Annette bật người dậy trước tiếng sấm rền vang giữa trời đêm. Mặt mũi cô bé tai tái, vầng trán ướt đẫm mồ hôi. Cô bé ngoảnh đầu nhìn qua ô cửa sổ, đôi mắt phản chiếu sắc xanh dữ tợn của tia sét lẩn trong đêm đen. Cửa sổ mở toang, cửa kính va đập vào thành kêu vang những tiếng ken két, chói tai. Màn cửa bay phấp phới, sũng nước và bay bổng tự do trước sự tấn công dữ dội của gió bão. Annette thở gấp, run rẩy, co người và cuộn tròn trong chăn. Cô bé nhắm mắt, miệng lẩm bẩm thì thầm những lời nói mà chỉ bản thân cô nghe thấy. Lát sau, cô bé chui người khỏi chăn, thều thào gọi tên con gia tinh, ra mệnh lệnh của một chủ nhân, rồi lại lặng lẽ ngắm nhìn sinh vật huyền bí ấy giúp mình đóng cửa sổ và thắp lại lò sưởi trong phòng. Khi ấy, đồng hồ phép thuật trên bàn vừa thỏ thẻ báo hiệu hai giờ sáng.
“Hãy rót cho ta một ly nước nóng, Cabby.”
Trước yêu cầu của cô chủ, sinh vật huyền bí tên Cabby ấy bước đến bên bàn, hô biến ra một bình nước đi kèm với một bộ tách. Nó dịch chuyển thân hình nhỏ thó một cách lẹ làng đến trước mặt cô chủ. Đôi mắt nó mở to, to đến nỗi tưởng chừng như sắp rơi khỏi hốc mắt. Làn da nó xám xịt, nhăn nheo. Khuôn mặt với cấu trúc xương rất kỳ quái, trông như một khối hình lập thể tam giác. Hai tai của nó rất ngắn, và bao giờ cũng động đậy mỗi khi nghe lệnh của chủ nhân. Đứng trước mặt cô chủ nhỏ, trông nó hèn mọn và gớm ghiếc đến nỗi chẳng ai muốn đến gần vì dáng hình xấu xí không ra gì ấy.
Nhưng có vẻ như cô chủ của Cabby không ghét bỏ gì vẻ ngoài của nó, hoặc là vì cô bé quá quen thuộc với con gia tinh bảo mẫu của mình. Cô bé chẳng chút e dè, đón lấy tách nước từ tay Cabby và hớp từng ngụm một cách chậm rãi một cách từ tốn, tự nhiên nhẹ nhàng. Kế đến, cô bé xuống giường, bước đến bên cạnh lò sưởi, lặng lẽ ngắm nhìn phép màu của ánh sáng. Dưới ánh sáng của lửa, Cabby nhìn thấy cô chủ của nó đứng yên một chỗ, hàng mày nhạt chau chặt như đang suy nghĩ điều gì đó. Ngọn lửa như bập bùng cháy trong đôi mắt màu trời của cô, tia sáng dịu dàng ấy hắt lên khuôn mặt trẻ con một nét rạng ngời, dễ mến.
“Cô chủ, cô lại gặp ác mộng ạ?”
Cabby dè dặt lên tiếng hỏi. Rồi nhanh chóng, nó co người sợ hãi khi nhận ra giọng nói the thé khó nghe của bản thân làm cô chủ nhỏ giật mình. Nó nhìn thấy cô xoay lưng lại, nhìn nó bằng một ánh mắt rất lạ lùng. Cô bé không trả lời câu hỏi của nó, ánh nhìn chăm chú ban đầu thoáng chốc đã trở thành một cái nhìn mơ màng, nhưng lại đăm chiêu tư lự.
“Ta muốn làm một việc…” – Bỗng nhiên, cô bé lên tiếng, giọng non nớt nhưng rất tròn chữ – “Nhưng trước hết ta muốn em giữ bí mật chuyện này, Cabby ạ.”
Sự kiên quyết trong đôi mắt trẻ thơ ấy khiến một con gia tinh nhát gan như Cabby phải hoảng hốt. Nó lập tức cúi đầu, nén giọng trả lời thật khẽ để tiếng nói của mình không làm phiền đến cô bé nhỏ đứng trước mặt.
“Cabby xin tuân lệnh cô chủ! Cabby xin hứa sẽ giữ bí mật cho đến chết!”
