Chương 5: bệnh rồi báo

Khi ngoảnh đầu, Annette nhìn thấy người đàn ông ấy biến mất khỏi bức tranh chàng hiệp sĩ xứ Wale. Cô bé im lặng, không nói lời nào mà chỉ cười khẽ. Vì một lý do nào đó, cô bé nhận thấy một chút tính cách của Draco tồn tại ở người đàn ông ấy. Hoặc phải chăng, tất cả các thành viên Malfoy bao đời, ngoài việc kế thừa quyền năng và huyết thống, họ còn có chung với nhau ở một vài điểm tính cách. Tuy chỉ mới tiếp xúc với Draco trong ngày hôm nay, nhưng Annette có thể nhìn ra được bản chất và lương tri của cậu ta. Thành thật mà nói rằng, cậu ta có quá nhiều điểm xấu tính do được chiều chuộng và quan tâm quá mức. Chỉ mới tám tuổi, cậu ta đã để lộ tính kiêu căng, tự phụ và hách dịch đến phách lối. Cậu ta còn học cái thói tinh ranh, lẻo mép và độc mồm từ cha và nét sắc sảo, thông minh của mẹ. Cái thói ngạo mạn, ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân, với lòng dạ hiểm độc ấy sẽ không khiến cậu ta đón nhận sự yêu quý chân thành từ bạn bè. Nhưng nếu có một người dẫn dắt đúng mực, ắt hẳn cậu ta sẽ thay đổi, thậm chí trở nên tốt hơn. Rồi chợt, trong đầu Annette thấp thoáng một miền ký ức xưa cũ về một tương lai không có thực – một kí ức mơ hồ nhưng lại sâu đậm hơn về thế giới ấy. Bên trong những trang giấy đầy mực, cậu nhóc tên Draco Malfoy ấy không có được một hạnh phúc đích thực.

  Annette bỗng chốc cảm thấy đau đầu. Cô bé không rõ suy nghĩ của mình đang lạc về đâu, nó khá mông lung, mơ màng. Nhưng ý thức của cô bé vẫn tỉnh táo và đủ để giúp cô bé biết được bản thân đang làm gì. Cô bé muốn đến sảnh phòng khách để lấy sách đọc. Cô bé đang làm rất tốt việc ấy.

Có lẽ bởi vì bão tuyết quá dữ dội, nên đâu đó trong tòa nhà cổ tráng lệ không thua gì một tòa lâu đài này – lại có những ngọn gió vu vơ bất chợt. Nhưng chỉ một cơn gió nhỏ thôi cũng đủ để ánh nến lung lay chập tắt, đủ để cô bé tám tuổi mong manh trên hành lang lớn phải rùng mình, hít một hơi dài vì cái lạnh rét da. Cô bé nhỏ ấy đi theo hướng dẫn của người đàn ông xa lạ trong bức chân dung. Đường đi có vẻ thuận lợi ngoại trừ việc chủ nhân của ngọn nến phải dùng phép thổi lửa đến bốn lần vì nến bị tắt bởi ngọn gió bí ẩn. Tuy nhiên, khi xuống khỏi tầng lầu cuối cùng, Annette nhận ra đây không phải là tầng trệt của sảnh. Con đường trước mặt cô bé lại là một hành lang dài và rộng như thể vô tận, không có điểm dừng. May sao ở hướng đi bên phải, trên tường lại có những ánh nến lập lòe soi rõ hưỡng đi đến một nơi nào đó. Sau một thoáng cân nhắc, Annette đi theo hướng có ánh sáng. Rồi chẳng mấy chốc, cô bé dừng lại khi đứng trước một căn phòng đang mở toang cánh cửa. Bên trong phòng rất sáng, không gian lại cực kỳ rộng và có vẻ như là phòng làm việc của chủ nhà – bởi vì Annette có thể nhận thấy cách bài trí khá tương tự căn phòng làm việc của cha mình về cách để kệ sách ở ngay cạnh bàn làm việc. Tuy nhiên, đằng sau bức tường để kệ sách ấy là một căn phòng bí mật của cha mà Annette khi bốn tuổi tình cờ khám phá ra được. Còn đối với Malfoy, cô bé không cần phải biết.

“Xin chào?” – Annette gõ nhẹ lên cửa.

“Có ai ở đây không ạ?”

