Chương 4: anne đến chơi nhà bạn

Chẳng biết từ khi nào cha của Annette đã đến. Ông xuất hiện một cách bất ngờ với vẻ lạnh lùng, hung dữ. Chỉ với một vài bước, từ khoảng cách tít đằng xa, ông hệt như một cơn gió bay đến bên cạnh hai đứa trẻ. Ông đã khiến cho Draco phải giật thót cả người và buông Annette ra ngay lập tức. Rồi dù chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, mặt mũi cậu nhóc vẫn tái mét vì sợ hãi.

“Mi nghĩ mi đang làm gì thế hả, tên nhóc kia??”

Rồi tiếp sau đó, có thêm nhiều người lớn xuất hiện. Dường như họ chỉ đi theo Galvin, và đến chậm hơn ông một vài bước. Annette nhìn thấy mẹ mình đến cùng lúc với người đứng đầu Malfoy. Còn một người phụ nữ nữa đi theo hai người. Trông bà rất quý phái và kiêu sa. Annette không biết bà là ai. Nhưng khi bà chạy đến bên cạnh Draco và có thể ngăn trở cha cô bé một cách dễ dàng, Annette bỗng biết được bà là ai. Bà là mẹ của Draco, tên bà là Narcissa.

“Bình tĩnh nào, Galvin! Bọn trẻ chỉ đang kết bạn với nhau thôi!” – Mẹ của Draco nói, bà kéo con trai và vỗ về cậu nhóc.

“Kết bạn?” – Galvin cau mày, nói một cách hằn học – “Không, cô nhầm rồi! Con gái tôi không có bạn!”

“Chẳng phải đã có rồi sao?” – Lucius Malfoy, cha của Draco lên tiếng, miệng ông cười rất tươi – “Nào, Draco, lại đây!”

Lucius kéo cậu con trai lại, và mỉm cười hỏi cậu ta chơi có vui không. Bấy giờ, dưới sự bảo bọc của cha mẹ, cu cậu không còn sợ hãi nữa. Cậu nhóc hất mặt một cách cao ngạo, thoáng nhìn Annette rồi vui vẻ nói.

“Rất vui ạ! Chúng con đã trở thành bạn của nhau! Anne nói, con là người bạn đầu tiên của cô ấy!”  

“Cái gì cơ?”

Lúc ấy, Annette nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt cha mẹ. Cô bé còn nhìn thấy nhiều xúc cảm phức tạp trong đôi mắt của họ. Mẹ cô bé cũng vì vui mừng nên đôi mắt xanh của bà long lanh một cách xúc động, còn cha cô bé, cái nhìn của ông có hơi đáng sợ. Annette không đọc được bất kỳ cảm xúc vui vẻ nào trong ánh nhìn của ông. Nó chỉ toàn nỗi hoài nghi, lo lắng và giận dữ.

“Thằng nhóc còn dám gọi luôn cả tên con?” – Galvin nheo mắt, trầm giọng hỏi.

Annette mím môi. Cô bé tròn xoe mắt ngây thơ nhìn cha, và trả lời bằng một cái gật đầu ngoan ngoãn.

“Bởi vì chúng con là bạn mà!” – Cô bé nói, đoạn, ngoảnh sang phía mẹ mình – “Từ bây giờ con đã có bạn, cha mẹ không cần mệt mỏi lo lắng cho con nữa. Con xin lỗi vì đã khiến hai người lo lắng như thế!”

Lời này của Annette khiến cha mình phải im lặng. Ngay cả mẹ cô bé cũng không thể nói được lời nào. Rồi cuối cùng, cô bé được cha bế lên tay. Gia đình cô bé chào tạm biệt gia đình Malfoy và rời khỏi thái ấp, trở về nhà.

Sự rời đi đột ngột của họ khiến cả nhà Malfoy rất kinh ngạc. Họ tự hỏi nguyên nhân vì sao, lý do gì khiến cha mẹ cô bé có phản ứng dữ dội về việc con trai họ trở thành bạn của cô bé.

“Tại sao hai đứa không ở sảnh, mà lại đến khu vườn vậy?” – Lucius Malfoy hỏi cậu con trai nhỏ.

“Con không biết!” – Cậu nhóc thật thà đáp, vẻ mặt hớn hở lạ thường – “Con chỉ nhìn thấy Anne rời khỏi sảnh, rồi con đi theo cô ấy thôi!”

“Nhưng tại sao con lại đi theo cô bé ấy?” – Tới lượt người mẹ hỏi con trai.

“Con muốn nói chuyện với Anne. Chả hiểu vì sao tụi Pansy và Blaise lại không thể nói chuyện với cô ấy. Nhưng con không quan tâm. Con muốn được nói chuyện với cô ấy, cho nên con đi theo Anne.”

Lucius Malfoy phá ra cười lớn vì câu trả lời ngây ngô của cậu con trai. Ông vỗ đầu cậu bé và không ngừng khen ngợi cậu làm rất tốt.

“Vậy con là người bạn đầu tiên của con bé sao, con yêu?” – Ông hỏi tiếp.

