Nói về chuyện xảy ra, phải kể đến khi Annette đang trên đường trở về phòng sinh hoạt chung từ thư viện. Khi ấy, cũng đã chiều, học sinh cũng không lui tới đông đúc ở các hành lang lâu đài như ngày thường. Bởi học kỳ mới chưa bắt đầu chính thức, nên phần lớn học sinh ở các nhà vẫn chưa trở về đông đủ. Những người đã trở lại sớm thì họ cũng thích tụ tập ở Đại Sảnh Đường để tán gẫu cùng bè bạn hơn. Ngoài trời, tuyết vẫn còn dày đến tận mấy lớp nên chẳng có học sinh nào hứng thú đi loanh quanh trong lâu đài để rồi phải run mình trong cơn gió lạnh buốt giá thổi khắp nơi. Có lẽ ngoài phòng sinh hoạt chung, thì Đại Sảnh Đường là nơi nhộn nhịp và ấm áp nhất. Và cũng vì lẽ đó, hai anh em nhà Weasley lại khởi động những trò đùa phá phách khiến cả các học sinh ở đó vừa tức giận, vừa buồn cười. Còn Annette, cô bé nghe nói các học sinh nhà Gryffindor nhiệt liệt hưởng ứng những trò đùa quái đản của anh em họ. Cũng vì lẽ đó, thay vì chọn con đường băng qua Đại Sảnh Đường, rồi đến tầng hầm như mọi khi, Annette quyết định đi con đường khác xa hơn. Mục đích của cô bé rất rõ ràng: tránh xa mớ phiền phức của học sinh nhà Gryffindor.
Con đường mà Annette đi qua gần với tháp nhà Ravenclaw. Hành lang khá vắng vẻ, gần như chỉ có một hoặc hai học sinh Ravenclaw đi ngang qua và cất tiếng chào Annette. Khi cô bé rẽ qua một hành lang, thì bất chợt tông vào một nhóm học sinh. Vốn lẽ đây chỉ là cú va chạm bình thường, rồi cả hai chỉ cần xin lỗi và lướt qua nhau là xong chuyện; bởi ngã rẽ ở đoạn hành lang ấy bất cứ ai đi cũng khó mà đoán được có người phía trước. Tuy nhiên, khi mớ sách trên tay Annette rớt hết xuống sàn, cú tông mạnh cũng khiến cô bé ngã nhoài xuống đất. Ngay cả đối phương cũng hệt như cô bé. Cậu ta chỉ kịp kêu lên, rồi té oạch trên sàn.
“Úi mẹ ơi!!”
“Có mắt nhìn không vậy? Đau quá đi mất!” – Cậu ta kêu oai oái.
Lúc đó, bởi vì dùng tay chống nên khi ngã xuống, Annette nghe thấy cổ tay đeo vòng của mình kêu rắc một tiếng. Cô bé nhịn đau, cố bình tĩnh ngồi dậy. Cô bé nhận ra bàn tay mình đã bị trật, còn cậu học sinh mà cô bé vừa va phải hóa ra là Ron Weasley. Hơn nữa, cậu ta không đi một mình, theo sau cậu ta là bốn học sinh nhà Gryffindor. Trông Ron lúc này cũng rất kinh ngạc khi nhận ra Annette. Nhưng chỉ thoáng chốc, khuôn mặt kinh ngạc lại hóa thành vẻ mặt dữ tợn, đáng ghét.
“Ôi, còn tưởng là ai! Thì ra là con nhỏ ác độc nhất Slytherin! Lần này thì mắt mày bị mù rồi, phải không?”