“Cháu không làm phiền mọi người chứ? Cháu muốn đến phòng khách để lấy sách nhưng lại bị lạc…”

Dường như chủ nhân căn phòng đã đi vắng. Có lẽ ông ấy vội đến nơi nào đó, rồi mới để ngỏ cửa phòng làm việc của mình. Annette cau mày, thoáng suy nghĩ và cân nhắc tiếp theo nên hành động như thế nào. Cô bé không cho rằng tự tiện xông vào phòng làm việc của chủ nhà là một điều phải phép, giáo dục. Ngay cả khi ở nhà, mỗi khi muốn gặp cha ở phòng làm việc của ông, cô bé vẫn phải xin phép một cách đàng hoàng, nhã nhặn. Tuy nhiên, đứng chờ ở ngoài cửa lại chẳng phải ý kiến hay khi Annette cảm thấy chân mình bắt đầu tê cóng, cả người run rẩy vì cái lạnh bao trùm.

Rồi ngay khi Annette bắt đầu đâm ra rối bời vì mệt mỏi, tầm mắt cô bé bỗng dừng lại trên bàn làm việc trong phòng. Đó là một quả cầu thủy tinh phát ra ánh sáng lấp lánh hệt như ánh sáng thần tiên. Nó bay lơ lửng trên không, chuyển động xoay tròn như thể xung quanh nó có một cái trục vô hình nào đó. Annette cảm thấy bản thân đang bị thôi miên bởi quả cầu ấy. Nó như thể có sự sống. Nó đang chào hỏi, mời cô bé đến gần để chạm vào nó. Tiếng gọi ấy mang theo một sức mạnh của bùa mê, đi thẳng vào tâm trí của Annette và buộc tinh thần cứng cỏi sáng suốt ấy của cô bé phải ngã quỵ, cúi đầu hàng. Sau này, khi đã trưởng thành, Annette mới biết được khi quả cầu Tiên tri đã cất lời mời gọi, thì không một ai trên thế giới có thể từ chối lời chào mời của nó. Kể cả các đấu sĩ tâm trí của Roiser.

Bấy giờ, Annette nhìn thấy cơ thể yếu ớt bé nhỏ của mình đang di chuyển. Nó không được sự cho phép của chủ nhân mà lại tùy tiện xông vào phòng làm việc của người khác, rồi dừng trước bàn làm việc của họ, giơ tay, chạm vào quả cầu thủy tinh mong manh ấy. Kế đến, tâm trí cô bé bị một sức mạnh nào đó chiếm hữu. Cô bé nhìn thấy mình đang ở nhà, ngồi ở ghế sofa, đọc sách như bao ngày. Nhưng sự vắng lặng và hoang tàn của căn nhà khiến cô bé phải hoảng hốt ngồi bật dậy, vội chạy đi tìm cha và mẹ. Annette gọi tên họ, gọi đến khi cổ họng đau rát và không thể nói thêm được lời nào nữa, thì khi ấy, không gian bỗng biến đổi, cô bé được đưa đến một nghĩa trang cổ. Ở nơi đây, ánh sáng không hề tồn tại, chỉ có bóng tối và hắc ám. Annette nhìn thấy cha mẹ đang quỳ trên mặt đất với nét mặt đau đớn, khổ sở. Còn trước mặt họ, là một người đàn ông rất cao, rất gầy, cả người được ẩn giấu trong một áo choàng đen cùng với chiếc mặt nạ đầu lâu. Annette nghe thấy tiếng mình bật khóc nức nở, nghe thấy tiếng bản thân gọi cha và mẹ. Họ cũng nghe thấy cô bé. Nét mặt họ trông đau đớn thảm thiết trước sự xuất hiện của Annette.

“Không! Làm ơn! Xin hãy tha cho con bé! Nó vô tội!”

“Nó chẳng biết gì cả!”

“LÀM ƠN!!! XIN ĐỪNG!!!!”

“LÀM ƠN!!! XIN HÃY THA CHO CON BÉ!!! CHÚNG TÔI SẼ KHÔNG BỎ TRỐN NỮA!!! LÀM ƠN!!!”

“CHÚNG TÔI SẼ KHÔNG ĐI ĐÂU CẢ!!! SẼ KHÔNG…”

Khi Annette cảm nhận được trái tim của mình tan nát, không gian lại thay đổi, cô bé lại xuất hiện trong một căn phòng. Căn phòng này, cô bé khá quen thuộc. Nó là phòng của Draco.

“Cậu đừng khóc, Anne yêu quý…”

Annette nhìn thấy mình đang ngồi thẫn thờ bên giường của Draco. Cậu ta lúc đó không còn hình hài cậu bé tám tuổi nữa. Cậu ta đã trưởng thành, đã tiếp nhận Dấu hiệu Hắc Ám. Mặt mũi cậu ta xám xịt hơn cả màu mắt tro của chính mình. Rồi bằng cách nào đó, khi nhìn đôi mắt ngầu đục ấy của chàng trai, Annette bỗng biết được mình là người sống sót duy nhất của Roiser. Tất cả mọi người trong gia tộc cô bé, kể cả gia đình họ hàng ở Paris – đều bị giết sạch.