“Đúng vậy! Con là người bạn đầu tiên của cô ấy đó!” – Nhắc đến điều này, mặt mày cu cậu lại đỏ bừng vì phấn khởi.

“Nghe hay đấy! Nhưng tại sao là người bạn đầu tiên nhỉ? Con bé không kết bạn với ai ư?” – Ông nhướn mày, ngoảnh sang vợ.

“Em có nghe từ Doris, cô ấy nói rằng con bé bận rộn với việc học nên ít khi kết bạn. Hơn nữa, em từng cũng nghe các quý phu nhân khác ở tiệc trà kể rằng, con bé cực kỳ thông minh. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng con bé có vẻ trưởng thành và điềm tĩnh hơn những đứa trẻ khác.” – Vợ ông giải thích – “Có lẽ vì vậy, nên con bé ngại kết bạn. Em đoán thế!”

“Trưởng thành, điềm tĩnh là gì hả mẹ?” – Thình lình, cậu con trai chen ngang hỏi.

“Con sẽ biết nếu lớn thêm một chút” – Bà mỉm cười – “Bây giờ, con còn ngốc lắm, con yêu! Con rất may mắn khi có thể kết bạn được với cô bé đó đấy!”

“Tại sao lại là con may mắn chứ?” – Cậu nhóc bĩu môi, và hất cằm một cách ngạo mạn.

“Phải là cô ấy rất may mắn khi có được người bạn như con mới đúng!”

Lời này của cậu làm cha mẹ phải bật cười.

Buổi tiệc Giáng sinh ngày hôm đó đã thay đổi cuộc sống của Annette. Tuy nhiên, sự thay đổi ấy chẳng có gì đáng kể lắm, chỉ là cô bé đã có thêm một việc cần làm mỗi ngày mà thôi. Đó chính là nhận thư cú từ người bạn nhỏ nhà Malfoy, và suy nghĩ xem nên trả lời thư cu cậu như thế nào. Còn đối với thái độ của cha mẹ cô bé. Galvin không nói thêm bất cứ điều gì về việc con gái kết bạn với người thừa kế nhỏ nhà Malfoy sau buổi tiệc giáng sinh hôm ấy. Ông cũng không phản đối chuyện bạn bè của con. Có lẽ ông đã nhận ra điều gì đó từ việc này. Phải chăng chính ông cũng biết rằng cậu nhóc nhà Malfoy ấy sẽ là một người bạn tốt của con gái, bởi ông cũng có một người bạn thân là Malfoy. Nhưng giới hạn của ông chỉ đến đấy, chính là cho phép cậu bé trở thành bạn của con gái mình. Còn vợ ông, bà không suy nghĩ đơn giản như thế. Tình thương của một người mẹ đã giúp tầm nhìn của bà đi xa hơn hết thẩy. Bà từng dạy con gái cách cư xử chuẩn mực với các cậu con trai, nhưng chưa từng dạy nó cách mở lòng với một chàng trai. Khi nhìn thấy cách con gái tỏ ra hờ hững trước những lá thư và những món đồ chơi mà cậu nhóc nhà Malfoy gửi đến, bà nghĩ rằng, bà cần dạy con bé một chút sự tinh tế dịu đàng của một thiếu nữ. Điều này sẽ giúp ích cho tình bạn của con bé và cả bản thân nó trong tương lai.

“Anne yêu quý! Cậu nhóc đó thật sự yêu mến con lắm đấy! Hãy trả lời những lá thư một cách dịu dàng tử tế. Gửi tặng lại cậu ta những món đồ mà con thấy nó sẽ làm bạn mình vui vẻ…” – Bà nói với con gái, khi lần đầu chứng kiến cách con bé để những lá thư bám bụi trên bàn. Con gái bà vẫn chưa quen với việc nó có một người bạn. Nó thường quên mất việc này và vẫn còn dành nhiều thời gian vào những việc như: học bùa phép, đọc sách, chăm sóc những nàng tiên ngoài vườn.

“Con xin lỗi, thưa mẹ! Con vẫn đang cố gắng làm quen với việc mình có thêm một cậu bạn nhỏ.” – Lúc ấy, con bé đã mỉm cười.

Sau lần đó, Doris bắt đầu thấy con bé tỏ ra bối rối trước những lá thư của cậu nhóc nhà Malfoy. Con bé thường đọc thư ở phòng của mình, hoặc ngồi cạnh lò sưởi ở phòng khách. Khi bắt đầu thấy sự băn khoăn của con đối với việc trả lời thư và những món quà nho nhỏ từ người bạn mới, Doris cảm thấy hài lòng đến nhẹ nhõm. Rồi bà đâm ra tò mò muốn biết con bé nghĩ gì về người bạn đầu tiên của nó.

“Vì sao con cứ rầu rĩ khi đọc thư của cậu nhóc ấy vậy, con yêu?” – Bà hỏi.

Lúc đó, bà nhìn thấy con bé mím môi và thở dài một hơi. Nó ngẩng đầu nhìn bà, màu mắt xanh khi ấy sống động nét nhảy tươi tắn của lửa.