Ron gắt gỏng nói. Cậu ta lồm cồm đứng dậy nhờ sự giúp đỡ của bạn bè. Mái tóc đỏ của cậu ta như dựng cả lên với cơn tức giận. Cậu ta trợn mắt nhìn Annette chằm chằm như thể cô bé là kẻ thù truyền kiếp. Còn Annette, cô bé điềm tĩnh đứng dậy, dùng bàn tay không bị thương vuốt lại mái tóc và váy áo một cách thật nề nếp, thẳng thớm. Cô bé chẳng bận tâm đến ánh nhìn cháy bỏng từ bạn bè của Ron. Mớ sách vẫn nằm trên đất, dường như Annette cũng không có ý định nhặt lên. Cô bé đỡ bàn tay bị trật của mình, bình tĩnh ngẩng đầu quan sát nhóm học sinh nhà Gryffindor. Hai trong số đó là học sinh cùng năm với Ron, Annette nhận ra họ. Cả hai lần lượt là Dean Thomas và Seamus Finnigan. Hai người còn lại trong nhóm có lẽ như là bạn của hai anh em sinh đôi Weasley, họ đều là học sinh năm Ba. Và họ khiến Annette cảm thấy khó chịu hơn cả thái độ của Ron bởi cái nhìn chằm chằm ấy. Tưởng chừng như ánh mắt đó muốn xuyên qua áo quần cô bé một cách khiếm nhã, sỗ sàng. Rồi Annette chợt nhớ đến lời cha từng dặn dò trong thư trước khi cô bé đến Hogwarts: “Anne yêu quý, con nên nhớ, môi trường mà con sắp trải nghiệm không hẳn thật sự an toàn và bình yên. Nếu con muốn tìm thêm những người bạn mới, thì hãy nhớ rằng, không hẳn học sinh nhà nào cũng đều sở hữu những phẩm chất quý giá của nhà ấy. Không hẳn một học sinh nhà Gryffindor sẽ dũng cảm, đứng đắn và tốt bụng; và cũng không hẳn một Ravenclaw phải thông minh, yêu trí tuệ. Con hãy nhìn chú Geoffrey của con, trước đây nó được phân vào nhà Hufflepuff nhưng bản chất của nó lại vô tình tàn nhẫn không thua gì Slytherin. Vì vậy, con yêu, hãy cẩn trọng trong các mối quan hệ bạn bè.”
Bấy giờ, khi đối mặt với những thành viên nhà Gryffindor, Annette tỉnh táo biết được lời của cha mình là đúng. Rồi lúc này, cô bé bỗng cảm thấy chán ghét nhóm người trước mặt mình hơn bao giờ hết.
“Thật ra, nói một lời xin lỗi tử tế cũng tốt hơn hơn những câu mắng chửi thiếu lễ giáo đấy, Weasley ạ!”
Annette chậm rãi nói. Cô bé đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng và ngẩng cao đầu đối mặt với Ron Weasley. Cô bé hoàn toàn phớt lờ nụ cười chào hỏi của hai học sinh năm Ba đó.
“Mày nói cái gì?” – Ron tái mặt – “Mày dám mắng tao hả?”
“Tôi chỉ mắng những ai ngu dốt, thiếu lễ độ mà thôi. Cậu cũng nhận ra chính mình như vậy sao?”
Hai anh chàng năm Ba bấy giờ bật ra tiếng cười phấn khởi. Hai chàng ta, một người vỗ vai Ron an ủi, một người thì nhìn Annette và nói.
“Em bình tĩnh nào! Đừng để một Slytherin chọc giận chứ?”
“Em nhìn xem, bây giờ cô ta chỉ có một mình. Cô ta nên sợ chúng ta mới phải!” – Anh ta bỗng nở nụ cười nham hiểm – “Bây giờ, cô em xinh đẹp đây, hi vọng em sẽ ngoan ngoãn xin lỗi tụi này tử tế. Nếu không đừng có mít ướt và mách lại với mọi người rằng, cô em bị bọn này bắt nạt. Tụi này có cách khiến mọi người không tin vào lời cô em nói.”
Như được đàn anh tiếp thêm sức mạnh, Ron cũng bớt giận hơn. Cậu ta liếc Annette và nói.
“Nhìn xem! Một con rắn độc ác mà cứ ngỡ mình tri thức lắm! Bắt chước nhà Ravenclaw đọc sách nữa sao? Thật khó coi!”
Hai chàng học sinh năm trên bắt đầu tiến lại chỗ Annette, vây quanh cô bé với vẻ mặt như chuẩn bị tính sổ nếu như cô bé không chịu nói lời xin lỗi đàng hoàng – dù cho khách quan mà nói, cả hai bên đều vô tình đụng trúng nhau. Nhưng có vẻ như phe cánh của Ron Weasley lại một mực khăng khăng cho rằng Annette cố ý tông mình.
“Slytherin à? Slytherin đều là lũ ngạo mạn đáng ghét! Cô em đây có vẻ như cũng đáng ghét hệt như tụi nó vậy!” – Một người nói khi thấy vẻ lạnh lùng hờ hững của Annette.
“Này, Roiser, tụi này sẽ để cậu đi nếu như cậu chịu xin lỗi.” – Dean Thomas nói, cậu ta nhún vai.