“Gia tộc của cậu… Tôi rất tiếc…” – Cậu ta trầm mặc – “Nhưng may sao… cậu vẫn còn sống, Anne à!” – Cậu ta nắm chặt tay cô bé.

“Hắn ta đã trở lại… Chúng ta không thể nào trốn thoát được… Cha mẹ cậu… họ đã cố gắng hết sức, nhưng họ vẫn không thành công trốn đến quê nhà…”

“Nhưng dù có trốn được, hắn ta cũng sẽ tìm đến…” – Giọng cậu ta bắt đầu nghẹn ngào – “Hắn sẽ không buông tha cho chúng ta. Chúng ta không thể trốn ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới này được nữa… Bởi hắn ta sẽ truy đuổi đến tận cùng!!! HẮN SẼ TRUY ĐUỔI ĐẾN TẬN CÙNG!!!”

HẮN SẼ TRUY ĐUỔI ĐẾN TẬN CÙNG..

Đến tận cùng…

Annette bừng tỉnh. Cô bé mở to mắt một cách khiếp đảm, hoảng loạn; mồm há to vì ngỡ ngàng, nước mắt cứ thi nhau chảy dài trên khuôn mặt. Cô bé ngồi bệt xuống sàn, đờ đẫn nhìn quả cầu lơ lửng trước mặt. Cô bé ngồi bất động như thế rất lâu. Rồi tầm chừng hơn mười phút sau, cơ thể gầy gò yếu ớt ấy ngồi dậy, quay lưng, lảo đảo đi về phía cửa ra vào. Rồi bằng cách thần kỳ nào đó, Annette đã trở về được phòng ngủ của mình. Đến sáng, con gia tinh Mandy vào phòng gọi vị khách yêu quý của cậu chủ nó xuống dùng bữa sáng – chợt nhận ra cô chủ nhỏ nhà Roiser không uống ly sữa đêm qua. Bùa giữ ấm đã hết hiệu lực từ lâu. Sữa đã bị thiu, và còn tỏa ra một mùi tanh thoang thoảng.

Các gia đình quý tộc phù thủy đều có những luật lệ của riêng mình để đề cao tinh thần cao quý và cốt cách tươi đẹp của họ. Và có một điểm chung giữa các điều luật ở các gia tộc – một điều vô cùng đơn giản mà ngay cả trẻ con cũng làm được: đi ngủ đúng giờ và thức dậy đúng giấc. So với nhà Roiser phải dậy vào lúc năm giờ ba mươi sáng, dùng bữa vào lúc sáu giờ ba mươi; thì Malfoy – gia đình họ lại tỉnh giấc trễ hơn ba mươi phút, và bữa sáng cũng diễn ra vào lúc bảy giờ. Tuy nhiên, do trời vào đông, những đứa trẻ trong nhà được hưởng thụ đặc ân của tình thương, bằng việc được phép say giấc thêm mươi mười phút trong chăn.

Là nữ chủ nhân của một gia tộc, Narcissa Malfoy đã sớm thức giấc sắp xếp công việc, chuẩn bị bữa sáng cho chồng con. Narcissa có một thói quen rất được cánh đàn ông trong nhà ưa thích, đó chính là bà luôn đích thân xuống bếp để nấu ăn cho gia đình. Bà nấu ăn rất ngon, món nào cũng giàu dinh dưỡng và phù hợp với thể trạng sức khỏe người trong nhà. Thỉnh thoảng, bà cũng học thêm vài món mới để cân bằng khẩu vị của gia đình. Hôm đó, tầm sáu giờ mười lăm phút, sau khi gọi con gia tinh Mandy rồi giao cho nó nhiệm vụ đánh thức vị khách quý của gia đình, còn bản thân bà thì đến phòng con trai, gọi nó dậy.

“Bà chủ ơi!!!! Bà chủ ơi!! Không hay rồi! Tiểu thư Annette! Tiểu thư Annette lạ lắm!!”

Khi ấy, Narcissa đang trong phòng của con trai. Bà bận rộn kéo rèm cửa để căn phòng đón thêm chút năng lượng tích cực từ ánh nắng mai. Bà tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy con gia tinh xuất hiện trong phòng với vẻ hoảng hốt, sợ hãi.

“Có chuyện gì vậy? Mi hãy bình tĩnh lại nào! Ta đến ngay đây!”