“Cậu ấy cứ liên tục mời con đến thái ấp chơi…” – Con bé nói, thoáng ngập ngừng – “… và con không biết nên từ chối như thế nào để cậu ấy không buồn…”

Nhìn thấy sự quan tâm của con gái dành cho người bạn đầu tiên của nó, Doris cảm thấy xúc động vô cùng. Bà mỉm cười, đến ngồi cạnh bên cạnh con, ân cần vuốt tóc nó và hỏi.

“Vì sao lại từ chối? Con có thể đồng ý mà?”

“Bởi vì con không muốn.” – Con bé nói.

“Vì sao con không muốn đến thăm bạn của mình?”

“Con…”

Con bé ngẩn người, lấp lửng câu nói, rồi nó im lặng, không nói thêm lời nào nữa. Một lát sau, nó mới mở lời. Nhưng Doris nhìn thấy khuôn mặt nó thoáng đỏ vì xấu hổ.

“Con cũng không biết… thưa mẹ.”

Doris cười khẽ, bà nắm tay con gái. Khi ấy, trông bà dịu dàng đến lạ.

“Con yêu quý! Có đôi khi, chỉ những trải nghiệm nhỏ nhoi trong cuộc sống thôi cũng đã giúp chúng ta cảm thấy hạnh phúc. Đến thăm một người bạn, cùng cậu ta chia sẻ những khoảnh khắc tự do vui vẻ cũng là một điều hay mà chúng ta nên làm. Sao con không đến thăm cậu nhóc ấy một lần? Chỉ một lần thôi, rồi con sẽ hiểu rõ hơn về người bạn đầu tiên của mình nhiều hơn là qua những lá thư.”

Lúc đó, Doris nhìn thấy nụ cười nở trên môi cô con gái yêu quý. Nó ôm bà, ngả đầu lên đùi bà với đôi mắt long lanh rực sáng.

“Con xin nghe theo mẹ, thưa mẹ.” – Con bé trả lời, với giọng líu lo, ngoan ngoãn.

Thế là sau đêm đó, Annette được cha mẹ cho phép đến thái ấp Malfoy làm khách một ngày. Nói là một ngày, nhưng gia đình Malfoy muốn giữ cô bé ở lại thêm một vài hôm. Tuy nhiên, cha Annette lại không đồng ý. Ban đầu, ông chỉ đồng ý cho phép cô bé ở lại một buổi sáng mà thôi. May mắn thay, nhờ sự thuyết phục của vợ, ông đành chấp nhận. Nhưng cho Annette ở lại thái ấp Malfoy một ngày đã là giới hạn cuối cùng của ông.

Đó là một buổi sáng ngày cuối đông. Mặt trời đã vươn mình thức dậy sau khi dành khoảng thời gian dài nghỉ ngơi sau những rặng núi cao. Trời bắt đầu xanh hơn sau mỗi phút mỗi giây. Tuyết đã bắt đầu tan, nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt vẫn đủ để làm người ta nhiều thêm vài cái hắt hơi. Khi bước xuống khỏi cỗ xe ngựa của gia tộc, Annette đã phải rùng mình vì cơn gió nhỏ chợt ghé ngang. Dù đã mặc rất nhiều lớp áo choàng và thêm hai lớp áo len mẹ đan, cô bé vẫn cảm nhận khí lạnh đang vờn quanh người mình. Tuy nhiên, người bạn mới của Annette dường như không thấy lạnh. Hôm nay cậu ta mặc một bộ cánh màu xám trông cực kỳ kiểu cách, trên người chỉ choàng một cái áo và cổ chỉ quàng một chiếc khăn. Cậu ta chào Annette bằng một nụ cười hớn hở. Rồi từ cửa chính của tòa nhà cổ, cậu ta chạy vội xuống hàng tá bậc thang và hồi hộp dừng trước mặt cô bé. Annette nhìn thấy đôi mắt xám cậu ta mang màu của nắng, làn da không còn tái nhợt như trước, giờ đây lại mang màu đỏ của sức sống.

“Tôi chờ cậu mãi đấy!” – Cậu ta nói.

“Cám ơn cậu vì đã đón mình.” – Cô bé mỉm cười – “Buổi sáng tốt lành, Draco thân mến.”

Chẳng hiểu sao mặt cậu ta ngày càng đỏ hơn bao giờ hết. Cậu ta không nói gì, mà chỉ khịt mũi một cái. Rồi khi nhìn thấy mẹ cô bé qua khung cửa sổ xe trên cỗ xe, cậu ta cúi người làm lễ chào đơn giản.

“Ta giao con bé cho con đấy” – Doris cười và nói, và lời này của bà làm cậu nhóc cười toe toét.

Sau khi chào tạm biệt mẹ mình, Annette bắt đầu một trải nghiệm mới ở thái ấp Malfoy.