Annette dịch người né tránh khi một trong người đàn anh muốn chạm vào mình. Cô bé trừng mắt, lạnh lùng cảnh cáo.
“Cẩn thận cái tay của anh đấy! Tôi không dám chắc nó có thể gắn lại được nếu như bị đứt lìa đâu!”
“Được lắm! Còn rất hung dữ nữa chứ!”
Chàng trai định nắm tay Annette nói, trông anh ta không buồn bực tí nào trước lời cảnh cáo của cô bé. Anh ta ngoảnh sang Ron và nói.
“Này, Ron! Cho em toàn quyền xử lý con nhỏ này! Bọn anh sẽ hỗ trợ em!”
Ron nở nụ cười khinh bỉ. Cậu ta không thèm che giấu sự căm ghét của mình dành cho Annette. Tưởng chừng như cuộc tranh cãi hôm nào ở lớp học Bay vẫn rõ ràng trước mắt cậu ta, và điều này làm ngọn lửa giận dữ trong lòng Ron càng thêm bùng cháy. Cậu ta khoanh một tay, cầm chặt đũa phép và trỏ thẳng vào người Annette, lớn tiếng cảnh cáo.
“Bây giờ thì xin lỗi tao, mau lên!”
“Mày nằm mơ sao?” – Annette bỗng mỉm cười – “Tao thách mày ra tay đấy! Tao không tin mình thua dưới tay một tên ngốc như mày.”
Dường như thái độ thách thức này của Annette đã gợi sự hứng thú nào đó với một đàn anh. Anh ta đi vòng quanh Annette, như đang quan sát cô bé. Rồi anh ta lại nhìn khuôn mặt tái mét của Ron.
“Có lẽ như thật không hay lắm nếu bắt nạt một cô gái xinh đẹp như em.” – Anh ta nói – “Này, Ron, em hãy đấu tay đôi với cô ta đi.”
“Đấu tay đôi?” – Ron khó hiểu.
“Không cần.” – Annette lên tiếng – “Nó không xứng.” – Cô bé lạnh lùng tuyên bố.
Lời này của Annette làm Ron giận tái mặt. Cậu ta trỏ đũa phép vào mặt Annette, quát lớn.
“Mày im miệng!!!”
“Tao sẽ báo giáo sư Snape! Ông ấy sẽ phạt mày thật nặng! Có lẽ trừ mấy trăm điểm nhà Gryffindor đấy! Và năm nay, nhà Gryffindor đừng hòng có cúp!”
Lời đe dọa này của Annette không chỉ chọc Ron phẫn nộ, mà khiến cho cả nhóm đều tái mặt. Hai người đàn anh nhìn nhau, rồi Seamus Finnigan cũng kéo tay hai chàng ta và lắc đầu sợ hãi. Ngay cả Dean Thomas cũng đâm ra sợ sệt khi nghe Annette nhắc đến tên Snape. Hiển nhiên, Snape đã trở thành cơn ác mộng với nhà Gryffindor. Kể cả hai chàng học sinh năm trên, cũng tỏ ra e dè trước cái tên của ông.
“Thôi vậy.” – Một người nói – “Chúng ta đi thôi!”
“Đi thôi, Ron! Snape không dễ đùa đâu!” – Chàng kia lại nói.
“Nhưng…”
Dường như Ron vẫn chưa hết giận. Cậu ta có vẻ như thật sự rất căm ghét Annette. Trước sự nhượng bộ của các bạn, cậu ta càng thêm căm tức hơn. Hai mắt cậu ta cứ trợn lên nhìn cô bé mãi, tưởng chừng như muốn làm gì đó để trả đũa cô bé trước khi rời đi. Và đúng thật, Ron đã làm thế. Trước sự ngỡ ngàng của bạn bè, Ron đọc câu chú, bắn phép vào bàn tay bị thương của Annette. Cú đánh ấy đã làm cô bé nhoài người té xuống mớ sách đang mở toang trên sàn, và kết quả đúng như Ron mong muốn – chiếc vòng tay pha lê của cô bé bị vỡ toang thành từng mảnh. Những mảnh vỡ văng tứ tung trên đất, một vài mảnh còn bắn vào trán Annette, khiến cho cô bé bị thương và bắt đầu chảy máu. Lúc đó, trước khi ngã người xuống đất, Annette kịp chứng kiến kẻ đều têu bỏ chạy và nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng sửng sốt của Dean Thomas. Rồi sau đó, cậu ta cũng quay lưng đuổi theo nhóm bạn của mình.