Sau khi dặn dò Draco hãy mau làm vệ sinh cá nhân, bà vội vã đến phòng của Annette. Còn Draco, cậu nhóc đâm ra hớt hải khi nhìn thấy vẻ hoảng hốt của con gia tinh, rồi cùng với vẻ mặt nghiêm trọng của mẹ khiến cậu ta bồn chồn không ngớt. Rồi khi vệ sinh cá nhân sạch sẽ với tốc độ không tưởng, cậu nhóc vọt theo sau lưng mẹ, tiến thẳng đến phòng của Annette.

Bước vào phòng, Narcissa nhìn thấy có hai con gia tinh đang vây quanh giường cô bé nhỏ. Trông tụi nó hoang mang vô cùng trước tình hình bất ổn của người trên giường. Còn Annette, bà nhìn thấy con bé được quấn rất nhiều lớp chăn – có lẽ lũ gia tinh đã làm thế để giúp con bé ấm hơn. Con bé nhắm chặt hai mắt, cánh môi hơi hé và hơi thở nhẹ đến mức mong manh. Làn da nó của nó ửng đỏ, và nóng như lửa vì cơn sốt. Khi kiểm tra nhiệt độ cho con bé, Narcissa nhìn thấy nó mơ màng hé mắt nhìn mình, nước mắt lại lăn dài nức nở. Nó thều thào một cách yếu ớt, bàn tay nhỏ bé nóng hỏi cứ níu chặt lấy bà.

“Mẹ ơi… Đừng bỏ con… Xin cha mẹ… đừng bỏ con lại một mình…”

“Làm ơn đi… mẹ ơi… mẹ ơi…”

Con bé sốt cao quá. Nó đang mê man trong cơn mơ nào đó, Narcissa cũng chẳng rõ. Rồi tấm lòng của người mẹ trỗi dậy, bà cảm thấy đau lòng cho cô bé nhỏ tội nghiệp. Bà lau nước mắt cho nó, dịu dàng vỗ về an ủi. Bà đón lấy ly nước ấm từ con gia tinh, nhẹ nhàng bón cho con bé. Con bé lại tiếp tục thiếp đi, không nói thêm lời nào nữa.

“Dobby! Lập tức lấy giấy bút cho ta! Ta cần phải viết thư cho nhà Roiser ngay lập tức!” – Narcissa ra lệnh.

“Lucky, lập tức liên hệ với Lương y Lilith ở bệnh viện thánh Mungo và mời bà ấy đến đây ngay!”

“Mandy! Mi ở lại đây! Mi là kẻ phục vụ cho con bé. Hãy cho ta biết lý do vì sao con bé lại ốm!”

Khi lũ gia tinh bắt đầu thực hiện nhiệm vụ mới của mình, đúng lúc ấy Draco kịp đến phòng. Cậu nhóc bước tới giường, chân mày nhíu chặt khi nhìn thấy tình trạng của cô bạn mình. Rồi cậu nhóc bắt đầu hoảng hốt, liên tục hỏi mẹ chuyện gì xảy ra, vì sao Annette lại trở nên như thế. Narcissa ra hiệu cho con trai giữ im lặng, bà quay ngoắt sang Mandy, nghiêm mặt ra lệnh cho nó kể lại mọi việc và không được bỏ sót chi tiết nào.

“Thưa bà chủ… Đêm qua, tiểu thư Annette tỉnh giấc nửa đêm…” – Con gia tinh vì sợ hãi nên giọng của nó cứ run như cầy sấy – “Vì không thể ngủ lại được… nên tiểu thư Annette ra lệnh cho Mandy pha giúp cô một cốc sữa nóng, và mang cho cô một quyển sách ở tủ sách phòng khách chung… Nhưng Mandy không được phép chạm vào sách trong tủ… nên… nên…” – Con gia tinh hốt hoảng trước ánh mắt dữ dằn của cậu chủ nhỏ – “nên… tiểu thư Annette đành tự mình đi lấy…”

“Rồi mọi chuyện ra sao? Có phải mi đã làm Anne bị như thế không?” – Draco hét lớn, mặt mũi cu cậu đỏ bừng vì giận dữ.

“Không! Không phải! Không phải đâu, thưa cậu chủ!” – Con gia tinh nức nở.

“Con bình tĩnh nào, Draco! Đừng dọa nó!” – Narcissa nói, bà an ủi con gia tinh – “Mi kể tiếp đi.”

“Tiểu thư Annette có ra lệnh cho Mandy dẫn đường cô đến phòng khách chung… nhưng… nhưng Mandy không biết đường! Là Mandy làm tiểu thư đi lạc! Là lỗi của Mandy! Là lỗi của Mandy!”

