Chương 16: tuổi trẻ bây h manh động vậy sao

Ngày hôm sau là ngày chủ nhật, là ngày mà tất cả học sinh được nghỉ ngơi sau một tuần học tập căng thẳng. Nhưng bởi vì cũng sắp đến kỳ thi cuối kỳ, nên đứa nào cũng cố gắng tận thưởng khoảng thời gian thư thả trước mùa thi. Một số đứa thì siêng năng hơn, bắt đầu chuẩn bị ôn tập để khỏi phải cắm cổ vật vã khi mùa thi bắt đầu. Riêng học sinh nhà Slytherin, bắt đầu trở nên chăm chỉ hơn bao giờ hết. Bởi vị giáo sư chủ nhiệm nhà đã khắt khe đe dọa tất cả tụi nó nhất định phải lấy được cúp nhà năm nay. Ông tuyên bố rằng, dù cho Gryffindor có Harry Potter đi nữa thì sự vô dụng của nhà sư tử vẫn rõ ràng như ban ngày, và một Kẻ Được Chọn sẽ không bao giờ vực dậy được điểm của nhà Gryffindor. Lời tuyên bố hết sức kiêu ngạo này của Snape lập tức đón lấy tràn vỗ tay như sấm của tất cả học sinh Slytherin. Kế tiếp sau đó, đứa nào cũng bắt đầu lao vào học tập kinh hoàng. Ngay cả đám Blaise và Pansy cũng đề nghị Annette hãy giúp đỡ tụi nó trong việc ôn tập.

“Các cậu muốn mình lập một kế hoạch ôn tập chi tiết để kèm các cậu sao?” – Annette hỏi, cô bé bấy giờ ở dãy bàn ăn nhà Slytherin cùng với đám bạn. Draco thì biến đâu mất, cả buổi sáng đến giờ cô bé không thấy cậu ta.

“Đúng vậy.” – Pansy nói, cô nàng điệu đàng vuốt tóc – “Có cậu ở đây, tụi mình không cần lo gì cả.”

“Tuy nhiên.” – Blaise tiếp lời – “Chỉ là tụi này dạo gần đây có hơi xao nhoãng một chút…” – Cậu ta chợt liếc Pansy – “… vì vậy tụi này muốn cậu giúp đỡ một tay. Nếu không, hai vị Huynh Trưởng sẽ mách với giáo sư Snape trừng phạt cả bọn!”

Annette nhìn thấy hai thằng bạn Goyle và Crabbe cũng gật đầu lia lịa, đồng ý với lời của Blaise. Annette không trả lời hai đứa bạn. Cô bé khuấy nhẹ tách trà sữa trước mặt, cúi đầu quan sát cánh hoa mai đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

“Vậy được thôi.” – Annette trả lời – “Mình chỉ hi vọng các cậu chịu hợp tác.” – Cô bé ngẩng đầu và mỉm cười – “Và đừng hối hận. Bởi mình cảnh báo trước, mình nghiêm khắc không thua gì giáo sư Mc Gonagall đâu.”

“Nếu cậu nghiêm khắc thì tốt cho tụi này chứ sao?” – Pansy như chẳng để ý lắm lời cảnh báo của cô bạn thân. Cô nàng nhâm nhi tách trà trước mặt và hỏi – “Vậy còn Draco thì sao? Cậu ta sẽ tham gia chứ nhỉ?”

“Cậu ta đâu rồi?” – Cô nàng ngoảnh sang Blaise.

“Chả biết. Mặc kệ cậu ta.” – Blaise hờ hững đáp.

“Có lẽ cậu ấy bận.” – Annette nói, rồi cô bé bắt đầu kể lại chuyện con rồng cho đám bạn mình nghe. Đứa nào đứa nấy đều tỏ ra phấn khích khi biết được Draco sắp có một con rồng.

“Cậu đùa hả, Annette?” – Blaise kêu lên – “Một con rồng đấy! Đúng là không thể tin được!”

“Vậy là tên đáng ghét đó được cậu tặng hẳn một con rồng!” – Pansy mỉa mai – “Cậu ta thật thích nhỉ? Còn để cậu học cách lợi dụng cả đám Potter! Hè này cậu ta bận rộn lắm đây!”

“Hè này, tụi mình có thể đến thái ấp Malfoy chơi với con rồng chứ?” – Gregory Goyle hỏi, hai mắt cu cậu lấp lánh.

Annette lắc đầu, từ chối mọi câu hỏi của mấy đứa bạn về việc ngỏ ý mùa hè đến chơi với con rồng của Draco. Cô bé chợt nhớ đến cảm giác kỳ lạ tối qua của mình dành cho Draco. Thế là cô bé kéo tay Pansy bên cạnh, thì thầm kể lại cho cô nàng biết. Sau đó, trước sự ngạc nhiên của Pansy, Annette hoang mang hỏi.

“Lần đầu tiên, mình cảm thấy Draco tỏ ra kỳ lạ như thế! Lúc đó, mình không dám nhìn cậu ta lấy một lần. Cảm giác này là sao vậy, Pansy?”

“Thế bây giờ, cậu còn cảm giác kỳ hoặc đó không?” – Cô nàng trả lời bằng một câu hỏi.

“Không. Bây giờ nghĩ lại, mình chỉ cảm thấy hết sức bình thường.”

“Vậy à…” – Pansy hơi xụ mặt, như thất vọng về việc gì đó – “Mình đoán, có lẽ khi đó cậu ta cảm động quá thôi. Chẳng có gì đâu!”

“Nhưng mình không nghĩ thế.” – Annette lắc đầu.

“Vậy cậu nghĩ nó là gì?”

Annette cúi đầu, nhìn tách trà sữa trên tay. Cô bé im lặng, không trả lời.

“Mình không biết.” – Cô bé trả lời Pansy bằng giọng thì thầm, nhưng như thể trả lời chính mình.

Tầm nửa tiếng sau, Draco xuất hiện. Từ ở cửa Đại Sảnh Đường, chỉ với một cái liếc mắt cậu ta đã nhìn thấy đám bạn của mình ở dãy bàn ăn nhà Slytherin. Cậu ta bỏ tay vào túi quần, thong thả bước tới một cách huênh hoang, kiêu ngạo như thể đường đi này chỉ dành cho cậu ta. Khi bước tới chỗ Annette, Goyle chẳng nói lời nào lập tức đứng dậy, nhường chỗ của mình cho cậu ta. Song, cu cậu chạy sang bên chỗ trống đối diện, ngồi xuống bên cạnh Crabbe. Còn Draco, cậu ta ngồi phịch xuống chỗ của Goyle đã nhường, ngay bên cạnh Annette một cách đường hoàng, tự nhiên.

“Giờ cậu mới chịu xuất hiện.” – Blaise khinh bỉ liếc – “Cái bộ dạng hống hách kiêu ngạo này thật ngứa mắt! Cậu còn chưa có được con rồng đâu đấy!”

Draco chẳng ngạc nhiên lắm khi lũ bạn biết chuyện con rồng. Cậu ta tự tay rót một tách trà, rồi lấy trong túi áo ra một lá thư. Cậu ta cầm trên tay và kiêu ngạo trả lời Blaise.

“Sớm muộn gì nó cũng thuộc sở hữu của tôi thôi!” – Cậu ta lắc lắc lá thư trên tay với vẻ khoe khoang, vui vẻ – “Cha tôi đã đồng ý rồi! Ông cũng tìm ra nơi để nuôi con rồng. Chiều nay, người của cha tôi sẽ đến đón con rồng đi. Tụi này cần phải mang con rồng đến điểm hẹn để gặp họ.”

