Chương 3: anne có bạn mới

Liệu một người mẹ như Doris sẽ có cảm xúc gì khi chứng kiến tuổi thơ cô độc của cô con gái yêu quý? Không gì ngạc nhiên nếu như bà trở nên hoảng loạn và sốt sắng tìm đủ mọi biện pháp để cải thiện tình trạng này. Và sự thật đúng là như thế. Bà đã cố gắng tìm mọi cách để giúp đứa trẻ của mình, nhưng điểm đặc biệt ở đây là bà không hề hoảng loạn như bất cứ người mẹ nào. Một phần là vì bà đã là thành viên của Roiser – một gia tộc phù thủy sở hữu những quyền năng tuyệt diệu về phép màu tâm trí. Doris đã học được cách kiểm soát tâm trí mình như cách chồng bà vẫn đang. Tuy nhiên, thay vì sở hữu một quả tim vô tình như ông, thì trái cảm tình của bà lại nồng nàn và dịu dàng hơn. Bà có một tâm hồn trong sáng, nhân ái và giàu lòng thương động vật, cây cỏ. Bà còn có một biệt tài, chính là dù ở bất cứ nơi đâu, hoặc trong hoàn cảnh nào, bà luôn làm cho người bên cạnh cảm thấy dễ chịu và bình yên.

Khi Annette chào đời, ấy cũng là lúc Doris cùng chồng học cách trở thành một người cha và một người mẹ tốt. Doris luôn cố gắng chăm sóc con và dành những điều tốt đẹp nhất cho con. Không thể chối bỏ sự thật là bà cũng từng hoảng hốt khi nhận ra con gái yêu quý gặp khó khăn trong việc cảm nhận tình thương và thấu cảm hệt như cha nó trước đây. Hiển nhiên, con bé có cảm xúc như một người bình thường. Nhưng sâu trong tâm trí nó nghĩ gì, thì chẳng ai biết được. Ngay cả bà, người mẹ ruột thịt đôi lúc cũng không hiểu rõ con gái mình.

Năm Annette lên tám, Doris bắt đầu tìm cách giúp con bé học bài học đầu đời về những mối quan hệ xã giao của quý tộc. Trước đây, bà và chồng từng mang con bé đến những buổi tiệc trà nhỏ ở các dinh thự phù thủy. Bà nhận ra con bé không căm ghét việc tham gia những buổi tiệc như thế. Con bé sẵn sàng ngồi một chỗ theo lời cha mẹ, ngoan ngoãn mỉm cười và tinh nghịch trò chuyện với người lớn. Tất nhiên là con bé từ chối việc chơi đùa cùng những đứa trẻ đồng trang lứa. Bà từng nghe con bé lấy cớ từ chối đi chơi với cậu bé nhà Zabini với lý do là con bé vừa học phép bùa chú ở nhà nên rất mệt, vì vậy không thể chơi cùng cậu ta. Con bé còn tặng cho cậu nhóc ấy một nụ cười rạng rỡ và lập tức khiến cho cậu bé ấy đỏ mặt, cười thích chí và đồng ý để con bé được yên. Tuy nhiên, những lần sau đó, Doris muốn mang con bé đến những buổi dạ hội khiêu vũ, thì con bé lại dứt khoát từ chối với lý do nó không biết khiêu vũ.

“Không sao, con yêu!” – Khi đó, bà trả lời – “Ta sẽ cho con học khiêu vũ. Rồi con sẽ tự tin hơn với những buổi tiệc như thế.”

Lúc ấy, Annette đã im lặng, không trả lời mẹ của mình. Con bé chỉ nhìn bà một lúc và điềm tĩnh hỏi.

“Con bắt buộc phải học ư, thưa mẹ? Điều này rất quan trọng sao?”

“Đúng vậy!” – Bà trả lời, mím môi một cách cương quyết – “Ta không muốn con bị mọi người chê cười chỉ vì một việc nhỏ như thế.”