Ông trời vẫn nổi cơn cuồng nộ giữa màn đêm. Mưa rơi tầm tã không dứt, tiếng gió gào thét dữ dội như muốn đập tan từng ô cửa sổ trên dãy hành lang vắng lặng. Cabby là một con gia tinh rất nhát gan. Nó sợ tiếng sấm dữ tợn ngoài kia, sợ tiếng gió hung bạo đang cố hù dọa đến giấc mộng của tất cả mọi người. Đi cùng cô chủ nhỏ trên hành lang dài lạnh lẽo, Cabby bám sát bước chân của cô bé. Nó cố nén tiếng thút thít của mình, sợ sệt một cách ngoan ngoãn để không làm phiền hà đến cô chủ. Nhưng hành lang đại sảnh ban đêm rất đáng sợ. Đèn không được thắp nhiều. Những ngọn đèn ấy lại giở chứng lười biếng vì không có ai xuất hiện, nó chỉ chịu thắp sáng mỗi khi có người đến gần mà thôi. Bóng tối mịt mù cùng với cơn giận của trời đêm bên ngoài khiến cho con gia tinh phải run lẩy bẩy, và không kìm lại được những giọt nước mắt hãi hùng.
“Đừng sợ, Cabby.” – Cô chủ nhỏ nói khẽ – “Chỉ là một cơn bão mà thôi. Chẳng có gì đáng sợ cả.”
“Nhưng… Cabby vẫn rất sợ! Cabby ghét trời mưa! Cabby ghét tiếng sấm! Cabby rất sợ… cơn bão.”
Con gia tinh trả lời, giọng nó run dữ dội khi thừa nhận nỗi sợ của bản thân. Rồi nó nhìn thấy cô chủ nhỏ ngoảnh đầu nhìn mình.
“Thật ra… bão tố bên ngoài chẳng có gì đáng để so sánh với bão tố bên trong chúng ta.” – Cô bé nói.
Cabby tròn mắt. Nó chùi nước mũi tèm lem bằng bàn tay của mình, rồi ngẩng đầu nhìn cô bé.
“Bão tố bên trong chúng ta? Cabby không hiểu lắm…” – Vẻ mặt nó bắt đầu hoang mang – “Vậy có nghĩa là sao?”
Dứt lời, Cabby nhìn thấy rất nhiều bức tranh trên tường đang cúi đầu quan sát nó và cô chủ nhỏ. Dường như những nhân vật trong tranh đã bị lời nói của nó đánh thức, và họ lúc này đang mở to mắt, thì thầm khe khẽ với nhau những lời trách móc, bực bội. Trước những cái lườm giận dữ, những cái chau mày khó chịu của các vị tổ tiên nhà Roiser, Cabby giật thót cả người và sợ đến mức suýt thét lên thành tiếng. May sao, cô chủ đã kịp thời bịt mồm nó lại, ngăn chặn tiếng hét chói tai có thể đánh thức tất cả mọi người đang ngủ say trong tòa nhà cổ.
“Bình tĩnh nào, Cabby! Em sẽ đánh thức cha mẹ ta mất!”
Đôi mắt lồi của con gia tinh đảo liên tục, rồi nó lại ngừng khi nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của cô chủ nhỏ. Cabby nín thở. Nó im bặt, và câm như hến, không dám nói một lời.
“Chúng ta tới rồi.” – Cô chủ nhỏ khẽ giọng – “Em không cần phải sợ nữa.”
“Thư viện của gia tộc ta.”
Trước mặt Cabby là một cánh cửa rất to và đồ sộ. Bề ngang của nó rộng đến nỗi, tưởng chừng như mười người trưởng thành có thể cùng nhau bước vào cùng một lúc. Chiều cao của cửa tầm khoảng năm mét rưỡi. Hai bên tường đều có bức tượng hình một con đại bàng sải cánh. Dưới ánh đèn trên hành lang, Cabby nhìn thấy một con đại bàng ở cánh cửa bên trái đang cúi đầu, chớp đôi mắt ruby quan sát nó. Cái nhìn sắc nhọn lạnh lẽo ấy khiến cho nó hoảng loạn đến mức cả người tê cứng, ngay cả chính bản thân nó cũng cảm giác được đầu lưỡi của mình bị đóng băng.
“Cô… cô chủ… Thưa… cô chủ… Chúng ta không…” – Bằng cách nào đó Cabby chế ngự được nỗi sợ kinh hoàng, nó níu áo cô chủ nhỏ, lắp bắp những lời khuyên ngăn – “… không… được phép… vào thư… viện…”
Nhưng đáp lại lời khuyên ngăn đầy khiếp đảm của con gia tinh, cô bé chỉ lắc đầu, và thản nhiên đáp.