“Cha cậu dự tính nuôi con rồng ở đâu?” – Annette hỏi.

“Cha tôi đã mua một trang trại lớn ở vùng phía Bắc Wiltshire. Con rồng sẽ được nuôi ở đó! Để tiện cho việc đến thăm con rồng, ông còn mua thêm một biệt thự cổ ở gần đó để mùa hè năm nay chúng ta có thể ghé chơi nếu muốn!” – Cậu ta mỉm cười.

“Tôi phải cám ơn rất nhiều về món quà này đấy, Anne ạ!” – Cậu thì thầm vào tai cô bé.

“Vậy là hè năm nay, tụi này có được vinh hạnh đến cưỡi con rồng đó không?” – Pansy hỏi.

“Có thể.” – Draco ngạo mạn trả lời – “Sẽ có người chuyên nghiệp huấn luyện con rồng trở nên ngoan ngoãn như mèo. Đến lúc đó chúng ta có thể bay lượn tùy thích!”

Tiếp sau đó, cả bọn lại háo hứng đặt cho Draco những câu hỏi về con rồng. Tụi nó cũng bàn về kế hoạch vui chơi của cả bọn trong hè tới. Tụi nó bàn hăng say đến nỗi, tưởng chừng như mùa thi đã sớm kết thúc và tụi nó sẽ được đi chơi vào ngày mai vậy. Tuy thế, vẻ mặt đứa nào cũng hớn hở vui vẻ, như có động lực hơn cho mùa thi cử. Annette cũng vui lây với đám bạn. Cô bé thường có xu hướng lắng nghe bạn bè trò chuyện hơn cả. Cô bé rất quý những nụ cười trên môi bạn bè, quý những khoảnh khắc vui vẻ thoải mái khi chơi cùng nhau. Rồi chợt cô bé nhớ đến lời mẹ từng nói: “Chính những khoảnh khắc nho nhỏ sẽ tạo nên sắc màu cuộc sống, con ạ!”

Như thể có phép màu liên kết đến từ huyết thống, ngay lúc này, trên những cửa sổ để mở trên trần của Đại Sảnh, một con ưng lặng lẽ bay qua và lượn lờ khắp nơi trên không. Thoáng chốc, nó sà xuống và đậu chiễm chệ trên bàn, trước mặt cô chủ nhỏ của mình. Gia huy Roiser như thêm lấp lánh sáng ngời trên cổ con chim, và vẻ mặt của cô chủ nhỏ của nó cũng vậy – vui đến nỗi nụ cười trên môi làm cả khuôn mặt bừng sáng.

“Thư của cha cậu à?” – Draco hỏi, cậu ta ngó con ưng trước mặt cô bạn.

“Mình không nghĩ thế.” – Annette lấy bức thư dưới chân con chim, và trả lời với giọng vui vẻ – “Đó là mẹ mình! Ôi Merlin! Mình vừa mới nghĩ đến bà ấy thôi! Thật là thần kỳ!”

Draco vừa uống một ngụm trà, vừa quan sát cô bạn thân một cách chăm chú. Cậu ta nhìn thấy cô bé vì quá vui mừng mà quên khuấy đi mất phải cho con chim chút mồi để hồi sức. Thế là cậu ta giúp cô bé, vớ tay lấy một mẩu thịt vụn và bánh mỳ, đút cho con chim ăn. Con ưng quắc mắc cảnh giác trước hành động của Draco. Nó ngẩng cao đầu, không thèm đếm xỉa gì đến miếng thịt hấp dẫn trên tay cậu ta. Nó dang rộng đôi cánh, đôi mắt vàng lạnh lẽo nhìn Draco chằm chằm đầy nguy hiểm, như thể chuẩn bị tấn công nếu như cậu dám tiếp tục cho nó ăn. Sự cảnh giác hung tợn này của con chim làm Draco ngạc nhiên. Rồi thay vì tức giận, cậu ta lại thích thú khi chứng kiến một con ưng thông minh đến thế. Nhà Roiser gần như huấn luyện nó thành chiến binh trên không, hơn là một con chim đưa tin. Draco cũng được cha mua cho một con ưng màu nâu để đưa tin, nhưng cậu ta không dám chắc nó đủ dũng mảnh như con ưng này của nhà Roiser.

“Ôi! Họ đã tìm được chú Geo của mình rồi!” – Annette kêu lên, Draco nhìn thấy đôi mắt bầu trời ấy sáng rực như thiên đường.

“Mình cần trở về nói chuyện với cha mẹ ngay!” – Cô bé đột ngột đứng dậy và nói.

Rồi như nhận ra bản thân đã quên mất con chim ưng yêu quý, Annette vội vàng đút thức ăn cho nó, và còn không quên tặng một nụ hôn lên đầu con chim.

“Cưng tuyệt quá, Herzog ạ! Cám ơn cưng nhiều lắm!” – Cô bé dịu dàng nói.

Con chim vỗ cánh vài cái, như thể vui sướng vì đã làm hài lòng cô chủ nhỏ. Sau đó, nó bay lên, vút về phía cửa sổ trần và biến mất theo làn gió. Cô chủ của nó cũng vậy, lúc này cô cũng nói lời tạm biệt với các bạn và biến mất sau cánh cửa Đại Sảnh.

Chuyện về gia đình Annette đã tìm được ông chú Geoffrey như thế nào, đó lại là một câu chuyện khác. Bấy giờ, khi Annette rời khỏi Đại Sảnh Đường, sự chú ý của Draco không còn tập trung vào một chỗ nữa, nó bắt đầu phân tán vào những câu chuyện nhỏ nhặt ngày thường. Chẳng hạn như, cô bạn thân Pansy, cô nàng đã dịch sang ngồi chỗ của Annette để tiện trò chuyện với thằng bạn của mình. Cô nàng đã hỏi cậu ta về chuyện kỳ lạ xảy ra tối qua mà Annette đã nhắc đến.

“Annette đã nói với cậu như thế à?” – Draco hỏi – “Cô ấy cảm thấy tôi khá kỳ lạ hả?”

“Có lẽ vậy.” – Pansy nhún vai – “Cô ấy nói, khi nhìn cậu, có một cảm giác lạ lùng nào đó làm tim cô ấy đập rất nhanh. Rồi cô ấy cảm thấy bối rối không dám nhìn cậu lấy một lần.”

Cánh môi Draco khẽ nhếch khi nghe thấy cô bạn thân kể lại. Cậu ta trông như hài lòng lắm vì biết được phản ứng của Annette. Trong ký ức cậu ta, chuyện tối qua vẫn còn mồng một rõ ràng hết thẩy. Cậu ta nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Annette, đâu đó trong đôi mắt của trời là một nỗi thẹn thùng, xấu hổ; một sự chấp nhận, được đong đầy cảm tình dịu dàng. Cậu ta biết hành động sờ má cô bạn thân là một hành động vượt quá sự thân mật của bạn bè, nhưng khi đó cậu ta muốn sờ tóc Annette hơn. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến gì đã để cậu ta dịch chuyển bàn tay xuống mặt của Annette, rồi dừng lại ở cái chạm nhẹ nhàng ở nơi gò má mịn màng. Bây giờ, khi hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy, Draco cảm thấy vui vì bản thân đã làm thế. Rất vui, và rất hài lòng.