Thế là kể từ đó, Annette được học khiêu vũ theo sự sắp xếp của mẹ. Khi qua sinh nhật tám tuổi của Annette, ấy là mùa giáng sinh đã đến, mẹ cô bé muốn nhân cơ hội này để con gái học bài học đầu đời về những mối quan hệ xã giao của quý tộc, bằng cách tham gia buổi tiệc giáng sinh ở nhà Malfoy. Khi mở lời dò hỏi con gái, Doris vừa lo lắng nó sẽ từ chối và bà bỗng cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi đã tỏ ra âu lo thái quá. Con bé khi đó đứng trước mặt bà, mở to đôi mắt biếc long lanh và trả lời một cách ngoan ngoãn, thản nhiên.

“Vâng, thưa mẹ, con sẽ tham gia buổi tiệc giáng sinh tại thái ấp Malfoy. Tuy nhiên,…” – Con bé lắc đầu – “… con sẽ không khiêu vũ. Con không muốn nhảy với bất cứ ai cả.”

Đây là một chuyện nhỏ, vô cùng đơn giản. Nhưng ước muốn của Doris hơn cả thế nữa. Mục đích ban đầu của bà không chỉ muốn con bé mở rộng mối quan hệ xã giao. Bà muốn nó sẽ mở lòng mình hơn, và có những người bạn chân chính thật sự. Bà lo sợ nếu chính mình không hành động, thì cuộc đời của con bé sẽ trở nên cô độc và tẻ nhạt vô cùng. Bởi vì tấm lòng người mẹ quá vĩ đại, người mẹ dịu dàng ấy đã lo rất nhiều về tương lai của cô con gái bé bỏng. Rồi cũng vì muốn chu toàn cho cuộc đời của con, bà đã nói với chồng về điều ấy.

“Em muốn ở buổi tiệc giáng sinh này, chúng ta sẽ giúp Annette chọn chồng cho nó.”

Lúc đó, chồng bà đang ngồi đọc báo trong phòng khách. Ông đã cau mày trước lời này của vợ.

“Em yêu quý! Con bé chỉ mới tám tuổi.”

Doris nhìn thấy cái nhìn của chồng dành cho mình như thể bà là một kẻ điên. Nhưng bà không điên, bà hiểu rõ mình đang yêu cầu điều gì.

“Em biết.” – Bà nói – “Đây chỉ là biện pháp phòng hờ, lo xa. Em biết anh sẽ không đồng ý! Nhưng anh không thấy sao? Con gái chúng ta thật trầm lặng. Nó dường như không muốn kết bạn. Điều này thật tồi tệ làm sao nếu như trong cuộc đời chúng ta chẳng có lấy một người bạn nào! Hơn nữa, nếu không thể kết bạn được, vậy làm sao con bé có thể lấy được tấm chồng ưng ý? Làm sao chúng ta có thể yên lòng được chứ?”

Galvin hiểu rõ tâm trạng của vợ, ông biết lời của bà rất đúng. Tuy nhiên, ông bỗng cảm thấy bối rối trước lời đề nghị của vợ. Cảm xúc của một người cha trước suy nghĩ con gái sẽ lấy chồng là một cảm giác lạ lùng. Galvin Roiser không thích điều đó. Ông cho rằng Annette còn quá nhỏ để nói chuyện chồng con. Hơn nữa, chuyện bè bạn của nó chưa đủ quan trọng để ông can thiệp vào. Con bé chỉ mới tám tuổi. Mọi chuyện cứ nên diễn ra một cách tự nhiên, con bé rồi sẽ trưởng thành và tự quyết định cuộc đời nó.

“Vậy nếu con gái anh cưới một chàng rể xấu xa, ác độc và chẳng thương yêu gì nó. Anh sẽ vui chứ, Gal yêu quý của em?”

Câu hỏi này của Doris lập tức làm chồng bà buông tờ báo xuống. Bà mỉm cười, bà biết mình sẽ thuyết phục được ông.

“Cho nên chúng ta mới cần chọn chồng cho Anne. Chúng ta sẽ tìm một chàng rể thích hợp với con bé, một chàng trai tốt tính và yêu nó nhất. Chàng rể tương lai sẽ ở đâu đó ngoài kia, còn nhỏ tuổi và dễ “dạy dỗ”. Anh hiểu ý em chứ, anh yêu quý?”

Galvin im lặng nhìn vợ. Nét mặt ông đã thả lỏng, nhưng dù vậy, ông vẫn không vui lắm.