Trước đó, biết tin Annette đồng ý đến thăm mình, Draco đã mời hết lũ bạn của cậu ta cùng đến. Annette biết lũ trẻ ấy. Đó đều là những người thừa kế cùng tuổi với cô bé và Draco. Annette đã phải ghi nhớ thêm nhiều cái tên vào cuộc đời mình, tuy nhiên cô bé chỉ có ấn tượng sâu sắc với những người bạn đặc biệt của cậu ta: Pansy Parkinson, Blaise Zabini, Vincent Crabbe, Gregory Goyle. Có thể gọi bốn cô cậu trẻ này là người bạn đặc biệt của Draco, bởi vì Annette nhận ra chỉ có bốn người họ được phép gọi tên Draco, trong khi những người khác không được quyền làm thế. Lúc ấy, Annette cảm thấy rất khó hiểu vì sao cô bé lại trở thành người bạn đặc biệt của cậu nhóc chỉ với lần đầu tiên gặp mặt. Cô bé từng hỏi Pansy và đám Blaise, nhưng tụi nó đều không biết lý do vì sao.

“Cậu nói gì thế?” – Draco nhăn mặt khi nghe Annette hỏi.

“Cái gì mà tại sao?” – Cậu ta lườm cô bé – “Thì tôi muốn làm bạn với cậu thôi! Cậu may mắn lắm đấy!”

“Malfoy luôn có được những thứ mình muốn! Tôi là Malfoy, tôi muốn cậu trở thành bạn của tôi, thế thôi!” – Cậu ta ngạo mạn tuyên bố.

Câu trả lời kiêu ngạo ấy khiến Annette không nói được lời nào. Cô bé chỉ nhìn cậu ta, bật cười và nói.

“Cậu đúng là một tên ngốc!”

“Cái gì cơ?” – Cậu ta kêu lên, trừng mắt nhìn cô bé.

“Cậu nói ai là tên ngốc?”

“Cậu đấy!” – Cô bé trả lời, chẳng chút sợ hãi.

“Cậu dám…”

Thái ấp Malfoy là một trang viên biệt lập với một tòa nhà cổ kính được xây cùng với hai tòa tháp nhỏ. Nơi này to lớn và hoành tráng đến nỗi, Annette tưởng chừng như nó chẳng thua kém gì một lâu đài thật thụ. Nhưng nơi này rộng và lớn đến thế, lại chỉ có ba thành viên sinh sống cùng bầy gia tinh. Gia tinh nhà Malfoy đông đúc và chăm chỉ không kém gì lũ gia tinh ở trang viên Roiser. Chúng nó còn cực kỳ hiếu khách và khôn lanh, dường như bất cứ con gia tinh nào cũng đều thích thú khi được lộ mặt trước những vị khách nhỏ. Bởi hôm nay là ngày tụi nó được trổ hết mọi tài nghệ nấu nướng và sự chuyên nghiệp khi chăm lo những người bạn quý của cậu chủ. Còn một điều nữa làm chúng nó cảm thấy phấn khích là bởi vì chúng cho rằng, được phục vụ những người thừa kế cao quý là một điều vinh hạnh cực kỳ. Buổi sáng hôm đó, lũ trẻ gồm gần mười hai các cô cậu nhỏ tuổi từ tám đến mười, vây quanh trong một căn phòng khách hoành tráng không thua gì căn phòng của một vị vua – cùng nhau chơi và trò chuyện, thưởng thức các món bánh kẹo mùa đông, sữa chocolate bơ nóng hỏi, súp kem lài và hàng tá các món khiến người ta phải chảy nước dãi chỉ với hương thơm nức mũi. Người lớn nhà Malfoy không có mặt ở đây. Dường như họ dành toàn quyền quyết định cho cậu con trai của mình. Annette không nhìn thấy họ cho đến tận khi dùng bữa tối. Cả buổi sáng hôm ấy, cô bé chứng kiến cậu nhóc tám tuổi nhà Malfoy – kiêu ngạo phách lối nhưng lại tự hào, vui vẻ khi chủ trì buổi tiệc nhỏ của mình.

Buổi chiều, tầm khoảng hai giờ, những vị khách đến thăm bắt đầu nói lời chào tạm biệt và ra về. Annette nhìn thấy Draco tiễn các người bạn của mình đến tận cửa, chứng kiến từng người bước lên cỗ xe của gia tộc và bay vụt lên cao – thì khi ấy, cậu ta mới quay lưng trở vào nhà. Nhưng cái xoay người ấy đã kịp giúp Annette chứng kiến vẻ mặt cô đơn buồn bã của cậu nhóc. May sao vẻ buồn chán ấy lập tức biến mất, thay vào đó là sự ngạo mạn hớn hở ngày thường khi cậu ta nhìn thấy cô bé.

“Chúng ta sẽ dùng trà chiều.” – Cậu nhóc nói – “Tôi sẽ dẫn cậu ra vườn chơi!”