Nói đến đây, con gia tinh thình lình xông đến bên tủ đựng đồ gần đó, liên tục đập đầu vào tủ. Nó hành động quyết liệt đến nỗi khiến cho cả căn phòng bị chấn động, đồ đạc trong tủ đều bị hư hỏng toàn bộ.

“Dừng lại ngay! Dừng lại ngay! Mandy!” – Narcissa quát lớn.

Narcissa bắt đầu tức giận. Bà không nói một lời mà chỉ vẫy đũa phép. Rồi ngay lập tức, con gia tinh bị đông cứng, không thể tiếp tục hành hạ bản thân nữa.

“Rồi mọi chuyện sau đó, như thế nào?” – Bà hỏi tiếp – “Con bé và mi đi lạc, rồi mọi chuyện như thế nào? Mi và con bé đi lạc ở khu vực nào?”

“Rồi…” – Con gia tinh run rẩy – “Rồi sau đó, tiểu thư ra lệnh cho Mandy trở về… Tiểu thư quyết định tự tìm đường… Hình như… lúc ấy… lúc ấy tiểu thư và Mandy đã đi qua khu vực sảnh chân dung…”

“Sao cơ?” – Draco kêu lên, vô cùng ngạc nhiên

“Tại sao mày lại dắt cô ấy đi qua khu vực sảnh chân dung của gia tộc?”

“Cô ấy không được phép ở đó!!”

Draco gần như nhảy dựng cả lên khi biết được Annette vô tình lạc vào khu vực sảnh chân dung. Thật ra, đối với các quý tộc lâu đời như Malfoy, để một người xa lạ xem trộm cây gia phả của gia tộc là một điều không may mắn. Hơn nữa, cả hai mẹ con cũng không dám chắc Annette biết điều đó. Nếu cô bé biết điều đó và không có ý định xem, thì Malfoy sẽ đánh giá cao phẩm chất tốt đẹp ấy của cô bé. Tuy nhiên, nếu tình huống ngược lại, cả hai mẹ con đều không biết chuyện tồi tệ gì sẽ xảy ra. Cả hai đều không dám nghĩ đến chuyện ấy.

“Được rồi, Draco!” – Narcissa nghiêm túc ra lệnh – “Con hãy mau đến khu vực sảnh chân dung. Hỏi thăm họ chuyện gì đã xảy ra tối qua với Annette, và liệu con bé đã xem qua cây gia phả của chúng ta chưa. Mau lên!”

“Vâng, thưa mẹ.”

Narcissa bắt đầu viết thư cho Doris Roiser, bạn của mình. Trước khi đặt bút xuống, bà thoáng tần ngần không biết bắt đầu lá thư như thế nào. Bởi nhìn chung, bất cứ cha mẹ nào cũng sẽ không vui khi con gái của mình xảy ra chuyện khi đến thăm nhà bạn; hơn nữa, ban đầu, ngay chính bản thân bà cũng không thật sự vui vẻ khi biết được Annette bị ốm. Bởi vì thật không phải phép làm sao khi để khách đến chơi nhà mình bị ốm. Bất cứ ai nhìn vào cũng đều nghĩ rằng do lỗi của chủ nhà, chứ không phải lỗi của thực khách. Trước khi biết được nguyên nhân thực sự, Narcissa rất mong tất cả chỉ là mọi chuyện ngoài ý muốn. Bà hi vọng, Doris và Galvin, nhất là Galvin, ông sẽ hiểu được việc này và thông cảm cho bà, rồi đồng ý cho qua mọi chuyện. Bởi Narcissa từng nghe chồng kể rằng, người đứng đầu Roiser là một người cực kỳ yêu thương con gái. Bà không muốn vì một hiểu lầm không đáng có mà khiến cho mối quan hệ thân thiết giữa hai nhà đổ vỡ. Hơn hết, bà nhận ra cậu con trai bé bỏng của mình đặc biệt yêu thích cô con gái nhà họ.

Sau khi Narcissa đưa lá thư để con ưng mang thư đi thì chồng của bà, Lucius Malfoy, đã đến. Hiển nhiên, trông ông chẳng vui sướng gì trước việc khách đến chơi nhà bị ốm. Ông bước vội vào phòng, đứng ở chân giường lặng lẽ quan sát bệnh nhân. Ông hỏi thăm tình hình từ vợ, chân mày ông càng thêm chau chặt khi nghe bà kể. Rồi ông quay ngoắt qua con gia tinh Mandy đang bị trói cứng một góc, nheo mắt nhìn nó bằng cái nhìn hiểm độc.