“Được rồi! Tôi không thích suy nghĩ của em chút nào cả, dù tôi phải thừa nhận rằng em nói rất đúng. Con bé là công chúa của chúng ta, nó có quyền chọn người bạn đời tương lai của mình từ nhỏ. Nhưng chẳng phải cốt lõi của việc này là em lo sợ con bé không kết được bạn ư? Tại sao chúng ta không bắt đầu một cách đơn giản hơn với điều đó?” – Nói xong những lời này, ông lại tiếp tục đọc báo.

Doris không nghĩ đến chồng sẽ kết thúc câu chuyện bằng một câu hỏi giản đơn như thế. Tuy nhiên, dù cho ông có suy nghĩ như thế nào đi nữa, bà vẫn quyết chí với ý định của mình. Thế là buổi tiệc ở thái ấp Malfoy ngày hôm ấy, cả vợ lẫn chồng đều có mục đích riêng của họ. Nhưng cả hai chỉ thư thả ở khoảng thời gian đầu bữa tiệc. Rồi xuyên suốt cả buổi, không chỉ riêng mình Doris, mà cả chồng bà cũng cảm thấy mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát.

Lúc đó, sau khi giúp cô con gái nhỏ có một màn ra mắt dầy ấn tượng với tất cả mọi người ở bữa tiệc, vợ chồng Galvin lại nhận được hàng tá lời mời từ các vị khách đến dự tiệc trà chiều của họ. Hiển nhiên là mục đích của các vị khách có mặt ở đây cũng giống như vợ chồng Galvin, và họ cũng vừa ý với đối tượng mà mình chọn cho các cậu con trai. Tuy nhiên, sự việc này đã quá xa tầm với của hai người. Ngoài việc bị cánh người lớn vây xung quanh, cả hai còn liên lụy cô con gái nhỏ phải gặp tình huống tương tụ với các cậu trai trẻ. Cuối cùng, Galvin đành cho phép Annette rời khỏi đại sảnh và tìm một chỗ ngồi nào đó yên tĩnh, ngồi chờ ông và vợ. Trước khi con bé rời đi, Doris níu tay và thơm một cái dịu dàng lên má con. Bà nhìn sâu vào đôi mắt nó, bỗng chốc cảm thấy áy náy và đau xót không thôi. Bà tự hỏi trong bộ óc thiên thần ấy có đang trách móc hành động của bà hay không. Bà nghĩ rất nhiều về điều đó.

Nhưng có vẻ như Doris đã quá lo lắng, bởi vì Annette chưa từng nghĩ sẽ trách cứ hành động của bà. Tuy nhiên, để nói rõ về việc Annette sẽ nghĩ gì thì lại là một câu chuyện phức tạp.

Kể từ khi chào đời, cô bé chẳng phải là một đứa trẻ bình thường. Có lẽ đây là một hiện tượng cực kỳ hiếm gặp trong lịch sử phù thủy. Dù cho một thế giới nhiệm màu tồn tại đủ mọi kỳ tích như thế giới phù thủy, thì việc một đứa trẻ chào đời sở hữu ký ức từ cuộc sống trước kia là một điều cực kỳ hiếm thấy. Trước năm ba tuổi, ắt hẳn Annette đã phải khó khăn đến mức nào khi phải chấp nhận và làm quen với cuộc đời mới. Những ký ức trước kia cứ ám ảnh tâm trí cô bé mãi. Những chuỗi ký ức về cuộc sống của quá khứ quá lớn, và kinh khủng so với một đứa trẻ mới ra đời với một tâm trí yếu ớt, còn ngây ngô. May sao trong một lần tình cờ đến phòng sách của cha, cô bé đã tìm được phương pháp xóa đi ký ức trước kia của mình. Rồi khi mở mắt với ký ức tươi đẹp ở thế giới này, Annette đã bật khóc nức nở vì cảm nhận được rõ ràng tình yêu thương của cha mẹ. Và ấy là lúc, Annette mới chân chính cảm thấy mình được tái sinh. Cô bé có cái tên rất đẹp cho cha mẹ ban tặng, và cô bé sống trong một gia đình phù thủy quý tộc lâu đời với một mái ấm êm đềm, hạnh phúc.