“Này, Ron! Hình như cậu có hơi quá đáng đó!” – Thomas bắt kịp lũ bạn, cậu ta hớt hải nói.
Lúc đó, cả bọn đã chạy được khá xa. Ron cũng dần bình tĩnh lại sau cơn phẫn nộ vừa rồi. Mặt cậu ta xanh lét khi thấy thằng bạn bên vực cho kẻ thù.
“Cái gì mà quá đáng! Mình muốn trả thù nó! Làm vỡ chiếc vòng thôi mà! Có gì mà quá đáng!” – Cậu ta hét.
“Nhưng nếu Roiser mách lại với giáo sư Snape thì sao?”
“Nhưng phải có bằng chứng chứ?” – Ron bực tức – “Lúc đó ngoài tụi mình ra, đâu có ai ở đó nữa. Nó sẽ không làm gì được lâu. Mình sẽ báo với giáo sư Mc Gonagall nếu như ông ta cố ý buộc tội!”
Hai đàn anh năm Ba không nói lời nào. Dường như họ cũng không cho rằng hành động trả đũa của Ron là quá đáng. Nhưng có lẽ vẫn sợ hãi cái tên Snape, nên họ ra vẻ như không liên quan đến việc này, rồi nhanh chóng chuồn mất. Hành động của hai anh chàng làm ba đứa ở lại phải hoang mang, sợ hãi. Dean Thomas cố trấn an Seamus Finnigan và Ron rằng, có lẽ mọi chuyện không sao đâu. Bởi Ron chỉ làm vỡ một chiếc vòng tay nho nhỏ thôi, nếu như Roiser muốn bồi thường thì cả bọn sẽ giúp Ron bồi thường. Tiếc rằng, khi đó cả ba lại suy nghĩ quá đơn giản. Họ không biết sự kiện vừa rồi đã xảy ra nghiêm trọng hơn họ tưởng.
Khi nhận được tin không hay xảy ra với cô bạn thân, lúc đó Draco Malfoy đang ở Đại Sảnh Đường với lũ bạn. Cậu ta và bạn mình được một học sinh Ravenclaw mách lại khi đang ở dãy bàn ăn nhà Slytherin. Khỏi phải nói, cậu ta đã sửng sốt đến nhường nào. Rồi ngay lập tức, cả bọn kéo nhau đến bệnh thất tìm Annette. Trước khi đi, cả bọn không quên kéo theo học sinh nhà Ravenclaw vừa mới báo tin. Đó là một học sinh năm ba, tên là Alan Hungerson, một chàng trai dễ mến. Anh ta không chút khó chịu nào khi bị ép phải đi theo cả đám. Anh ta còn kiên nhẫn và tử tế kể lại những điều mình biết.
“Lúc đó, tôi và bạn mình tình cờ phát hiện Roiser ở gần tháp Ravenclaw.” – Anh ta kể – “Đúng là khủng khiếp! Mặt Roiser toàn máu là máu! Cô bé trông rất đáng sợ! Cô bé cứ ngồi trên mặt đất, lặng lẽ gom những mảnh vỡ pha lê gần đó. Gần như máu dây ra hết cả hành lang vậy! Những mảnh vỡ pha lê trên tay cô bé toàn là máu, ngay cả số sách rơi bên cạnh cũng vậy.”
“Mà các cậu biết đấy! Máu của phù thủy chúng ta quyền năng đến mức nào! Đặc biệt là phù thủy thuần chủng như chúng ta.” – Anh ta cau mày khi nhớ lại tình huống khi đó – “Nhưng mà Roiser rất lợi hại! Trước khi được tụi này đỡ đến bệnh thất, cô bé chỉ huơ tay một cái, toàn bộ số máu trên hành lang đều biến mất. Tất cả như được thu hồi về cơ thể chủ nhân của nó vậy…”
“Được rồi, thưa anh Hungerson.” – Draco cắt ngang lời kể của anh ta – “Cám ơn anh rất nhiều! Nhưng anh có biết ai là kẻ hại cô ấy không?”
“Rất tiếc là không.”
Bệnh thất bấy giờ khá vắng vẻ, dường như chẳng có một ai. Khi đến nơi, chỉ với một cái liếc mắt, Draco lập tức nhìn thấy Annette đang lặng lẽ ngồi trên một cái giường ở gần văn phòng bà Pomfrey. Cô bé ngồi quay lưng về phía cửa ra vào. Mái đầu óng ả không còn được búi cao gọn gàng như buổi sáng cậu ta gặp nữa, mà lại được xõa ra một cách dịu dàng, duyên dáng hơn. Cô bé đang cúi đầu, nhìn cái gì đó một cách chăm chú. Annette cứ ngồi bất động như thế, không nhúc nhích cho đến tận khi đám bạn đến gần. Cô bé vẫn ngồi yên như tượng.