“Cậu có nghĩ cô ấy thích tôi, giống như tôi thích cô ấy không?” – Draco hỏi Pansy.

“Có một cách khá hay hơn là ngồi ở đây hỏi han, suy đoán đấy!” – Pansy cười khinh bỉ.

“Đó là gì?”

“Đi hỏi cô ấy.”

“Nhưng…” – Draco lắc đầu – “Cha tôi bảo tôi phải kiên nhẫn chờ đợi, đến một thời điểm thích hợp. Tôi nghĩ là chưa phải lúc này.”

“Vậy cậu tính khi nào?”

“Có lẽ là… năm sau.”

“Năm sau? Lâu thế cơ à?” – Pansy kinh ngạc – “Đúng là một ý tưởng ngu ngốc nhất tôi từng nghe!”

Mặt Draco hơi tái trước giọng điệu khinh bỉ của Pansy. Cậu ta trừng mắt nhìn cô nàng và xẵng giọng hỏi.

“Thế cậu nghĩ khi nào là thích hợp? Nếu như tôi ngu ngốc làm theo lời cậu đi hỏi cô ấy ngay bây giờ, chắc chắn mọi chuyện sẽ hỏng bét!” – Draco gắt – “Rồi cô ấy sẽ chạy mất! BÙM! Thế là chẳng còn cô bạn gái nào nữa! Vợ tương lai cũng xong nốt! Tôi phải ở một mình cả đời!!”

Pansy lúc này ngạc nhiên đến nỗi phải trợn to mắt nhìn thằng bạn thân. Dường như suy nghĩ của cậu ta không đơn giản chút nào. Cậu ta đang có một kế hoạch lớn hơn thế nữa, và nó hoàn toàn khác hẳn với suy nghĩ của cô nàng.

“CÁI GÌ?” – Pansy hốt hoảng – “Vợ tương lai? Cậu điên à? Chúng ta còn chưa tròn mười hai!!”

Chỉ thoáng chốc, Pansy chợt hiểu ra vì sao Draco phải nhờ đến cha mẹ giúp đỡ. Bởi nó không chỉ là việc giúp đỡ con trai tỏ tình với bạn gái của nó, mà là giúp con trai đoạt lấy cảm tình của người vợ tương lai, người bạn đời mà nó đã chọn ở tuổi chưa tròn mười hai! Ý tưởng điên rồ này của Draco làm Pansy hoảng hốt. Cô nàng dám chắc Annette sẽ bỏ chạy mất dạng, nếu như biết được thằng bạn thân mà cô bé quan tâm có ý đồ không trong sáng với mình. Ở độ tuổi này, tụi nó còn chưa thể nghĩ xa đến thế khi thích một ai đó. Tụi nó sẽ không bao giờ đồng ý trói buộc cả cuộc đời này với anh ta hoặc nàng ta trong khi tụi nó chỉ mới sắp sửa học xong năm Nhất tại Hogwarts! Và điều đặc biệt hơn, tụi nó còn không dám chắc tương lai sẽ không thay đổi sau khi cả hai tốt nghiệp. Đúng là một ý tưởng điên khùng! Pansy thầm mắng chửi. Cô nàng bấy giờ hoảng đến nỗi, bắt đầu đâm ra tức giận và phẫn nộ. Rồi trước mặt đám bạn, cô nàng đứng dậy, kéo tay Draco và lôi cậu ta một mạch ra khỏi Đại Sảnh Đường trước sự ngạc nhiên của Blaise.

“Cậu bị điên rồi!” – Pansy gằn giọng hung dữ khi hai đứa đứng ở một góc gần Đại Sảnh – “Thế mà tôi luôn thắc mắc vì sao cậu phải đợi chờ một cơ hội thích hợp! Cậu còn nhờ luôn cả cha mẹ vào cuộc! CẬU ĐIÊN RỒI! ANNETTE SẼ NỔI KHÙNG NẾU BIẾT CẬU ĐANG CÓ SUY TÍNH GÌ VỚI CÔ ẤY!!”

Trước sự chất vấn của cô bạn thân, Draco tái hết cả mặt mũi. Cậu ta trừng mắt hung ác nhìn Pansy chằm chằm.

“CẬU IM MIỆNG!” – Cậu ta hét – “CẬU BIẾT CÁI GÌ VỀ TÔI CHỨ?”

“Cậu!!!” – Draco chỉ tay vào mặt Pansy, gằn từng chữ trong cơn giận – “Cậu không biết Malfoy chúng tôi thật lòng như thế nào đâu!!!”

“CHÚNG TÔI CÓ QUY TẮC CỰC KỲ KHẮC NGHIỆT ĐỂ CHỌN BẠN ĐỜI!!!”

“TÌNH CẢM CỦA TÔI ĐỐI VỚI ANNETTE KHÔNG CHỈ LÀ CHƠI ĐÙA ĐƠN GIẢN!!! TÔI THÍCH CÔ ẤY” – Cậu ta gào lên – “RẤT THÍCH, RẤT THÍCH, RẤT THÍCH!!! Ngày nào tôi cũng nghĩ về cô ấy! MỖI ĐÊM! MỖI GIỜ! MỖI GIÂY! MỖI PHÚT!!!!”

“TÔI!!!” – Pansy tái mặt sợ hãi trước sự xúc động giận dữ của Draco – “TÔI… đã quan sát và cân nhắc rất rất là lâu! Có nhiều yếu tố, nhiều nguyên nhân để tôi có thể đưa ra một lựa chọn đúng đắn! Tôi rất thật lòng! TÔI RẤT TỰ TIN MÌNH SẼ YÊU CÔ ẤY CẢ ĐỜI!!!”

Pansy không nói một lời nào, mà vẫn luôn im lặng. Cô nàng hít một hơi sâu, như để cố giữ bình tĩnh. Cô nàng bỗng không còn cảm thấy sợ hãi thằng bạn mình nữa, mà chỉ cảm thấy cậu ta thật đáng ngưỡng mộ. Suy nghĩ của cậu ta và Annette bao giờ cũng khác với cả bọn. Annette như thể một người chị hơn là một người bạn với tụi nó bởi sự điềm đạm, chín chắn và trưởng thành của cô bé. Còn Draco, những kế hoạch mà cậu ta lập ra đều đi khá xa với tầm nhìn khá rộng. Tuy chung quy chỉ vì lợi ích của bản thân, nhưng nó đã chứng minh rằng cậu ta rất tài năng. Bấy giờ, có vẻ như tình cảm mà cậu ta dành cho Annette đã vượt qua ranh giới của sự yêu thích. Và tuyệt vời hơn, cậu ta tỉnh táo nhận ra điều đó và biết bản thân phải làm gì. Cậu ta hoàn toàn khác với tụi nó – chỉ loay hoay với việc thích hoặc không thích về mối tình của mình. Thật non nớt làm sao.

“Tôi… hiểu rồi!” – Pansy ngập ngừng nói, sau phút giây lấy lại bình tĩnh.

“Bây giờ thì, tôi hiểu tình cảm mà cậu dành cho cô ấy không chỉ đơn giản như thế.”

Draco dường như cũng đã bình tĩnh hơn sau khi xả một cơn cuồng phong với cô bạn thân. Cậu im lặng, chỉ liếc nhìn cô nàng mà chẳng nói lời nào. Khuôn mặt cậu ta bấy giờ còn nhợt nhạt hơn cả ngày thường.