Cuộc sống cứ thế tiếp diễn. Tưởng chừng như đây sẽ là một thế giới dịu dàng và yên bình đối với Annette, nhưng dường như vũ trụ vẫn đang kiếm tìm một sự cân bằng nhất định. Khi nhìn thấy tin tức về Harry Potter trên trang Nhật báo Tiên Tri, Annette biết rằng đây không phải là một thế giới bình yên như cô bé đã nghĩ, hoặc nó sẽ yên bình – nhưng đó là khi cô bé phải đối mặt và giải quyết hết thẩy mọi thử thách trong tương lai. Annette không chắc liệu một tương lai mà cô bé biết có trở thành hiện thực hay không, và liệu cô bé sẽ đóng vai trò gì trong khoảnh khắc ấy. Annette không biết, cô bé không biết gì về tương lai của chính mình cả. Nhưng Annette tỉnh táo nhận ra rằng cô bé cần phải tôn trọng cuộc sống hiện tại. Những việc cô bé đang làm bấy giờ sẽ quyết định tương lai của chính mình. Annette từng có một quyển ghi chép về một tương lai đã từng xảy vào một quyển sổ. Tuy nhiên, cho đến bây giờ, khi đã tròn tám tuổi, cô bé vẫn chưa xem nó lấy một lần.

Và bấy giờ, khi nhìn cậu nhóc đứng trước mặt mình, Annette bỗng cảm thấy mơ hồ về con đường phía trước. Cô bé tự hỏi đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là định mệnh đã sắp đặt – khi mà cô bé bắt gặp cậu nhóc nhà Malfoy đã theo mình suốt cả quãng đường từ Đại sảnh, qua phòng ăn và đến khu vườn. Dù cho cô bé đã cố ý sử dụng bùa Xua đuổi loại nhẹ để được ở một mình, nhưng chẳng hiểu sao nó lại không có tác dụng với cậu nhóc nhà Malfoy. Cậu nhóc ấy cứ yên lặng đi theo Annette mà chẳng nói lời nào. Cho đến tận khi cô bé dừng chân ở cổng vào khu vườn, cậu ta mới chạy vội đến và gọi cô bé.

“Này! Cậu đang làm gì đấy?”

Annette ngoảnh đầu, nhìn cậu nhóc. Cậu ta trạc tuổi cô bé. Giọng nói non nớt hệt như khuôn mặt của chính cậu ta. Non, ngốc nghếch và rất ngạo mạn. Sau câu gọi với đầy vội vàng, cậu ta gấp gút đưa tay chỉnh lại mái tóc đã được chải chuốt của mình, rồi bối rối cất lời chào một cách đàng hoàng, lịch sự. Dù cho cậu ta cố gắng tỏ ra lịch thiệp theo phép tắc xã giao chuẩn mực, nhưng trông cậu ta vẫn khá lúng túng và ngượng ngịu. Tuy nhiên, chẳng hiểu vì sao Annette lại cảm thấy cậu ta thật đáng yêu.

“Cậu không được phép đi tiếp nữa…” – Mặt cậu ta thoáng đỏ – “… bởi vì cậu chỉ được tôi cho phép đến đây thôi! Tôi tên Draco Malfoy, cậu tên gì?”

Annette chăm chú nhìn cậu ta. Rồi cô bé mỉm cười, nhún người cho một cái chào hoàn mĩ.

“Rất xin lỗi vì sự tùy tiện của mình, mình bất cẩn quá! Mình tên là Annette Roiser. Thật vinh dự khi được gặp cậu chủ nhỏ nhà Malfoy.”

Annette từng nhìn thấy người đứng đầu của Malfoy trò chuyện cùng cha mẹ mình. Ông ta sở hữu một vẻ ngoài rất nổi bật, phong thái của chủ nhà luôn được ông ta thể hiện rõ khi đứng bên cạnh bất kỳ người khách nào trong bữa tiệc: tóc bạch kim rực rỡ, dài ngang vai; khuôn mặt nhợt nhạt, cằm nhọn hoắt, lại có hơi ngạo mạn, giả dối; mắt xám, lạnh lùng. Khi ấy, Annette không nhìn thấy vợ ông ta, có lẽ bà đang bận tiếp những vị khách khác. Ông ta đứng cạnh cha mẹ cô bé, thái độ rất hòa nhã và thân thiết. Annette nhớ mẹ mình từng nói rằng, ông ta tên Lucius, và là bạn thân của cha cô bé. Và bởi vì đều cùng là chủ của một gia tộc, nên cả hai từng nhiều lần hợp tác với nhau trong công việc. Mẹ Annette còn nói rằng, tuy là bạn thân nhưng cha cô bé lại chẳng ưa ông Malfoy tẹo nào. Đơn giản là bởi vì Malfoy quá xảo quyệt và nguy hiểm. Còn cậu con trai của ông ta. Cậu ta sở hữu về ngoài y hệt cha, tưởng chừng như cậu là phiên bản lúc bé của ông. Khi đứng trước mặt Annette, cậu ta trông rất bảnh trai với bộ lễ phục trên người. Cậu có mái tóc và màu mắt của cha mình, khuôn mặt bao giờ cũng nhợt nhạt, hơi tái. Dường như lời chào của Annette làm cu cậu rất hài lòng, thậm chí hai gò má còn ửng đỏ, trông rất dễ thương.