Buổi trà chiều được diễn ra ở phòng Draco. Cậu ta muốn khoe Annette bộ siêu tập rồng ảo ảnh của mình. Phòng cậu ta rất lớn, nó mang phong cách của một cậu bé với trí tưởng tượng cực kỳ phong phú về rồng. Ngoài một cái ban công được cậu ta tô điểm bằng một vài chậu cây, ở những ô cửa sổ được nhấn mạnh bởi nền tường là những hình ảnh sống động của lũ rồng. Những hình ảnh ấy sẽ thay đổi cứ sau mười phút, lũ rồng trên tường sẽ thay đổi tư thế của mình như thể nó đang vươn vai vì tê cả người ở một tư thế. Ngoài những đồ trang trí xa hoa, đắt tiền, nơi này còn có hai kệ sách lớn và một phòng tắm, một cái lò sưởi. Draco biết sở thích của Annette là đọc sách, vì vậy cậu ta đồng ý cho cô bé sử dụng kệ sách của mình một cách tùy ý. Annette đã đáp trả sự hào phóng này của cậu ta bằng một nụ cười rạng rỡ. Cô bé còn kể cho cậu ta nghe rất nhiều chuyện mà cậu ta chưa bao giờ được nghe thấy trong đời.

“Cậu có thấy giường của tôi lớn không, Anne?” – Cậu nhóc hỏi.

“Rất lớn.” – Cô bé trả lời – “Nó còn rất ấm và mềm mại.”

“Mẹ tôi nói, cái giường này đủ để bốn người nằm đấy! Nó còn không bao giờ bị nhiễm khí lạnh của mùa đông, kể cả khi không đốt lò sưởi trong phòng.”

“Nghe tuyệt thật đấy! Vậy tất cả giường ngủ ở nhà cậu đều giống nhau ư?”

“Không hẳn…” – Cậu nhóc nói, thoáng ngập ngừng như đang bận suy nghĩ – “Dường như chỉ có phòng tôi và phòng cha mẹ tôi được phép sử dụng loại giường này! Ngoài ra, những phòng ngủ của khách… tôi nghĩ là không có đâu.”

“Thế à! Tiếc nhỉ? Nhưng mà không sao, mình hi vọng đêm nay phòng mình có thể sử dụng được lò sưởi.” – Cô bé nói.

Khi ấy, Annette không còn quan tâm đến chiếc giường thần kỳ của Draco nữa. Cô bé ngoảnh đi, vui vẻ xem các quyển sách trên kệ. Draco không nói thêm lời nào, cậu ta để mặc cho cô bé say sưa với những quyển sách. Một lát sau, cậu ta chợt bước tới, kéo tay Annette và nói.

“Tôi nghĩ kĩ rồi! Nếu cậu muốn sử dụng chiếc giường thần kỳ này thì tối nay, cậu có thể ngủ chung với tôi.” – Cậu ta nói, vẻ tự mãn – “Tôi đồng ý chia một nửa chiếc giường cho cậu!”

Lời ấy của Draco khiến Annette ngạc nhiên vô cùng. Cô bé bắt đầu trở nên bối rối trước sự tốt bụng của cậu bạn. Cuối cùng, trước vẻ mặt bất mãn của cậu ta, Annette nói lời cảm ơn chân thành và khéo léo từ chối. Rồi sau đó, Draco bày tỏ sự bực tức bằng cách không cho Annette tiếp tục xem sách nữa. Cậu ta kéo cô bé ra ngoài và bắt đầu chuyến tham quan khu vườn của cậu ta. Sau đó, cả hai cùng chơi cờ phù thủy ở phòng khách, rồi chơi trốn tìm trong thái ấp. Cả hai cũng bay cùng nhau trên những cái chổi thần. Và cũng đó là lần đầu tiên, Annette được cưỡi chổi bay. Đồng thời, cô bé nhận ra thêm một điều thú vị về chính mình. Đó là cô bé cực kỳ căm ghét việc cưỡi chổi để được bay. Draco hỏi lý do vì sao, cô bé không nói.

Ngày hôm đó là ngày đầu tiên trong đời Annette được chơi đùa nhiều đến thế. Cho đến tận khi dùng xong bữa tối, mặt trời đã biến mất từ lâu, cả hai vẫn còn loay hoay thử trò chơi mới ở phòng khách.

“Được rồi, ta nghĩ hôm nay hai đứa chơi đủ rồi.”

Mẹ Draco bắt đầu hối thúc hai đứa trẻ đi ngủ khi đồng hồ điểm chín giờ tối. Trước khi đưa Annette đến phòng ngủ tạm thời của cô bé, bà dặn con trai trở về phòng ngủ một mình. Nhưng khi ấy, Draco lại phản đối đề nghị của mẹ. Cậu ta khoanh tay, nhăn mặt một cách cau có.

“Tại sao Anne không được ngủ cùng con vậy, thưa mẹ?” – Cậu ta hỏi, một cách bất ngờ và khiến cả Annette và mẹ cậu ta phải ngạc nhiên.

“Chúng con có thể chơi cùng nhau cả ngày, vì sao không được ngủ cùng nhau ạ? Rồi mẹ có thể đọc truyện cho hai đứa con nghe. Như thế chẳng phải tuyệt vời hơn sao?”

“Hơn nữa!” – Cậu ta mở to mắt một cách thơ ngây – “Giường của con rất ấm! Anne rất thích giường của con. Con sẵn lòng nhường một nửa giường của mình cho cô ấy, bởi vì, con muốn ngủ cùng Anne!”