“Cuộc nói chuyện ngày hôm nay.” – Cậu ta chợt lên tiếng – “Về những điều tôi và cậu vừa nói… không được để một ai biết. Đặc biệt là Annette!”

“Nếu không.” – Draco quắc mắt nhìn Pansy hung ác – “Tôi không nghĩ chúng ta có thể làm bạn bè nữa.”

Dứt lời, cậu ta đút tay vào túi quần, xoay lưng, bỏ đi. Pansy sững sờ, cô nàng bàng hoàng nhìn thằng bạn. Rồi một cảm xúc nào đó thôi thúc cô nàng phải đuổi theo để xoa dịu sự bất an của thằng bạn thân. Chẳng hiểu sao, cô nàng muốn giúp đỡ hai đứa bạn của mình.

“Này! Đợi đã!” – Pansy đuổi theo.

“Hãy để tôi giúp hai người!” – Cô nàng nói.

Draco dừng bước, cậu ta ngoảnh đầu lạnh lùng nhìn cô bạn thân.

“Giúp như thế nào?” – Cậu ta liếc cô nàng.

“Như lúc nãy.” – Pansy mỉm cười – “Tôi làm gián điệp giúp cậu. Tôi có thể giúp Annette từng bước tiếp nhận cậu.”

“Vì sao?” – Cậu ta nheo mắt đầy nghi ngờ.

“Chả biết.” – Pansy lắc đầu – “Có lẽ là vì không nỡ chứng kiến hai người bạn thân của mình đau khổ với một trái tim tan vỡ.”

Một lần nữa, Draco im lặng. Nhưng vẻ mặt cậu ta đã dịu hơn khi nhận ra ý tốt của Pansy.

“Vậy… nhờ cậu.” – Cậu ta nói.

Thế rồi, giây phút ấy, khoảnh khắc khi Pansy động lòng muốn giúp đỡ hai người bạn thân, cô nàng cũng không biết lòng tốt của mình đã đặt đúng chỗ. Bởi sau này, cũng chính hai người bạn này đã giúp cô nàng biết bao trong mối tình trăn trở của bản thân trong tương lai.

Buổi chiều hôm đó, Annette cùng Draco đến tháp Thiên văn để gặp Harry và Hermione. Bởi vì buổi sáng nhận được tin của Draco về địa điểm và thời gian để đón con rồng, Annette đã viết thư cho Hermione, báo với cô nàng và Harry Potter. Người của ông Lucius Malfoy sẽ đến làng Hogsmeade để đón con rồng vào lúc ba giờ rưỡi chiều. Khi tụ họp ở Tháp thiên văn và đứng ở một góc khuất nào đó của dãy hành lang, cả bốn đứa mới nhận ra tụi nó không thể nào chui hết vào tấm áo tàng hình và đi nghênh ngang giữa ban ngày như thế được. Trái với việc sử dụng nó để lẩn trốn vào ban đêm, thì vào ban ngày, Tấm áo chỉ có thể che giấu hoàn toàn đủ ba đứa thôi. Thế là một cuộc tranh cãi xảy ra dữ dội giữa Draco Malfoy và Harry Potter. Hiển nhiên, không cần đề cập đến lão Hagrid, vì lão sẽ mang con rồng đến, và đứng đón cả bốn tụi nó ở cổng làng Hogsmeade. Draco Malfoy bắt buộc phải đi, bởi chỉ có cậu ta mới nhận ra những người đến đón có hình thù gì. Harry Potter và Hermione nằng nặc đòi đi vì cả hai đứa muốn cùng ông bạn khổng lồ đưa tiễn con rồng. Annette đã từng bỏ phiếu nguyện ở lại, nhường cho ba đứa thì bất ngờ thay, cả ba đều kịch liệt phản đối. Tụi nó muốn cô bé đi cùng.

“Mày đi làm cái quái gì hả, Potter? Ở lại đi! Nhường lại cho tụi tao tấm áo của mày là xong! Ngu ngốc!” – Draco gắt gỏng.

“Còn lâu! Mày nằm mơ đi! Tấm áo này của tao, nhờ tao cả bọn mới có thể trốn được!” – Harry hét.

“Các cậu im lặng đi! Chắc chắn còn cách nào đó!” – Hermione cũng la lên.

“Mày mới câm miệng, con nhỏ Muggle hôi hám, bẩn thỉu!!”

“Thằng ch***, sao mày dám nói Hermione như thế??”

Cuối cùng, cả ba đứa cũng im bặt khi thấy Annette bắt đầu nổi giận. Cô bé chẳng nói lời nào cả, chỉ đứng khoanh tay một cách nghiêm khắc, lạnh lùng. Chính dáng vẻ trầm tĩnh lạnh lẽo ấy của cô bé làm Hermione giật mình, và lập tức kêu hai thằng con trai im lặng. Cả hai đứa con trai cũng giật thót như thể nhận ra điều khủng bố gì đó. Thế là tụi nó cũng yên lặng, không dám hó hé nửa lời.

“Ba người đi, một người ở lại. “ – Annette lạnh lùng tuyên bố – “Chọn một, tôi cho các cậu 5 giây!”

Kết quả cuối cùng, Hermione ở lại. Trước khi ba đứa chui vào tấm áo, Hermione đã kéo Harry ra một góc và dặn dò thật kĩ lưỡng. Tuy nhiên, chuyện vẫn chưa xong khi cả ba chuẩn bị chui vào tấm áo. Bởi một lần nữa, Draco lại nổi sùng khi thấy Harry đứng giữa ngăn cách cậu ta và Annette. Cậu ta cũng phản đối kịch liệt khi Annette đứng bên cạnh Harry. Hermione đưa ra một giải pháp là Draco đứng ở giữa, Annette và Harry sẽ đứng ngoài cùng. Nhưng khi cả ba nhất trí và chui tấm áo, Draco và Harry lại xảy ra xung đột. Hai đứa đối đầu nhau như kẻ thù. Cuối cùng, bác bỏ mọi sự phản đối của Draco, Annette quyết định trở thành người ở giữa, hai thằng con trai sẽ ở ngoài cùng.

“Nếu như các cậu còn lãng phí thời gian ở đây như thế.” – Annette nói với giọng lạnh lẽo – “Tôi sẽ mách giáo sư về việc Hagrid lén nuôi con rồng! Và đừng hòng một ai sở hữu được nó!”

Lúc đó, lần thứ hai trong đời Hermione tỏ ra mến phục Annette. Cô nàng tự hỏi sao cô bé có thể làm cho cả Malfoy và Potter nghe lời mình được, thậm chí còn ngoan ngoãn không dám phản bác một lời.

“Tao cấm mày chạm vào cô ấy!”

Draco hằm hè cảnh cáo khi chui vào áo tàng hình. Cậu ta còn quàng tay qua vai Annette, cố ý kéo cô bé sát về phía bản thân. Nhưng hành động này ngoài ý muốn làm Annette khó chịu. Cô bé hất tay cậu ta ra và gắt.

“Tôi cấm cậu nói thêm tiếng nào nữa, Draco Malfoy!” – Annette nổi giận – “Cậu im lặng, hoặc là hôm nay không có rồng rú gì xấc!”

Lời cảnh cáo của Annette làm Draco tái xanh cả mặt mày. Cậu ta còn tức giận, muốn nói lời gì đó nhưng con chữ như bị nghẹn mất trong họng trước ánh mắt lạnh lùng của Annette. Draco đành ném cho Harry một cái nhìn cảnh cáo đầy hung ác, rồi cuối cùng cũng yên phận với vị trí của mình. Thế là hành trình bắt đầu, cả ba khởi hành lẻn đến làng Hogsmeade.