“Thì ra là cậu!” – Cậu ta nói, cằm hơi hếch một cách kiêu ngạo – “Tôi đã nghe rất nhiều về cậu. Người lớn ai cũng quý mến cậu, ngay cả cha mẹ tôi cũng thế!”

“Ồ, vậy ư?”

Annette chẳng hứng thú lắm với việc vì sao lại nhận được sự yêu quý của mọi người, hay cũng như người đứng đầu nhà Malfoy. Cũng như những gia tộc khác, cô bé quá quen thuộc với thông tin của họ trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, có một số nhà được Annette đặc biệt tìm hiểu kĩ càng hơn bởi vì cô bé biết thế giới mình đang sống là nơi nào. Ví như Malfoy đây – một trong những gia tộc thuần chủng của phù thủy. Mỗi thế hệ Malfoy đều có sự truyền thừa mạnh mẽ về huyết thống và phép thuật. Sự giàu có của gia tộc Malfoy đến từ xa xưa, rất lâu về trước và kéo dài cho đến tận bây giờ. Chỉ bấy nhiêu đó thôi, Malfoy cũng đặc biệt không thua gì Roiser – gia tộc của cô bé.

Đối mặt với sự thản nhiên của Annette, Draco bấy giờ bỗng cảm thấy bối rối. Cu cậu bỗng chốc không biết phải nói gì tiếp theo khi mà lời của chính mình lại chẳng gợi được sự hứng thú của đối phương. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu gặp phải một người như thế. Nhưng rồi như thể cực kỳ quyết tâm, cu cậu mím môi, trợn to đôi mắt sáng và nghiêm túc nói.

“Tôi muốn kết bạn với cậu! Chúng ta làm bạn nhé! Từ bây giờ, tôi cho phép cậu gọi tôi là Draco. Chỉ những ai là bạn của tôi mới có thể gọi như thế.” – Cậu ta nói, thái độ cực kỳ kiêu ngạo.

Annette không nói lời nào, mà lặng lẽ quan sát cậu nhóc trước mặt. Dường như cậu ta là người ngạo mạn nhất mà cô bé từng gặp. Cậu ta thấp hơn cô bé chỉ một chút, nhưng sự tự tin lại quá lớn so với cơ thể trẻ con của cậu ta. Vẻ hợm hĩnh ấy chắc chắn sẽ khiến cha cô bé cốc vào đầu cậu ta một cú đau điếng nếu như ông ở đây. Annette nhớ mẹ mình từng dặn trước khi đến đây, cha cô bé không thích cậu nhóc nhà Malfoy này chút nào. Vì thế cô bé nên hạn chế tiếp xúc với cậu ta. Còn nguyên nhân tại sao, Annette chẳng hứng thú.

“Vì sao?” – Cô bé hỏi – “Vì sao mình phải trở thành bạn của cậu?”

“Không có vì sao hết! Cậu phải trở thành bạn của tôi!” – Cậu nhóc hừ mũi, ngạo nghễ tuyên bố.

“Vậy… Nếu mình không muốn trở thành bạn cậu thì sao?” – Annette hỏi, vẻ mặt tò mò.

“Không trở thành bạn tôi?”

Câu hỏi này lập tức làm bay biến vẻ ngạo mạn trên mặt cậu nhóc. Cậu trừng mắt bực tức nhìn Annette, trông cậu ta có vẻ khó chịu lắm. Nhưng rồi, dường như một ý nghĩ nào đó vụt qua, khuôn mặt cau có lập tức thay đổi.