Hiếm khi Narcissa phải câm nín trước sự ngây ngô non trẻ của cậu con trai. Tình huống khi ấy khiến bà phải bối rối một thoáng trước mặt hai đứa trẻ.

“Con không được như thế, Draco!” – Bà nói, chân mày cau lại một cách nghiêm trang.

“Làm như thế là không phải phép! Con không thể nào để bạn của mình ngủ ở một căn phòng mà chính con chưa học cách tự mình dọn dẹp!” – Bà nhìn thấy mặt thằng bé đỏ như gấc khi nhắc đến chuyện này – “Hơn nữa, con là một quý ông, một quý ông chỉ được phép ngủ chung với một cô gái khi cả hai trở thành vợ chồng!”

Dường như cảm thấy ấm ức vì bị mẹ phản đối, Draco bắt đầu tức giận. Cậu bé bỗng kéo cánh tay Annette và nắm chặt tay cô bé. Rồi cậu ta trừng mắt nhìn mẹ với đôi mắt hoe đỏ.

“Vậy nếu con học cách dọn phòng…” – Cậu nhóc ngoảnh sang nhìn Annette – “… và cưới Anne làm vợ, vậy con sẽ được ngủ cùng với cô ấy đúng không?”

“Draco!!!”

“Con nói sai chỗ nào sao? Tại sao mẹ lại lớn tiếng với con??”

Annette nhìn thấy khuôn mặt hợm hĩnh của Draco lúc này như sắp òa khóc vì ấm ức. Còn mẹ cậu ta, trông bà cũng không vui vẻ lắm trước sự bướng bỉnh của cậu con trai. Bà xấu hổ nhìn cô bé. Ánh mắt bà khi ấy như đang tự hỏi cô bé lúc này có đang chê cười hay không. Tuy nhiên, Annette không chê cười hay phán xét bất kỳ ai trong hai người. Cô bé chỉ lặng lẽ buông tay Draco, rồi bước đến kéo tay mẹ cậu ta. Trông cô bé khi ấy bình tĩnh đến lạ.

“Thưa cô Cissy, con xin cảm ơn cô vì sự chu đáo và tỉ mỉ mà cô dành cho con. Xin cô hãy chỉ cho con phòng ngủ của con ở đâu, có được không ạ?” – Cô bé nói, đoạn, cô bé ngoảnh sang Draco – “Draco, mình cảm ơn cậu. Cậu thật tốt bụng khi muốn chia sẻ chiếc giường thần kỳ ấy với mình.” – Cô bé mỉm cười – “Nhưng tiếc rằng, mình thích được ngủ một mình. Bây giờ, mình cảm thấy hơi mệt. Cậu có thể để mình trở về phòng nghỉ ngơi được chứ? Ngày mai chúng ta còn gặp lại nhau. Mình sẽ dùng bữa sáng cùng cậu trước khi trở về nhà!”

Bằng một phép màu nào đó, Narcissa nhìn thấy cậu con trai không còn tiếp tục bướng bĩnh cãi lời bà nữa. Sau khi Annette dứt lời, thằng bé tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô bé. Rồi nó bước tới hỏi thăm cô bé một cách đầy quan tâm, lo lắng.

“Cậu mệt sao? Vậy… được rồi! Cậu trở về nghỉ ngơi đi…” – Thằng bé mím môi nói – “Tôi ngủ một mình cũng được… Ngày mai cậu phải dùng bữa sáng với tôi đấy” – Thằng bé nghiêm mặt dặn dò.

Sau lời đó, Annette nhanh chóng được mẹ cậu ta dẫn đến phòng ngủ của mình. Bà đi rất vội, như thể sợ cậu con trai lại đổi ý và gây rối. Annette tự hỏi rằng, nếu như Draco cứ cố chấp với quyết định của cậu ta, liệu bà sẽ đồng ý hay chăng. Nếu bà đồng ý, Annette không nghĩ cô bé sẽ còn có ấn tượng tốt với bà nữa. Thật may sao, bà đã kiên quyết từ chối. Tất nhiên, cô bé không nghĩ rằng sự lựa chọn của bà sẽ quyết định ước muốn của mình. Cô bé sẽ sẵn lòng từ chối, thậm chí nếu như cô bé muốn, cô bé có thể rời khỏi thái ấp Malfoy ngay bây giờ.