“Ái chà, Mandy! Ta thấy rằng, có lẽ mi cần được dạy một bài học.”

Lời của ông làm con gia tinh sợ đến mức run cầm cập, nước mắt nước mũi tèm nhem, lưỡi như bị yểm bùa nên không thể nói được lời nào.

“Mi không được khóc!” – Ông quát – “Nước mắt của mi làm bẩn cả phòng rồi! Mau cút xéo! Sau khi mọi chuyện ổn định, ta sẽ trừng phạt mi! Giờ thì cút!”

Tầm mười phút sau, Draco trở lại. Cậu nhóc kể lại mọi chuyện cho cha mẹ nghe. Cậu nhóc đã hỏi các bức chân dung và xác nhận rằng, Annette đêm qua hoàn toàn không thèm dừng chân lại nhìn họ lấy một lần, cây gia phả lại càng không. Phát hiện này khiến cho cả gia đình Malfoy nhẹ nhõm, ấn tượng của họ về cô bé ngày càng tốt hơn bao giờ hết. Draco còn nói rằng, bức chân dung ông nội cậu ta đã nhìn thấy Annette đi một mình và ông ấy tốt bụng hướng dẫn cô bé đến phòng khách. Chỉ cần xuống được hai tầng lầu, rồi đi theo hướng bên phải sẽ ra đến đại sảnh. Nghe được khoảng thời gian xảy ra đêm qua, Lucius Malfoy thoáng nghĩ đến phòng làm việc của ông cũng nằm gần đấy. Hơn nữa, khuya qua, ông phải làm việc rất trễ, và có vội đến thư viện một lát nên đã để ngỏ cửa phòng. Ông không biết Annette có vô tình đến phòng của ông hay không. Nhưng ông nghĩ rằng, khả năng này không cao, bởi vì đồ đạc trong phòng chẳng hề bị xê dịch. Ngay cả quả cầu Tiên tri ông được Bộ trưởng giao cho kiểm định cũng không xảy ra vấn đề.

“Em nghĩ chân tướng đã rõ ràng rồi!” – Vợ ông nói – “Chúng ta cũng có một phần trách nhiệm trong chuyện này. Dù cho đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn! Đêm qua bão tuyết rất lớn, hơn nữa, do đi lạc nên con bé mới vô tình bị ốm. Chúng ta cứ giải thích rõ mọi chuyện với gia đình Roiser. Em nghĩ mọi chuyện sẽ không sao đâu!”

Tầm nửa tiếng sau, Lương y từ bệnh viện thánh Mungo đã đến. Trùng hợp thay, mẹ của Annette, phu nhân Doris Roiser cũng vừa vặn có mặt. Người mẹ ấy hối hả đến phòng con gái theo sau con gia tinh dẫn đường. Bà chỉ kịp chào hỏi qua loa các thành viên Malfoy, rồi bắt đầu hỏi thăm tình trạng của con gái. Khi Lương y bắt đầu khám cho Annette, bà ngồi cạnh bên giường con, nắm chặt bàn tay nhỏ ấy. Bà nghe thấy tiếng con thều thào gọi mình, nước mắt bà bỗng tuôn rơi vì đau xót cho con. Khi ấy, Narcissa im lặng ngồi kế bạn, lặng lẽ nghe lời chẩn bệnh của bà Lương y. Giây phút ấy, đối với tất cả những ai có mặt trong phòng, có lẽ mười phút trôi qua dài như một thế kỷ. May mắn sao, kết quả chẩn đoán cuối cùng rằng cô bé chỉ bị cảm nặng mà thôi. Nhưng mọi người đều cảm thấy lạ, bởi vì sao một phù thủy thuần chủng lại có thể dễ dàng mắc những triệu chứng cảm vặt hệt như một Muggle. Lương y khi đó trả lời rằng, bởi vì khi vừa ra đời, cô bé mắc một chứng bệnh bẩm sinh về họng. Cơn bão tuyết đã ảnh hưởng khá nhiều đến bệnh của cô bé và làm căn bệnh tái phát bằng một cách nào đó. Lương y đoán rằng, có lẽ do tâm trạng bị kích động dữ dội nên mới xảy ra cớ sự như thế. Gia đình Malfoy đều không nói lời nào trước những lời dặn dò tiếp theo của vị Lương Y. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía người mẹ bên kia đang sốt sắng vì con. Có quá nhiều thắc mắc trong đầu họ không được giải đáp. Khi vị Lương y ra về, bệnh nhân cũng vừa tỉnh lại. Ngoài dáng vẻ bệnh tật yếu ớt, trông con bé khác hẳn ngày hôm qua. Con bé miễn cưỡng nở nụ cười với các vị chủ nhà, nhẹ nhàng nói lời xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng, rồi con bé lại nói lời cám ơn vì sự chăm sóc ân cần của mọi người dành cho mình. Một cô bé tám tuổi lại có thể nói ra những lời như thế, trong khi cơ thể vừa vẫn còn sốt cao. Chỉ trong một khoảnh khắc, tất cả mọi người có mặt khi ấy tỏ ra xúc động, thương tiếc cho cô bé. Rồi ngay sau đó, cô bé được mẹ đón về nhà. Gia đình Malfoy thở phào nhẹ nhõm vì mọi chuyện đã được giải quyết, riêng chỉ có cậu con trai của họ tỏ ra rầu rĩ, không vui suốt cả ngày hôm đó.