“Chẳng lẽ cậu muốn…”

Nói đến đây, mặt mũi cậu nhóc nhà Malfoy còn đỏ hơn khi nãy. Ngay cả cổ và vành tai cậu ta, cũng đỏ ửng cả lên.

“… muốn làm… bạn gái tôi?” – Cậu ta lắp bắp, giọng nhỏ xíu – “Vậy thì… đường đột quá…”

Thái độ và câu trả lời của cậu nhóc đã làm Annette rất ngạc nhiên. Cô bé không ngờ đến cậu ta lại hiểu lầm câu hỏi của mình và đưa ra một câu trả lời như thế. Điều này khiến Annette có chút bối rối. Từ lúc ra đời cho đến nay, đây là lần đầu tiên cô bé có cảm giác băn khoăn đến thế. Nó thật mới mẻ. Rồi cô bé lại một lần nữa nghĩ đến cha mình. Nếu như biết cô con gái nhỏ của mình được cậu nhóc nhà Malfoy ngỏ lời chỉ mới mấy phút gặp mặt, chắc ông sẽ nổi điên.

“Bạn gái? Cậu biết bạn gái là gì không?” – Annette hỏi.

“Tất nhiên rồi!” – Draco đáp, vì quá xấu hổ nên cậu ta cứ lắp bắp mãi. Câu trả lời tiếp theo của cậu khá vụng về, nhưng cậu vẫn cố tỏ ra thản nhiên, hiểu biết.

“Cha tôi nói… bạn gái là người mà tôi thích và người đó cũng thích tôi… giống như cha mẹ tôi vậy… Trước đây mẹ là bạn gái của cha. Sau này, họ kết hôn và trở thành vợ chồng… Cha tôi nói, tôi cũng sẽ giống ông. Tôi sẽ trở thành người lớn… Tôi sẽ sớm có bạn gái…”

Đây là những kiến thức cơ bản mà các bậc cha mẹ dạy dỗ con mình khi chúng còn thơ. Chẳng lạ gì khi cậu nhóc trước mặt Annette biết được những điều này. Cô bé chỉ cảm thấy ngạc nhiên vì sao cậu ta lại có suy nghĩ như thế khi cả hai chỉ mới gặp lần đầu.

“Chúng ta chỉ mới gặp nhau lần đầu…” – Annette trả lời, nhìn Draco với ánh mắt dò xét – “Vì sao cậu cho rằng mình muốn làm bạn gái cậu?”

“Không phải à? Cha tôi nói, sẽ có một ngày tôi trở thành quý ông lịch lãm và sẽ thu hút những quý cô xinh đẹp… Đó chẳng phải là cậu sao? Thật ra… Tôi thấy… cậu rất phù hợp… Nếu cậu muốn… tôi có thể suy nghĩ lại.”

Annette rất muốn phá ra cười thoải mái hệt như bao đứa trẻ tám tuổi khác. Cô bé có thể làm thế, nhưng lúc đó, cô bé chọn cách im lặng và giữ bình tĩnh. Có lẽ là vì thái độ của cậu nhóc trước mặt. Khi nói xong những lời này, khuôn mặt non nớt hợm hĩnh ấy đã hóa thành quả cà chua. Sắc đỏ ấy gần như lan khắp cơ thể cậu ta. Nhưng cậu ta vẫn cố tỏ ra nghiêm túc. Đôi môi cứ mím chặt; đôi mắt xám cứ tròn xoe, long lanh nhìn Annette đầy mong chờ. Cái nhìn ấy khiến cô bé có cảm giác rằng, nếu mình từ chối thì chắc chắn cậu ta sẽ bật khóc nức nở.

Cuối cùng Annette mỉm cười, lắc đầu nói với cậu ta.

“Cậu hiểu lầm rồi! Mình chưa bao giờ có ý như thế.”

Hiện thực phũ phàng khiến mặt mày cậu nhóc tức thì biến sắc. Cậu ta trợn mắt nhìn Annette như một kẻ tội đồ. Nhưng rồi vì quá bẽ mặt nên cậu ta giả vờ ho, ngoảnh đầu sang hướng khác với vẻ giận dỗi, ấm ức. Rồi cậu ta hỏi, với giọng bực tức, khó chịu.