Tấm áo tàng hình mang đến nhiều lợi ích hơn tụi nó tưởng. Cả ba đứa nó băng qua rất nhiều dãy hành lang, qua mặt rất nhiều người, đến một khu vực gọi là Tiền Sảnh. Ở đó có lối đi dành cho học sinh đến làng Hogsmeade. Tim Harry đập lớn một cách hồi hộp vào khoảnh khắc tụi nó bước qua cửa, lướt qua mặt lão giám thị già Flitch.

“Cậu nên bình tĩnh lại, Potter.” – Annette thì thầm – “Cậu bước quá chậm sẽ kéo tụt lại tụi tôi.”

Harry hơi nghiêng đầu về phía bên trái để nhìn cô gái bên cạnh. Cậu ta không dám cử động mạnh, cũng không dám nhúc nhích. Cậu ta hơi ngơ ngác khi ngửi thấy mùi hoa từ tóc mây của cô gái, ngẩn ngơ khi thấy làn da mịn màng sắc nét trước tầm mắt mình. Bấy giờ, cả ba đứa sắp đến cổng làng Hogsmeade. Vì mất tập trung nên Harry vấp ngã. Cậu ta theo phản xạ níu lấy tay Annette để chống đỡ. Trong thoáng chốc, Harry nhìn thấy chân mày nhạt màu của cô gái cau lại một cách khó chịu. Rồi Harry lập tức buông tay, thả mình ngã xuống đất. Cậu ta bị lộ cả người ra khỏi tấm áo tàng hình.

“Mày muốn chết phải không, Potter??” – Draco phẫn nộ quát.

“Còn không mau đứng lên, chui vào nhanh lên thằng ngu!!”

Harry lật đật đứng dậy, chui lại vào tấm áo. Cậu ta như không nghe thấy lời mắng chửi của Draco. Cậu ta cố nhích sát ra ngoài rìa, cố không chạm vào Annette. Cậu ta mím môi khi thấy cô bé lặng lẽ lấy khăn tay ra lau cánh tay mình, mà vị trí cô bé lau chính là nơi Harry vô tình níu phải.

“Sao cậu lại lấy khăn ra lau tay thế?” – Draco hỏi.

“Bẩn.” – Annette lạnh lùng đáp, cô bé chẳng thèm quan tâm đến khuôn mặt xanh xao của Harry.

“Tôi… xin lỗi.” – Cậu ta nói nhỏ, cúi đầu – “Tôi không cố ý chạm vào cậu, chỉ là tôi bị vấp ngã.”

Bởi vì có tiếng cười nói của người trong làng nên Draco không nghe thấy được lời của Harry. Annette chỉ liếc Harry một cái, rồi hơi gật đầu như chấp nhận lời xin lỗi của cậu ta. Suốt cả buổi chiều hôm đó, Annette không nói lời nào cho đến khi cả bọn hoàn thành xong mọi việc: cùng lão Hagrid đưa con rồng cho người của Malfoy, và chui vào tấm áo tàng hình một lần nữa, trở về tòa lâu đài.

Sau khi lo liệu ổn thỏa con rồng cho Draco, những ngày sau đó, không chỉ Annette và đám bạn của mình, mà gần như tất cả học sinh đều bắt đầu lao vào ôn tập. Như lời đề nghị giúp đỡ của Blaise và Pansy, Annette đã giúp cả bọn vạch ra một kế hoạch ôn tập cực kỳ gay gắt. Nó khắc khe đến nỗi Blaise phải đâm ra hối hận vì đã nhờ giúp đỡ. Ngoài những giờ học trên lớp, học trị thương cùng bà Pomfrey, tụi nó gần như dành hết thời gian ở sảnh lớn phòng sinh hoạt chung để làm bài tập. Các học sinh nhà Slytherin bao giờ cũng nhìn thấy đám Malfoy chiếm mất cái bàn lớn trong góc sảnh. Rồi kế đó, Annette Roiser lúc nào cũng khoanh tay một cách nghiêm túc khi bắt đầu kiểm tra lại kiến thức của lũ bạn. Chỉ có Draco Malfoy là có vẻ an nhàn, sung sướng hơn. Cậu ta lúc nào cũng nở nụ cười tự mãn khi thấy lũ bạn bị cô bạn thân phạt nặng. Có vẻ như cậu ta không tham gia vào các việc ôn tập này, thành tích của cậu ta rất tốt, may sao cũng không vì thế mà cậu ta lơ là việc ôn tập. Mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt khổ sở hối hận của tụi bạn, cậu ta đều phấn chấn tinh thần hẳn lên. Tuy Annette nghiêm khắc là thế, nhưng điều tồi tệ hơn sẽ xảy ra khi cô bé nổi giận. Cả Pansy và Blaise đều đâm ra hoảng hốt khi chứng kiến những hình phạt mà cô bạn đưa ra, nó hoàn toàn khác với những gì được thấy ở các giáo sư. Người đầu tiên được trải nghiệm hình phạt của Annette là Crabbe. Lúc đó, cu cậu mơ màng, không chịu lắng nghe bài giảng của Annette, vì vậy, cô bé đã phạt cậu ta. Đó là một câu thần chú đơn giản, nhưng tụi nó dám chắc chưa có ai trong Slytherin từng nghe qua. Crabbe bỗng dưng giơ tay, tự tát vào mặt mình năm cái. Những cái tát ấy mạnh nỗi, làm khuôn mặt đỏ cả lên và đau đến mức cu cậu suýt rơi nước mắt, thì bấy giờ Annette mới nhẹ nhàng giải thích rằng, mỗi khi cậu ta bị mất tập trung, những cái tát này sẽ làm cậu ta tỉnh táo lại. Cậu ta sẽ tự tát mình cho đến khi hoàn toàn tập trung nghe giảng thì thôi. Khỏi phải nói, hình phạt độc đáo này đã làm cả bọn lập tức nghe lời Annette. Nhưng tụi nó cảm thấy rợn cả da gà hơn bao giờ hết khi cô bé dịu dàng bảo tụi nó đừng căng thẳng, cô bé rất biết ơn nếu mọi người cho mình thử hết tất cả những câu thần chú chỉnh người này. Còn nguồn gốc những câu chú đó, khi được hỏi, Annette chỉ cười không nói.

Có đôi khi, để giúp nhóm bạn mình đỡ căng thẳng, Annette thường đổi địa điểm ôn tập ra ngoài sân trường. Đó sẽ là những buổi luyện tập thực hành phép. Annette nhận thấy cả bọn sẽ có tinh thần hơn ở những buổi thực hành, cũng chính vì vậy mà không đứa nào bị bỏ lại phía sau. Đứa nào cũng tỏ ra hăng hái, phấn khởi trước vẻ đẹp của ma thuật. Thậm chí, Draco, mỗi khi tham gia buổi luyện tập phép như thế, lần nào cậu ta cũng ngạo mạn tuyên bố rằng sẽ lấy vị trí thứ nhất trong bảng xếp hạng học lực cuối năm. Cậu ta còn thản nhiên cười nhếch mép nói với Annette rằng, sẽ nhường cô bé vị trí số hai. Annette chẳng đáp lời cậu ta. Cô bé chỉ lắc đầu và tiếp tục đọc quyển bùa chú trên tay mình.