“Đây là lần đầu tiên ta bước chân vào thư viện của gia tộc. Cha ta không biết điều này, và ông cũng chưa hề ra bất cứ lệnh cấm nào về việc ta không được phép đến đây…” – Cô bé nói – “… Vì thế, ta có quyền được vào trong, đúng không?” – Cô bé ngẩng đầu, nhìn hai bức tượng đại bàng trên cao.
Dường như hai con đại bàng ấy có sự sống. Nó không chỉ đơn giản là một bức tượng để trang trí, mà còn là những kẻ canh giữ kho tàng tri thức của nhà Roiser. Lúc này, trước những lời của cô chủ nhỏ, cặp mắt đỏ bí hiểm ấy bắt đầu thôi cái nhìn dò xét đầy quan sát, mà lại bỗng dưng phát sáng một cách bất thường. Rồi sau đó, như thể có sự can thiệp của phép thuật, cánh cửa thư viện từ từ mở ra, cho phép cô bé vào trong.
Cabby bắt đầu tỏ ra bồn chồn lo lắng khi nhìn thấy cô chủ nhỏ nở nụ cười vui thích. Nó chậm chạp theo cô bé vào trong, rồi lại nhanh chóng níu lấy váy áo cô khi nhận ra bóng tối nơi đây còn đáng sợ hơn cả bên ngoài hành lang. Đây là lần đầu tiên nó bước vào thư viện của gia tộc. Dù cho nó đã phục vụ trang viên cổ này từ khi còn bé tí, nhưng một con gia tinh thấp kém như nó không bao giờ được phép bước vào nơi này một lần. Và thư viện khổng lồ này, cũng chẳng cần đến bàn tay dọn dẹp của gia tinh để bảo tồn cho giá trị và sự bất tử. Bản thân thư viện đã bất tử như chính những trang sách phép thuật mà nó đang cất giữ. Trong bóng tối dày dặc ấy, Cabby chưa rõ vị trí của mình đang đứng. Nó không dám động đậy, chỉ có thể bám chặt lấy cô chủ nhỏ một cách đầy cam chịu. Nó sợ hãi nơi này, sợ hãi quyền năng vĩ đại đang tỏa ra vô hình ở nơi đây. Rồi trong khi bị nỗi sợ uy quyền áp chế, Cabby bỗng cảm nhận được hành động của cô chủ nhỏ. Tiếp đến, dường như có cái gì đó đang lôi kéo con gia tinh đi trong bóng tối. Sức mạnh ấy rất dữ dội. Sức mạnh ấy đến từ nơi bàn tay đang nắm lấy áo cô chủ, nó kéo Cabby đi một đoạn khá dài và khiến con gia tinh phải choáng váng cả mặt mày, chẳng phân biệt được đâu là đâu. Cuối cùng, khi mọi chuyện đã kết thúc, nó thở ra một hơi nhẹ nhõm vì biết được bản thân đang nằm trên mặt đất. Rồi hình ảnh đầu tiên nó nhìn thấy khi mở mắt, ngoài bóng tối vẫn dày đặc ra thì chính là bóng hình nhỏ bé của cô chủ nhỏ. Cô bé đang đứng trước mặt nó, nhưng cả người cô bỗng dưng phát ra ánh sáng.
“Cabby, năm nay ta bao nhiêu tuổi rồi?”
Cabby nhìn thấy cô chủ nhỏ của nó đang đứng trước một cái chậu rất lớn. Ánh sáng phát ra từ nước trong chậu ấy chói lòa đến nỗi, bao trùm thân hình nhỏ bé của cô. Cabby bước lại gần cô. Nó ngẩn ngơ nhìn vào chậu, mặt nước ấy trong vắt và tinh khiết đến nỗi phản chiếu rõ ràng làn da sần sùi của nó.
“Thưa cô chủ, hai ngày trước cô vừa tròn ba tuổi.” – Con gia trả lời.
Cô bé nhìn đăm đăm vào chậu nước, không nói một lời nào trước câu trả lời của Cabby. Tầm chừng năm phút sau, cô bé mới lên tiếng, hỏi khẽ.
“Vậy em có cảm thấy ta giống một đứa trẻ ba tuổi không?”
Con gia tinh ngẩn người nhìn cô bé. Bỗng dưng, nó nhìn thấy khuôn mặt trẻ con ấy giờ phút này chẳng có nét ngô nghê nào của một đứa trẻ. Đặc biệt là đôi mắt cô. Đó là một cặp mắt xanh như màu bầu trời, nhưng giây phút ấy, màu xanh đó bỗng dưng trở nên sâu thẳm với nét vô cảm lạnh lẽo – một ánh mắt mà Cabby cảm thấy đáng sợ khi mang một nét quen thuộc nào đó khá giống với cái nhìn của những tên sát nhân nó từng thấy trên tờ Nhật báo Tiên Tri.