“Vậy ý… cậu là gì?”

“Mình chẳng có ý gì cả.”

Cậu nhóc dường như rất không hài lòng với câu trả lời của Annette. Sự xấu hổ vẫn chưa lui khi cậu ta ngoảnh đầu nhìn cô bé. Cậu ta nhăn nhó cả mặt mày, dường như rất tức giận. Nhưng ở những giây tiếp theo, cậu ta ngẩn người khi nghe cô bé nói.

“Draco.” – Annette cười – “Tên cậu rất đẹp, nghe thật mạnh mẽ. Chúng ta kết bạn nhé! Cậu là người bạn đầu tiên của mình. Bây giờ, cậu có thể gọi mình là Anne.”

Vì quá bất ngờ nên cậu nhóc đứng bất động nhìn Annette với đôi mắt xám long lanh, rực sáng. Niềm vui sướng làm cậu ta không giấu được hàm răng trắng bóng trên môi. Cậu ta cúi đầu, lẩm bẩm cái tên của cô bé. Annette vẫn chưa nhìn thấy nét đỏ tan đi trên khuôn mặt của cậu ta. Từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, dường như cậu ta chỉ giỏi mỗi việc đỏ mặt và giả vờ kiêu ngạo mà thôi.

“Người bạn đầu tiên… Thật sao? Cậu rất xinh…” – Cậu ta mím môi, cố tỏ ra tự nhiên nhưng không thể – “… và cũng… rất đáng yêu… Vậy cậu không có bạn à?”

“Đúng vậy.” – Annette bật cười trước thái độ lúng túng của cậu nhóc – “Từ bé đến lớn, ngoài cha mẹ ra, mình chưa từng có một người bạn nào cả.”

“Chưa từng có một người bạn nào? Tại sao vậy?” – Cậu ta hỏi, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên.

“Bởi vì mình không muốn kết bạn.” – Cô bé trả lời – “Mình cảm thấy thế giới này rất rộng lớn, và còn rất nhiều điều tuyệt diệu đang chờ đợi mình hơn là tình cảm chân thành ở một người bạn.”

“Nhưng…” – Cô bé chăm chú nhìn cậu nhóc – “Khi cậu đứng ở trước mặt mình, mình bỗng cảm thấy vũ trụ này còn có những sự sắp đặt mà chúng ta không thể tránh khỏi. Có lẽ đây là định mệnh. Và biết đâu, nếu có một người bạn như cậu giúp đỡ, việc khám phá thế giới này sẽ dễ dàng hơn. Vì vậy, mình muốn cậu trở thành bạn của mình.”

Chẳng rõ Draco có hiểu được những lời Annette nói hay không. Nhưng nụ cười rạng rỡ với đôi mắt long lanh của cô bé đã làm mặt mũi cu cậu đỏ hơn bao giờ hết. Cậu ta vui sướng đến nỗi, suýt nữa không nói được thành lời.

“Được thôi!” – Cậu ta ngẩng cao đầu, cố bày ra dáng vẻ kiêu ngạo, tự tin – “Tôi sẽ là bạn của cậu – là người bạn đầu tiên của cậu!”

Niềm vui sướng của Draco làm Annette nhớ đến lời căn dặn của mẹ. Trước khi đến tham dự buổi tiệc này, bà đã nhiều lần bày tỏ hi vọng cô bé sẽ tìm được một người bạn chân thành, và Annette đã nhiều lần phớt lờ niềm mong muốn của bà vì cho rằng việc này không cần thiết. Nhưng bây giờ, có lẽ mẹ sẽ vui lắm nếu như biết được mình đã có một người bạn, Annette thoáng nghĩ.

Lúc này, tâm trạng của Draco bắt đầu tốt hơn bao giờ hết, dù cho mặt mũi vẫn đỏ ửng nhưng trông cu cậu rất hớn hở, vui vẻ. Cậu ta hết nhìn lên trời, rồi lại nhìn Annette, rồi cậu ta lại gọi tên cô bé.

“Anne.”

“Sao?”

“Anne.”

“Cậu cần gì?”

“Không có gì. Tôi chỉ muốn gọi thử tên cậu mà thôi! Tên cậu rất đẹp, nhưng còn thua xa tên tôi.” – Cậu nhóc nói, vẻ mặt ngạo mạn vô cùng.