Cuối cùng kỳ thi cũng đến. Nó đến quá nhanh và làm cho tất cả học sinh năm Nhất khá ngỡ ngàng và ngạc nhiên. Annette còn nhớ rõ, buổi sáng ngày bắt đầu môn thi đầu tiên, cô bé nhận được thư từ cha mình. Trong lá thư là lời chúc tốt lành mà cả người cha lẫn người mẹ yêu quý dành cho cô con gái độc nhất của họ. Khi Annette mở lá thư ra, nó bỗng bùng cháy và hóa thành đốm sáng, bay lên không trung, hóa thành chùm sáng nhỏ lấp lánh khắp dãy bàn ăn nhà Slytherin. Tất cả học sinh nhà Slytherin đều kêu lên ngạc nhiên, rồi như cảm giác được phép màu từ những đốm sáng đẹp đẽ đó mang đến, vẻ mặt đứa nào cũng hừng hực đầy khí thế. Đứa nào cũng hất cằm một cách tự tin, như thể đã sớm chuẩn bị kĩ càng cho bài thi sắp tới.

“Chúc cậu thi tốt, Anne!” – Draco thì thầm, những tia sáng như thắp lên một niềm vui lạ lùng nào đó trên mặt cậu ta. Và cậu ta cũng nhìn thấy đôi mắt xanh ấy của cô gái, như hóa thành một bầu trời đầy sao khi trả lời mình.

“Cậu cũng thi tốt nhé, đồ ngốc.” – Annette mỉm cười.

Ở tất cả các môn thi, giáo sư luôn cực kỳ nghiêm khắc khi trở thành giám thị gác thi. Bài thi viết của các môn được bắt đầu vào buổi sáng, buổi chiều sẽ là bài thi thực hành. Bài thi viết diễn ra khá căng thẳng. Học sinh nào cũng phải dùng cây bút lông ngỗng mới toanh, đã đặc biệt được ếm bùa Chống-gian-lận-thi-cử. Các giáo sư gác thi như thể mọc thêm rất nhiều con mắt. Tuồng như bất kỳ trò gian lận nào cũng không thể qua được mắt họ. Tụi nó cảm thấy cực kỳ căng thẳng khi có cảm tưởng như có rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm, chỉ để canh chừng tụi nó có gây ra hành động tội lỗi nào trong bài thi hay không. Tuy nhiên, ở phần thi thực hành, bầu không khí nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Giáo sư Flitwick gọi từng đứa vào lớp để kiểm tra xem tụi nó có thể làm cho một trái thơm nhảy múa lạch bạch được không, hoặc là hóa phép cho một quyển sách bay lượn, lật mở trên không trung. Giáo sư Mc Gonagall thì nghiêm túc yêu cầu từng đứa biến con chuột trong lồng thành hộp đựng thuốc. Điểm sẽ được chấm tùy theo cái hộp ấy đẹp hay xấu, hộp nào méo hoặc có râu ria sẽ bị loại. Còn ở lớp giáo sư Snape, ông đứng canh sau lưng đám học sinh, nhìn trừng trừng đến mức làm đứa nào cũng phải sợ hãi một cách căng thẳng, run rẩy tay chân, nhưng vẫn phải cố gắng nhớ lại cách pha chế thuốc Lú.

 Bài thi cuối cùng của học sinh năm Nhất là môn Lịch Sử Pháp Thuật. Xong bài thi này, tất cả tụi nó sẽ được tự do, nghỉ ngơi và ăn chơi suốt cả một tuần lễ trong khi chờ kết quả thi. Vì thế, khoảnh khắc giáo sư Binns ra lệnh cho chúng nó nộp bài, đứa nào cũng hứng khởi không kiềm được tiếng reo hò hân hoan. Ra khỏi lớp, học sinh nhà Slytherin đều rủ nhau ra sân trường ngồi nghỉ, tụi nó cũng rủ theo Malfoy và đám bạn cậu ta. Và thế là Annette đi theo cả bọn ra sân hóng mát. Cô bé mỉm cười khi biết rằng, hôm nay là một ngày nắng rất đẹp.

“Cậu bài làm được không, Anne?”

Draco hỏi khi cả bọn chọn được một vị trí khá mát mẻ, đó là một gốc cây cổ thụ già. Xung quanh bóng râm ở gốc cây còn có rất nhiều lũ sóc đang gặm hạt dẻ, lũ sóc ấy như chẳng sợ các phù thủy nhỏ. Một vài con còn nghịch ngợm trèo lên đầu Pansy và Goyle, làm Pansy phải kêu lên vì tóc bị chúng nó làm rối. Nhưng dù vậy, cô nàng cũng không bắt chúng xuống, mà để yên chúng lọ mọ trên tóc của mình.

“Không tệ.”

Annette trả lời Draco, cô bé ngẩng đầu ngắm nhìn những tán cây rộng trên cao. Một vệt nắng lấp lóe, sà xuống và chiếu rọi qua trán cô bé. Draco thoáng ngẩn ngơ khi nhìn thấy một bầu trời đầy nắng trong đôi mắt của cô gái. Đó là một vẻ đẹp lạ lùng kết hợp giữa nét tinh tế dịu dàng đầy nữ tính, và sự tự do vô tận của thiên nhiên. Rồi Draco nhìn thấy đôi mắt ấy nhìn mình, với vẻ ngạc nhiên, tò mò.

“Sao thế, Draco? Mặt mình dính gì ư?”

Draco im lặng, cậu ta trả lời bằng cái lắc đầu. Tiếp đến, bỗng một ý tưởng nào đó lóe lên trong đầu, thế là cậu ta chợt hỏi thăm chuyện nhà của Annette. Dù rằng, ngay sau đó, cậu ta chẳng hiểu tại sao mình lại chọn chủ đề như thế để bắt chuyện với cô bé.

“Tôi nghe cậu nói, chú Geoffrey của cậu đã trở về rồi! Có đúng không?”

“Đúng vậy.” – Annette thoáng bất ngờ trước câu hỏi của thằng bạn thân, cô bé vẫn mỉm cười và đáp lời – “Ông ấy vẫn khỏe. Cám ơn cậu đã quan tâm.”

Draco không nghe Annette nói thêm gì nữa, cậu ta nhận ra cô bé không muốn kể với mình về chuyện của gia đình. Hầu như luôn là thế. Draco nhận ra Annette rất ít kể những chuyện liên quan đến bản thân. Cô bé chỉ trả lời khi được hỏi, ngoài ra, Annette khá kín tiếng trong những câu chuyện riêng của mình. Ngay cả khi chơi rất thân với Draco, cô bé cũng ít khi chủ động chia sẻ với cậu ta. Điều này làm Draco cảm thấy bất an. Cậu ta không thích cô bạn thân của mình kín tiếng như thế. Cậu ta nhiều lần tự hỏi tại sao cậu ta có thể kể hết mọi chuyện cho cô bé nghe, dù đó là bí mật nhỏ nhặt nhất, nhưng cô bé lại chẳng để lộ điều gì về chính mình cả. Liệu có phải cô ấy không tin tưởng mình? Draco từng tự hỏi như vậy. Rất nhiều lần, cậu ta chẳng thể hiểu được cô bạn thân, cũng không đoán được trong trí óc tuyệt vời ấy đang suy nghĩ cái gì.

“Này, Anne.” – Draco nheo mắt nhìn Annette – “Cậu có nhận ra, cậu rất ít kể cho tôi nghe về gia đình cậu không?”