Đêm đó, cơn bão lại đột ngột trở lại. Gió tuyết ùn ùn, hu hú suốt cả đêm. Bởi vì trong phòng có lò sưởi, nên Annette không cảm thấy lạnh lắm. Tiếng gió khóc than bên ngoài khiến cô bé chợt nhớ đến con gia tinh Cabby, rồi bỗng cô bé cảm thấy hơi nhớ nhà. Khi đồng hồ điểm một giờ hơn, Annette bị một âm thanh đánh thức. Cô bé nheo mắt, xuống giường và đến kiểm tra cửa sổ. Bên ngoài, cơn bão vẫn đang dữ dội hơn bao giờ hết. Từng mảng tuyết bị thổi tung và đập vào cửa kính tạo thành một tiếng vang ầm ĩ, đi kèm là tiếng gió thét gào càng khiến người ta sợ hãi hơn trước sự giận dữ của thiên nhiên. Annette kiểm tra cửa sổ, yểm một cái bùa Yên Lặng và trở về giường. Nhưng rồi cô bé thấy khát nước. Cô bé bỗng muốn uống một ly sữa nóng. Malfoy luôn có những con gia tinh phục vụ dành riêng cho khách đến chơi nhà qua đêm, Draco từng nói rằng, con gia tinh của cô bé tên là Mandy. Chỉ cần gọi tên nó, con gia tinh sẽ xuất hiện dù ở bất cứ thời gian nào. Khi ấy, Annette không muốn gọi con gia tinh lắm. Bởi ở nhà, cô bé có thói quen sẽ tự mình xuống bếp rót sữa vào ban đêm. Nhưng ở thái ấp Malfoy, Annette không cho rằng tự ý đến phòng ăn là một sáng kiến hay đối với việc chính mình là khách đến thăm nhà. Cuối cùng, cô bé quyết định gọi con gia tinh đến phục vụ mình. Một cốc sữa nóng và một quyển sách từ trong tủ sách phòng khách, đây sẽ là hai thứ giúp cô bé trở lại với giấc ngủ một cách dễ dàng.

“Thưa tiểu thư Roiser… Mandy không được phép động vào sách trong tủ. Mandy xin lỗi tiểu thư! Mandy thật vô dụng!”

Khi con gia tinh xuất hiện với cốc sữa nóng và cùng với sự hối lỗi cực kỳ thành khẩn, Annette không ngạc nhiên lắm khi Malfoy có những quy định riêng dành cho gia tinh. Tủ sách ở phòng khách tại thái ấp là dành riêng cho khách đến thăm, họ được quyền sử dụng một cách thoải mái mà không cần phải xin phép. Nhưng vì có một vài quyển sách quyền năng, nên có lẽ gia tinh không được phép chạm vào nó. Sau một thoáng cân nhắc, Annette quyết định tự mình đến lấy sách. Cô bé dặn con gia tinh lấy cho mình một ngọn nến. Rồi sau khi dùng phép giữ ấm cốc sữa, Annette rời khỏi phòng, nhờ con gia tinh dẫn đường đến phòng khách chung.

Có rất nhiều đường dẫn đến phòng khách chung của thái ấp. Con đường mà Annette được con gia tinh dẫn đi hoàn toàn khác với con đường ban đầu khi cô bé được bà chủ nhà dẫn dắt. Con đường bấy giờ đi qua một khu sảnh treo đầy bức chân dung gia tộc, thậm chí Annette còn thấy cả cây gia phả của Malfoy. Bởi vì là một khu vực quan trọng và đặc biệt của gia tộc nên nơi này được trang trí rất long trọng, đẹp đẽ. Ánh thần tiên luôn tỏa sáng rực rỡ và không bao giờ tắt. Chỉ với một ánh nhìn lướt qua cũng đủ để người ta ấn tượng, và dừng lại để ngắm nhìn vẻ đẹp của thời gian thông qua những bức tranh chân dung và số lượng thành viên trong cây gia phả. Annette đã tỏ ra bối rối khi tình cờ đi lạc vào đây. Tuy nhiên, cô bé chưa bao giờ đặt ánh mắt lên bất kỳ bất chân dung nào, cũng như việc chùn một hai bước chân để ngắm nhìn một cách rõ ràng. Bởi vì xem trộm cây gia phả của nhà người khác là một việc xúc phạm quyền riêng tư của họ. Dù cố giữ yên lặng hết mức có thể, sự xuất hiện của cô bé vẫn đánh thức các bức chân dung gia tộc, thế là không gì ngạc nhiên khi hàng loạt ánh mắt nhằm vào cô bé và kèm theo một loạt tiếng xì xầm, trò chuyện.

“Ôi chao! Con bé nhà Roiser đấy! Thằng cháu chắt chắt của tôi cứ nhắc tên con bé mãi!”

“Tại sao con bé lại ở đây nhỉ? Nó được phép ở đây à?”

“Trông con bé xinh quá!”

“Ôi dào! Roiser à? Cái lũ chỉ biết dùng phép đọc suy nghĩ người ta đấy à! Thôi, tôi không chịu đâu nhé!”

“Con bé xuất hiện ở đây, chắc hẳn Lucius cố ý đấy! Nó sẽ trở thành cháu dâu của chúng ta! Đời sau của Malfoy lại càng thịnh vượng!”

“Suỵt, nói nhỏ thôi! Con bé nghe được bây giờ!”

Annette vẫn chưa thôi cau mày khi bỏ lại khu vực đặc biệt ấy sau lưng. Tầm chừng mười phút sau, cô bé bỗng nhận ra con gia tinh phục vụ mình là một kẻ ngốc mù đường. Nó chỉ giỏi việc độn thổ, nhưng nó không giỏi đi đường một cách đàng hoàng như con người. Vì vậy, khi đã quay trở lại sảnh treo các bức tranh chân dung và cây gia phả lần thứ ba, Annette quyết định bảo nó trở về và tự tìm đường đến phòng khách.