“Cô… chủ ơi?” – Cabby run rẩy, vẻ mặt hốt hoảng.
Dường như nhận ra sự sợ hãi của con gia tinh, cô bé thoáng lắc đầu buồn bã. Rồi cô bé yên lặng, một lúc lâu như thế với vẻ trầm tư suy nghĩ.
“Quá khứ là một bài học tốt cho tương lai. Nhưng có những ký ức và có những trải nghiệm lại khiến ta cảm thấy mệt mỏi, khổ sở và đau đớn…” – Cô bé chợt lên tiếng, đoạn, bình tĩnh nhìn Cabby – “Ta không cần nó trong thế giới này. Ta không cần đến nó khi ta muốn sống đúng bản chất của mình. Ta muốn được tự do khỏi nó.”
“Cabby thân mến! Hi vọng em sẽ giữ bí mật những lời này. Hãy giữ bí mật thật cẩn thận và trong tương lai, hãy giúp ta mang nó xuống mồ, Cabby ạ!” – Cô bé mỉm cười với con gia tinh.
Con gia tinh tỏ ra ngạc nhiên. Rồi tiếp đến, chẳng biết từ lúc nào trên tay phải của cô bé đang nắm giữ một cái lọ nhỏ, tay còn lại là một quyển sổ màu vàng. Cô bé lật quyển sổ, hóa phép ra một cây bút lông ngỗng và cặm cụi viết lên từng trang giấy. Quá trình ấy mất đến mười phút. Song, cô bé giao quyến sổ cho con gia tinh, và dặn nó phải đưa lại cho mình sau khi rời khỏi nơi đây. Cabby không rõ quyển sổ ấy là gì, quan trọng như thế nào, nhưng nó nhận ra cái lọ thủy tinh mà cô bé cầm trên tay. Nó từng thấy ở phòng làm việc của ông chủ. Đó là lọ đựng ký ức.
“Cô chủ ơi?”
Cô nhủ của nó lúc này bỗng hô biến đâu ra một cây đũa phép. Điều này dọa Cabby sợ khiếp vía khi nhận ra đũa phép đó của bà chủ nó. Tuy nhiên, sự việc xảy ra tiếp theo khiến con gia tinh gần như phải chết đứng vì khiếp đảm. Nó nhìn thấy cô chủ nhỏ tự tay dùng phép rút ký ức của mình ra và bỏ vào lọ chứa. Tiếp đến, cô bé lại thì thầm đọc câu chú ngữ nào đó, rồi ngay lập tức, chậu nước trước mặt không còn phát ra tia sáng ấm áp nữa, mà thay vào đó là một màu xám xịt u buồn đáng sợ. Nước trong chậu cũng thay đổi, hóa thành màu tro. Cabby nhìn thấy cô chủ nhỏ của nó – người vừa tròn ba tuổi cách đây hai ngày, quẳng lọ ký ức của chính bản thân cô vào bên trong chậu nước. Hành động ấy dứt khoát đến nỗi, tưởng chừng như cô đã sẵn sàng từ bỏ tất cả và chấp nhận hậu quả mà mình gánh chịu. Rồi mọi chuyện tiếp theo chỉ xảy ra trong chớp mắt. Chậu nước nuốt chửng lọ ký ức mà chủ nhân nó đã vứt bỏ, không để lại bất cứ dấu vết gì và cuối cùng, sau một hồi nổi lên những cơn gợn sóng lăn tăn, nước trong chậu cũng trở lại như trước và tỏa ra một màu sáng tinh khiết, chói lòa. Nhưng còn cô chủ nhỏ của Cabby thì không – cô không còn phát sáng nữa. Tuy nhiên, Cabby vẫn tuân theo lời dặn của cô: giữ bí mật ngày hôm nay, mang cái bí mật ấy xuống mồ chôn của mình.
“Cabby?”
“Đây là đâu?”
“Vì sao ta lại đang đứng trước chậu Hủy Ký Ức của cha vậy?”
Cabby nghe cô chủ của nó hỏi. Khuôn mặt trẻ con ấy mang theo vẻ ngạc nhiên, khó hiểu. Ngay cả giọng nói ấy cũng non nớt, dễ thương như vẻ đẹp của cô – một vẻ đẹp đáng yêu ngây thơ mà bất cứ đứa trẻ ba tuổi nào vẫn thường có.
tội nghiệp Anne ghê, k bt ẻm trải qua chuyện gì mà ám ảnh, mệt mỏi d, cơ mà đọc lần nào cx thấy Anne già 😦
ThíchĐã thích bởi 1 người