“Vậy ư?” – Annette cau mày – “Nhưng mình nghĩ gia đình mình chẳng có chuyện quan trọng gì để nói cả…”

“Không.” – Draco dứt khoát cắt lời cô bé – “Không đơn giản là chuyện về gia đình, mà là bất cứ chuyện gì liên quan đến bản thân, cậu đều không chia sẻ với tôi. Cậu chẳng nói gì cả!”

Annette im lặng, nhìn Draco. Dường như cậu ta bắt đầu tức giận. Khuôn mặt hợm hĩnh ngạo mạn ấy ngày càng thêm nhợt nhạt, xanh xao, dường như ánh nắng cũng không đủ sưởi ấm và làm hồng làn da đang tái. Bỗng Annette cảm thấy thương tiếc làn da nhạt màu ấy. Cô bé đưa tay, vuốt sợi tóc trên trán cậu ta và khẽ nói.

“Đó là bởi vì cuộc sống của mình khá tẻ nhạt. Nó chẳng đặc sắc và rực rỡ như của cậu.”

“Cậu lầm rồi.” – Draco cau mày – “Đối với tôi, cậu rất bí ẩn. Cậu là một bài toán khó nhất mà tôi từng gặp. Trước đây, tôi đều có được bất cứ thứ gì mình muốn, có thể giải mã bất cứ bài toán hoặc kho báu huyền bí nào chỉ với một câu ra lệnh, sự trợ giúp sẽ đến bên tôi. Nhưng với cậu thì không.”

“Tôi không thể nhờ bất cứ ai giải giúp mình bài toán này. Mà chỉ có thể mày mò tự tìm cách giải nó, khám phá nó. Và nhờ vậy, tôi…” – Cậu ta chợt im lặng, khuôn mặt thoáng đỏ – “… từng bước, từng bước tìm ra cách giải mới, sự nhiệm màu mà bài toán ấy mang đến làm tôi rất vui. Rất hạnh phúc!”

“Cậu…” – Annette bối rối – “Cậu muốn nói gì vậy?”

Draco lắc đầu, như thể chính cậu ta cũng không biết bản thân đang nói gì, hoặc là cậu ta biết nhưng lại không tìm được cách diễn đạt những cảm xúc kỳ lạ ấy. Rồi cậu ta chợt nắm tay Annette và nói.

“Tôi chỉ mong, cậu hãy tin tưởng tôi hơn.” – Cậu ta mím môi – “Tôi rất muốn biết suy nghĩ của cậu. Về mọi thứ, về tất cả… Có được không?” – Giọng cậu ta hệt như thì thầm.

Annette rút tay mình khỏi tay Draco, cô bé không nhìn Draco mà ngoảnh đầu về phía sân trường.

“Mình không biết nữa.” – Cô bé trả lời, ánh mắt nhìn vào bóng dáng của Harry Potter vừa mới hối hả chạy qua sân trường, tiến về phía căn chòi của lão Hagrid. Rồi bỗng một suy nghĩ nào đó nảy lên trong tâm trí Annette, một giọng nói mách với cô bé rằng, đêm nay là đêm quan trọng của Harry Potter. Cậu ta sẽ tiêu diệt Chúa tể Hắc Ám đang bám vào giáo sư Quirrell. Bỗng chốc, tâm trạng của Annette trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết. Cô bé chợt nhớ cha mẹ da diết, và muốn gặp họ ngay bây giờ. Thế là trước sự ngỡ ngàng của Draco, Annette đứng dậy, nói lời xin lỗi cậu ta và tạm biệt đám bạn mình, trở về tầng hầm, phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin.

“Annette sao thế?” – Pansy hỏi Draco khi thấy Annette đi mất – “Cậu chọc giận cô ấy à?”

Khỏi phải nói, lúc này sắc mặc Draco xấu vô cùng. Cậu ta bỗng nổi giận đùng đùng, vớ lấy hòn sỏi bên cạnh và ném nó đi thật mạnh, thật xa. Cậu ta còn túm lấy con sóc trên đầu Pansy, như chực quăng nó đi để xả giận. May sao, cô nàng kêu lên giận dữ và cướp lại con sóc nhỏ từ tay thằng bạn. Cô nàng mắng.

“Cậu bị điên à??”

“Cô ấy nói KHÔNG!!” – Cậu ta hét.

“Không cái gì cơ?” – Pansy khó hiểu.

Vẻ mờ mịt của Pansy càng làm Draco thêm bực tức. Cậu ta cáu kỉnh đứng dậy, không nói không rằng, bỏ đi thẳng. Cả ngày hôm đó, Pansy và Blaise đều chú ý thấy hai đứa bạn của mình rất ít nói chuyện với nhau. Gần như suốt cả buổi tối, hai đứa đều im lặng. Pansy nhiều lần gặn hỏi Draco mãi mà không được, thế là cô nàng kêu Blaise đi tìm hiểu xem chuyện gì xảy ra. Ban đầu, Blaise từ chối, cậu ta tỏ vẻ không muốn dính vô mớ phiền phức này. Nhưng Pansy cứ cằn nhằn mãi, làm cậu ta không còn cách nào đành phải can thiệp. Sáng hôm sau, Blaise kéo Draco ra một góc ở phòng sinh hoạt chung hỏi chuyện. Thế là cậu ta biết được nguyên nhân vì sao thằng bạn này trông buồn bã giận dữ như thế.

“Cậu có chắc là cậu không hiểu lầm ý cô ấy không?” – Blaise nhíu mày – “Nhưng mà cái gì vậy… cậu đột nhiên lại yêu cầu muốn biết suy nghĩ của cô ấy, vậy chẳng khác nào cô ấy phải chia sẻ hết mọi chuyện riêng tư thầm kín với cậu à? Cậu đang nằm mơ hay bị ngu thế?”

Mặt mày Draco tái mét trước lời khiển trách của Blaise. Cậu ta muốn toan miệng cãi lại, nhưng chợt nhận ra bản thân rất cần sự giúp đỡ của thằng bạn này. Vì vậy, Draco cố nhẫn nhịn, kiềm lại cơn giận. Cậu ta gắt gỏng hỏi.

“Vậy chứ tôi phải làm sao?” – Cậu ta cáu kỉnh – “Cậu rất giỏi tán các cô gái, vậy thì nói thử xem! Tôi đã sai ở chỗ nào?”

“Trước tiên.” – Blaise nói – “Tôi cần biết, cậu muốn gì ở Annette lúc đó. Cậu đang nghĩ rằng, cô ấy không tin tưởng cậu sao?”

“Điều này quá rõ ràng rồi còn gì?” – Draco gằn giọng – “Nếu như cô ấy có cảm tình với tôi, cô ấy sẽ đồng ý!! Nhưng cô ấy bảo là không biết, vậy chẳng phải từ chối thì là gì?”

“Khoan đã!” – Blaise nhăn mặt – “Vì lý do gì mà cậu cho rằng cô ấy có cảm tình với cậu?”

Sau đó, Draco bắt đầu kể lại buổi đêm tối – sau khi mình và Annette trở về từ căn chòi của lão Hagrid. Cậu ta còn kể thêm về những lần cô bạn thân đặc biệt nhấn mạnh, cậu ta là một người bạn quan trọng và đặc biệt với mình. Khi Draco dứt lời, Blaise cau mày. Cậu ta hiếm khi tỏ ra nghiêm túc như thế trước mặt bất kỳ ai, và bấy giờ, có thể thấy được ở bộ dáng nghiêm trang ấy là một tấm lòng chân thành đáng quý đối với bạn bè.