Còn Annette, khi vừa bước vào nhà, cô bé không thể nào kiềm lại được cảm xúc của mình nữa. Cô bé bỗng bật khóc một cách nức nở và ôm chầm lấy mẹ mình. Cô bé khóc nhiều đến nỗi, làm cho mẹ mình đâm ra hoài nghi về chuyến viếng thăm của cô bé đến nhà Malfoy. Cô bé cứ khóc mãi, khóc mà không một ai có thể dỗ dành được. Khi nhìn thấy cha gấp gút trở về nhà từ Bộ pháp thuật, cô bé càng khóc dữ hơn. Rồi không rõ lần thứ mấy trong đời, vợ chồng Galvin trở nên lúng túng trước nước mắt của con gái. Cuối cùng, con bé cũng ngừng khóc khi không thể nào khóc được nữa. Con bé nằm trong lòng cha, sụt sịt và nghẹn ngào. Rồi khi được hỏi chuyện gì đã xảy ra, cô bé mới kể lại mọi chuyện đêm qua, kể về cơn ác mộng mà mình gặp phải.

“Đó chỉ là một giấc mơ thôi, con yêu ạ!”

Galvin như thở phào nhẹ nhõm khi biết được nguyên nhân. Trông ông có vẻ như không mấy tin lời con gái mình. Nhưng ông nghĩ như thế cũng phải thôi. Bởi vì con gái từng bị sốt cao đến mơ màng, trong cơn sốt ấy, nó đã có những giấc mộng khủng khiếp và nó không thể nào phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Đây cũng có thể là một cách giải thích hợp lý. Tuy nhiên, vợ ông, Doris, lại không nghĩ như thế. Bà tin lời con gái nói. Bởi bà vẫn nhớ lời giải thích của Lương y, cho rằng con bé gặp cú sốc khủng khiếp nào đó, mới làm cho nó phát bệnh nặng như thế. Khi nghe vợ kể như thế, Galvin thoáng trầm mặc. Ông lau nước mắt cho con gái, thơm nhẹ lên trán nó và nhẹ nhàng an ủi.

“Có lẽ quả cầu ấy là quả cầu Tiên tri, con yêu. Bằng một phép màu nào đó, con được nó chọn và chia sẻ một vài khoảnh khắc tương lai của chính con. Giấc mơ mà con thấy, có lẽ nó là tương lai của con. Nhưng con đừng lo lắng.” – Ông nắm lấy tay vợ, và nắm luôn cả tay con gái – “Hiện tại của chúng ta bây giờ sẽ quyết định tương lai của chúng ta sau này! Con đừng bị hai chữ “tương lai” mê hoặc. Bởi nó chỉ xảy ra nếu con chiều lòng theo nó mà thôi. Gia đình chúng ta sẽ cùng nhau, dũng cảm đối mặt với tất cả! Con là niềm tự hào của chúng ta!”

Lời an ủi của cha lại khiến Annette rưng rưng nước mắt. Rồi con bé lại nức nở thêm lần nữa, và cuối cùng thiếp đi trong vòng tay của cha mẹ. Trước khi nhắm mắt, chỉ trong một khoảnh khắc, Annette đã lập lời thề với chính mình rằng, tương lai mà cô bé đã nhìn thấy trong quả cầu sẽ không bao giờ xảy ra. Không bao giờ.