Annette cười khẽ, cô bé cảm thấy cậu ta thật chẳng khác nào thằng ngốc.

“Cậu có thể dẫn mình đi tham quan nơi này không? Nhà của cậu rất đẹp.”

“Được thôi! Dù sao đây cũng là trách nhiệm của một chủ nhà như tôi.” – Cậu nhóc nói, mặt đầy tự hào trước lời khen của Annette.

“Cảm ơn cậu, Draco.”

Trước câu cảm ơn đó của Annette, mặt Draco lại đỏ. Nhưng cu cậu cố tỏ vẻ bình thường và dắt cô bé đi tham quan thái ấp.

“Cậu có muốn ăn kẹo giáng sinh không? Do chính tay mẹ tôi làm đấy! Chưa một ai trên thế giới này giỏi như bà.”

Có vẻ là vì rất thích người bạn mới này, Draco thò tay vào túi, chìa ra túi kẹo trước mặt Annette. Cậu ta còn ba hoa, khoe khoang về người mẹ dịu dàng của mình. Thậm chí cậu ta còn tuyên bố Annette sẽ không bao giờ tìm đâu ra món kẹo ngon như thế này ở bất cứ nơi đâu. Vẻ mặt cu cậu lúc này trông cực kỳ đáng ghét và khó ưa. Nhưng chẳng hiểu sao, một lần nữa Annette lại cảm thấy cậu nhóc rất đáng yêu. Nếu như được véo khuôn mặt ngốc nghếch đó, thì thật tuyệt, cô bé thầm nghĩ.

“Cảm ơn cậu, kẹo rất ngon.” – Annette mỉm cười.

Lời khen này càng làm Draco thêm khoái chí và hớn hở. Cậu nhóc hất cằm, cao ngạo trả lời.

“Tất nhiên rồi! Nếu như cậu thích, sau này tôi sẽ luôn cho cậu một ít.”

Mình phải véo cậu ta một cái thôi, Annette nghĩ. Rồi sau đó, cô bé không nhịn thêm nữa, đưa cánh tay bé nhỏ của mình véo lên khuôn mặt ngạo mạn, hống hách ấy. Hành động trực tiếp này của cô bé làm cậu nhóc kinh ngạc. Nhưng thay vì nổi giận và đẩy Annette ra, thì cậu ta lại đứng yên và đỏ mặt.

“Thật xin lỗi, Draco. Mình thật thất lễ.”

Annette buông tay, bình tĩnh cúi người xin lỗi. Thậm chí để lời xin lỗi của mình chân thành hơn, cô bé còn mỉm cười thật tươi. Cô bé biết không một ai có thể không xiêu lòng trước nụ cười này của mình.

“Cậu… Sao cậu lại véo má tôi?” – Draco hỏi, vẻ bối rối.

“Không biết nữa. Có lẽ là vì mình muốn xem thử khuôn mặt cậu có được làm từ quả cà chua hay không.” – Annette nói.

“Nhưng cậu đừng giận, cậu có thể trả đũa mình mà.” – Cô bé nói một cách ngây thơ – “Mình sẽ đứng yên cho cậu véo lại. Cha mẹ mình nói, mình sẽ xinh hơn khi đôi má của mình hồng hơn.”

“Nhưng cậu đã rất xinh rồi.” – Draco lầm bầm, giọng nhỏ xíu.

“Vậy cậu không muốn trả đũa mình, phải chứ?”

Câu hỏi này của Annette làm cậu nhóc lưỡng lự. Draco mím môi, nhìn Annette với đôi mắt lấp lánh.

“Được rồi! Là cậu nói đó! Tôi sẽ trả đũa cậu!”

Dứt lời, Draco đưa tay véo gò má bầu bĩnh của Annette. Dường như làn da trẻ con mềm mại ấy rất tuyệt, đến nỗi cậu nhóc không muốn buông tay. Rồi nhớ đến lời của Annette, tay còn lại của Draco liền véo tiếp gò má còn lại của cô bé.

“Này tên nhóc kia! Mi đang làm gì đấy!?”

––> Chương tiếp theo: Chương 4

Một suy nghĩ 1 thoughts on “Chương 3: anne có bạn mới

Bình luận về bài viết này