“Trước tiên.” – Blaise nói – “Tôi nhận thấy dường như những lời Annette nói đặc biệt ảnh hưởng tới cậu. Chỉ một câu nói vu vơ như “mình không biết” thôi là cậu đã nổi sùng lên rồi! Này, nghe cho kĩ này! Annette có thể rất thông minh hoặc hơn cả thế nữa! Nhưng dù lợi hại và giỏi đến mức nào, tôi có thể thấy rõ ràng cô ấy có một khuyết điểm cực kỳ nghiêm trọng. Đó là mù tịt về chuyện tình cảm. Cậu nên nhớ rõ điểm này, thằng ngu ạ!”

“Hơn nữa.” – Cậu ta suy tư – “Tôi nhớ Pansy từng kể là, Annette không giỏi nói dối lắm. Nếu như điều này là thật, vậy thì tôi nghĩ cô ấy sẽ chia sẻ thẳng thắn với cậu mọi chuyện nếu như cô ấy có cảm tình với cậu. Giống như việc cô ấy nói rằng cậu là một người rất quan trọng đối với cô ấy vậy!”

“Nhưng…” – Khuôn mặt Draco vẫn tái nhợt – “… nếu như cô ấy không nói lời từ chối tôi, vậy tại sao hôm qua cô ấy lại bỏ đi?”

“Vậy lời hôm qua của cậu có ý gì?”

“Tôi… chỉ muốn biết hết mọi suy nghĩ của cô ấy…” – Draco nhăn nhó mặt mày – “Tôi muốn cô ấy tin tưởng tôi hơn, để tôi có thể tiếp cận và bước vào tâm trí cô ấy.”

“Ái chà chà!” – Blaise cười khinh bỉ – “Cậu cũng thật là xảo quyệt! Nhưng cậu có cảm thấy cậu quá tham lam sao?”

“Không bao giờ! Chẳng phải bạn bè bày tỏ nỗi lòng với nhau là việc bình thường sao? Nếu cô ấy xem tôi là bạn thật sự, thì cô ấy sẽ đồng ý! Đặc biệt hơn khi cô ấy tuyên bố tôi rất đặc biệt với cô ấy!” – Draco phản bác.

“Chuyện này tôi chịu thôi! Con gái là một sinh vật cực kỳ bí ẩn đấy!” – Blaise nhún vai – “Tôi cũng chẳng biết Annette có ý gì nữa. Nhưng trước hết, cậu nên nhanh chóng làm lành với cô ấy đi thôi! Tôi dám cá, Annette còn chẳng nhận ra cậu giận cô ấy đâu!”

Buổi trưa hôm đó, Draco không gặp Annette ở Đại Sảnh Đường. Bởi vì đang trong kỳ nghỉ xả hơi để chờ đợi kết quả thi, nên rất nhiều đứa tụ tập ở ngoài sân trường hoặc ở sân Quidditch hơn. Thời tiết lại khá đẹp, rất thích hợp để xem một trận Quidditch giữa các nhà. Blaise đã sớm biến đi đâu mất với cô gái nào đó, Pansy thì vừa mới làm quen với một cô bạn chung nhà. Chỉ có Goyle và Crabbe ngồi chung với Draco tại dãy bàn ăn Slytherin lúc này. Hai đứa còn ngóng trông xem thằng bạn của mình có trò gì mới mẻ hay không. Nhưng dường như Draco không có tâm trạng để rong chơi bông đùa. Cậu ta ngồi viết thư cho cha, kể lại toàn bộ mọi chuyện và dự tính hỏi thăm ý kiến của ông. Tuy nhiên, khi lá thư mới hoàn thành được một nửa, thì Draco lại nhớ đến lời Annette từng khẳng định rằng chính mình có thể làm được tất cả mọi chuyện mà không cần sự trợ giúp của cha. Thế là Draco dừng bút, ngẩn ngơ nhìn lá thư trước mặt. Cậu ta lại nhớ đến lời của Blaise ban sáng, và nhận thấy rằng lời của thằng bạn hoàn toàn đúng – khi đã chỉ ra rằng, lời nói của Annette luôn có một sức ảnh hưởng đến bản thân mình.

“Đó chẳng phải bởi vì cô ấy nói không sai ư?” – Draco tự nhủ – “Cô ấy luôn truyền cảm hứng cho mình những chuyện mà mình không bao giờ nghĩ đến.”

Nghĩ vậy, Draco lập tức xé bỏ lá thư trước mặt. Cậu ta quyết định sẽ giải quyết xong tất cả mọi chuyện, rồi kể lại với cha sau. Mình phải mạnh mẽ hơn nữa, cậu ta thầm nghĩ, mình phải học cách tự lập hơn. Mình muốn giống như cô ấy. Thật chín chắn và trưởng thành. Dường như không có gì khiến cô ấy phải sợ hãi cả. Chẳng lẽ Roiser đều lợi hại như vậy sao? Draco chống cằm đầy suy tư, điệu bộ nghiêm túc ấy của cậu ta làm Goyle ngạc nhiên. Cu cậu lên tiếng hỏi thăm thì lại bị thằng bạn lườm một cái hung dữ.

“Tụi bây có thấy Annette ở đâu không?” – Draco hỏi.

“Sáng nay, tao có thấy cô ấy ở sân trường.” – Goyle đáp – “Không chừng cô ấy vẫn còn ở ngoài đó để đọc sách.”

Chẳng hiểu sao khi đó, Draco rất muốn lập tức ra sân trường tìm Annette. Cậu ta chợt nhận ra nãy giờ, tâm trí cứ nghĩ mãi về cô bé. Dường như mỗi giây, mỗi phút cậu ta đều nghĩ đến Annette. Draco cố kìm lại ý tưởng đi tìm cô bé, cậu ta hậm hực lắc đầu liên tục như thể cố duy trì tỉnh táo. Cậu ta bỗng cảm thấy bản thân cần phải bình tĩnh hơn, có như thế mới tìm ra được cách giải quyết mớ cảm xúc hỗn độn trong trái tim mình. Rồi ngay giây phút đó, Draco quyết định chủ động làm lành với Annette. Tuy nhiên, lòng dạ cậu ta lại đâm ra rối bời khi không biết phải làm lành như thế nào. Có nên giả vờ như không có chuyện gì xảy ra? Hay là thẳng thắn nói lời xin lỗi? Nhưng vì sao phải xin lỗi? Mình có làm gì sai đâu? Quẩn quanh mãi với mớ suy nghĩ lộn xộn đó, cuối cùng cho đến tận chiều tối, Draco vẫn chưa tìm được cách để làm lành với Annette. Thế là suốt cả bữa ăn tối ở Đại Sảnh Đường, cả hai đứa vẫn chưa nói với nhau lời nào.

––> Chương tiếp theo: Chương 17

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Chương 16: tuổi trẻ bây h manh động vậy sao

  1. tưởng tượng có 1 thk nhóc 12 tuổi, tầm lớp 7, tự tin vào tình cảm của mình, tự tin sẽ lấy sẽ yêu người đó cả đời, sẽ cưới người đó thì nghe đúng vừa ngây thơ vừa điên rồ. Nhma nó thực sự làm được điều đó, nó thực sự giữ đc cái tình cảm ấy qua năm tháng, trưởng thành cùng với nó, vượt qua được mọi đổi thay, mọi ngã rẽ cuộc đời. Thì thực sự rất phi thường.

    Thích

Bình luận về bài viết này