Thế rồi, sau ngày hôm đó, gia đình Roiser không còn nhắc đến giấc mơ của Annette nữa. Có thể bởi vì quá bận rộn nên cha mẹ cô bé nhanh chóng quên đi việc đó, hoặc cũng có thể vì họ điều khiển tốt tâm trí mình và không để cho một lời tiên tri ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại. Annette cũng thế, cô bé không còn nhắc đến sự việc ngày đó nữa. Cô bé học theo cha mình, trân trọng cuộc sống hiện tại, không để hai chữ “tương lai” ám ảnh tâm trí. Cô bé bắt đầu mở lòng mình hơn trong việc kết bạn. Ngoài có người bạn là Draco, cô bé còn có thêm cô bạn thân là Pansy. Cả hai thường trao đổi thư và tặng nhau những cái kẹp tóc xinh xắn, những con búp bê tuyệt đẹp. Rồi cuộc sống êm đềm của Annette cứ thế tiếp diễn cho đến năm cô bé mười tuổi. Ở tuổi này, cô bé đã được cha mẹ cho phép tiến vào thư viện của gia tộc. Sau này, Annette vẫn còn nhớ, ngày đầu tiên cô bé chân chính bước vào thư viện là một ngày trời rất đẹp và xanh.

Có một sự kiện xảy ra vào năm Annette mười tuổi. Ấy là vào đầu hè, chú của Annette ở Paris bị mất tích. Gia đình không thể nào tìm được ông ấy sau hơn năm ngày tìm kiếm. Sau khi báo với Bộ pháp thuật ở Pháp, người của gia tộc mới báo về cho người đứng đầu Roiser bấy giờ – là cha của Annette. Biết được em trai mình mất tích, Galvin nóng lòng sang Pháp để tìm em. Sau khi ông ấy mất tích, sự nghiệp của gia tộc bắt đầu xảy ra một loạt vấn đề, như thể có ai đó cố ý nhằm vào; ngoài ra nhiều người trong tộc cũng bị nhiều kẻ lạ mặt tấn công một cách bí ẩn. Bởi vì có quá nhiều vụ việc nghiêm trọng diễn ra, vợ chồng Galvin quyết định trở về Pháp để xử lý. Tuy nhiên, họ gặp một vấn đề khiến họ phải nan giải và suy nghĩ rất nhiều ngày để đưa ra quyết định. Đó là Annette. Họ không thể mang cô bé theo cùng, bởi sang năm cô bé sẽ đến học ở Hogwarts – mà chuyến đi này của họ không biết sẽ kéo dài bao lâu. Doris cũng không nỡ xa con. Nhưng chồng cần bà hơn con gái lúc bấy giờ. Cuối cùng, sau nhiều lần cân nhắc, vợ chồng Galvin quyết định gởi con gái đến ở nhờ gia đình Malfoy.

Lý do vì sao họ lại chọn gia đình Malfoy, bởi vì trước đây, Lucius Malfoy từng thiếu Galvin một mối ân huệ phù thủy; cộng thêm vợ của ông, Doris, cực kỳ tin tưởng Narcissa, bạn của mình. Thế là cuối cùng, gia đình Malfoy được chọn.

 Ngày Annette đến thái ấp Malfoy là một ngày nắng đẹp. Khi xuống khỏi cỗ xe ngựa, Annette đã tỏ ra lưu luyến cha mẹ rất nhiều. Nhưng rồi cuối cùng, cô bé vẫn buồn bã tiễn họ ra đến cổng lớn của thái ấp, và đứng ở đó dõi theo cỗ xe ngựa của họ cho đến tận khi nó biến mất trên những tầng mây. Hiển nhiên, đối với sự có mặt của cô bé tại thái ấp, Draco Malfoy là người vui sướng nhất.

“Cậu đừng buồn như thế! Rồi họ sẽ nhanh chóng trở về thôi!” – Khi đó, đứng bên cạnh Annette ở ngoài cổng lớn, cậu nhóc đã an ủi cô bé – “Chẳng phải cậu còn có tôi hay sao? Đừng lo lắng!”

Annette ngoảnh đầu nhìn cậu ta. Cô bé mỉm cười, và véo má cậu ta hệt như lần đầu gặp mặt.

“Cám ơn cậu! Khoảng thời gian sắp tới, mình rất mong được cậu giúp đỡ.”

Lần này, không cần nhắc nhở hệt như lúc trước, Draco lập tức né tránh đòn tấn công của Annette, và ngay tức thì bẹo lại má của cô bé. Cậu ta còn cười nhếch mép một cách ngạo mạn.

“Được thôi! Nhưng trước hết cậu nên bỏ cái tật véo má tôi trước đã! Giờ thì, chỉ có tôi mới bẹo má cậu được thôi!”

Rồi khoảng thời gian tiếp theo, cậu nhóc trở thành người bạn thân thiết nhất của cô bé cho đến khi cả hai đủ tuổi đến học ở Hogwarts.

––> Chương tiếp theo: Chương 6

Bình luận về bài viết này