“Cô bé nhỏ thân mến! Cháu không nên ở đây.”

Trong dãy hành lang dài và tăm tối, Annette nghe thấy tiếng thì thào bên tai như một lời nhắc nhở về sự định hướng. Cô bé dừng chân, thoáng nghiêm mặt đề phòng. Nhưng chẳng có ai xung quanh đó cả. Hành lang vẫn tối, rộng và có hơi u ám. Annette nhìn thấy có rất nhiều bức tranh treo trên tường, cứ cách ba bức tranh sẽ có một bức tượng một người hiệp sĩ. Rồi như thể cảm nhận được ánh mắt của cô bé, bức tượng ấy ngoảnh đầu. Đôi mắt đá lạnh lẽo ấy thật khiến cho người ta phải sởn gai óc. Nhưng Annette chẳng chút sợ hãi. Trông cô bé bình thản đến chai lỳ, thái độ thản nhiên như thể đã gặp bức tượng này hàng trăm nghìn lần rồi. Và hiển nhiên, cô bé cũng biết rằng giọng nói không xuất phát từ bức tượng ấy.

“Ai đó?” – Cô bé khẽ hỏi, dáo dác nhìn quanh.

Không có ai trả lời Annette. Cô bé không giấu dược nỗi hoài nghi, cầm nến trên tay và đi kiểm tra các bức tranh trên trường. Bởi vì đã khuya nên hầu hết các nhân vật trong tranh đều đã ngủ. Nhưng Annette nhận thấy trong bức tranh của bà Francies lại xuất hiện một người đàn ông có phong cách ăn mặc cực kỳ cổ điển và trang trọng. Ông ta đứng nép vào khung tranh, như cố không làm phiền đến bà Francies đang tựa lưng vào cây để ngủ. Dưới ánh nến lập loè, Annette nhìn thấy người đàn ông ấy rất giống một người mà cô bé quen biết, bởi vẻ ngoài ấy quá đặc trưng: màu tóc bạch kim, làn da tai tái với đôi mắt xám. Nếu so với Draco hay cha cậu ta, thì đôi mắt của người đàn ông này xám và âm u hơn rất nhiều. Và đôi mắt ấy lúc này đang nhìn chằm chằm Annette một cách lặng lẽ, đầy quan sát.

“Xin chào! Cháu không nghĩ rằng chui vào khung tranh của bà Francies là một ý hay.” – Annette nói khẽ – “Không biết quý ngài đây có thể cho cháu biết, ngài đang làm gì không?”

Người đàn ông ấy không trả lời, mà cứ nhìn Annette mãi. Rồi ông ta lại nói một câu, chẳng liên quan gì đến câu hỏi của Annette.

“Cháu không nên ở đây.”

“Và ngài cũng vậy, thưa ngài.” – Cô bé trả lời, một cách thản nhiên – “Ngài nên trở về khung tranh của mình mới phải.”

Rồi Annette nhún người, để lại một cái chào mang chút lễ phép nhẹ nhàng và rời đi. Cô bé không nói thêm lời nào với người đàn ông đó.

“Ta sẽ chỉ đường cho cháu.” – Chợt, tiếng người đàn ông ấy lại vang bên tai Annette, lần này cô bé nhìn thấy ông ta lại chen vào bức chân dung của một chàng hiệp sĩ xứ Wale – “Nhưng ta có một điều kiện.”

Annette dừng chân, ngẩng đầu lặng lẽ quan sát người đàn ông.

“Vì sao?” – Cô bé điềm tĩnh hỏi.

Người đàn ông im lặng, vẻ mặt không che giấu nỗi sự ngạc nhiên. Ông ta im lặng lâu đến nỗi Annette không đủ nhẫn nại để chờ đợi một câu trả lời chân thực. Cô bé không cho rằng người đàn ông ấy hoàn toàn đang sống và có suy nghĩ độc lập của riêng mình hệt như khi ông ta còn sống. Những gì cô bé đang đối mặt chỉ là một phần người xưa cũ của ông ta. Ông ta chân chính không còn ở đây, không còn tồn tại ở thế giới nhiệm màu này. Nhiệm vụ của ông ta đã chuyển sang một thế giới khác đằng sau cái chết. Vì vậy sau đó, Annette không nói thêm lời nào với ông ta, mà tiếp tục con đường đến phòng khách chung của mình để lấy một quyển sách.

“Cháu tiếp tục đi thẳng, rồi quẹo phải, sau đó quẹo trái và xuống hai tầng lầu. Cháu sẽ đến được nơi mình cần đến.” – Giọng người đàn ông ấy lại vang lên.

“Chúc cháu may mắn, cô gái nhỏ kiêu ngạo nhà Roiser.”

––> Chương tiếp theo: Chương 5

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Chương 4: anne đến chơi nhà bạn

Bình luận về bài viết này