“Anne? Cậu không sao chứ?”
Sau khi nói lời cám ơn chân thành lịch thiệp, và chào tạm biệt anh chàng nhà Ravenclaw, cả bọn lập tức vây lấy cô bạn thân. Tụi nó đứng quan sát Annette, và nhỏ giọng quan tâm. Còn Draco thì trực tiếp hơn, cậu ta ngồi xuống bên cạnh và quan sát cô bé. Trông cậu ta khi đó sốt sắng đến nỗi, nỗi âu lo và cảm tình hiện rõ hết trên khuôn mặt nhợt nhạt. Rồi bấy giờ, như mới nhìn thấy vết thương trên trán Annette, vẻ mặt cậu ta lại thay đổi một cách ngoạn mục từ sửng sốt, cho đến giận dữ phẫn nộ.
“Là đứa nào? Đứa nào vậy, Anne??” – Draco gằn giọng dữ tợn.
Đó là vết cắt khá sâu. Dường như những mảnh pha lê đó không phải pha lê tầm thường. Hiển nhiên nó là một loại đá thần nào đó. Và khi bị phá hủy, năng lượng sức mạnh của nó đã làm vết thương trên trán Annette nghiêm trọng hơn bao giờ hết: một vết cắt dài từ đuôi lông mày nhạt cho đến vùng trung tâm giữa trán. Vết cắt đã được cầm máu, nhưng nó lại để lộ ra một vết hở rất sâu, khá dữ tợn. Khỏi phải nói vết thương đáng sợ này đã hủy hoại toàn bộ vẻ đẹp trên mặt cô gái. Pansy đã đau lòng đến hoe đỏ cả mắt vì thương xót cho cô bạn thân. Cô nàng bước tới, đứng sát bên cạnh Annette và đặt tay lên vai cô bé. Nhưng cô nàng không nói lời nào, ngay cả Blaise cũng im lặng. Chỉ có Goyle và Crabbe hùa theo cơn giận của Draco bằng cách bày ra vẻ mặt phẫn nộ, và tuyên bố sẽ giúp cô bạn trả thù. Blaise Zabini, khi cần thì cậu ta sẽ trở thành một người tinh tế. Lúc này, ngoài Pansy, cậu ta nhận ra tâm trạng của Annette rất tệ. Annette cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình, mà chẳng nói lời nào. Blaise hỏi Pansy về sự kỳ lạ này, thì cô nàng bỗng chợt nhận ra cô bạn đang nhìn cái gì. Dường như chiếc vòng mà Annette từng khoe với cô nàng đã biến mất. Rồi lời kể của anh chàng Hungerson khi nãy bỗng giúp cô nàng hiểu rõ ràng mọi chuyện hơn.
“Annette, chiếc vòng của cậu đã…” – Pansy nhíu mày.
“Weasley làm vỡ nó rồi.”
Bấy giờ, Annette mới ngẩng đầu nhìn lũ bạn. Cô bé chìa tay ra, trên lòng bàn tay nhỏ nào là mảnh vỡ pha lê, chúng đều dính đầy máu. Sau đó, bằng giọng vô cảm, Annette chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc, không sót chi tiết nào. Lời kể của cô bé càng khiến cho mặt mũi đứa nào đứa nấy trong bọn, trở nên căm phẫn vô cùng khi biết được chuyện gì đã xảy ra.
“Bà Pomfrey đã chữa tay cho mình.” – Annette nói – “Bà nói rằng vết thương trên trán bị mảnh vỡ chiếc vòng cắt hơi sâu, cần hai ngày mới hoàn toàn lành lặn.”
Draco lập tức nắm tay Annette, quan sát bàn tay cô bé một hồi lâu. Cậu ta im lặng với vẻ nhợt nhạt lạnh lùng, và dịu dàng chạm vào vết thương trên trán cô bé. Cậu ta nhỏ giọng thì thầm bảo rằng sẽ giúp Annette tìm cách phục hồi lại cái vòng. Sau đó, Draco ngoảnh đầu nói với lũ bạn.
“Chúng ta lập tức báo lại chuyện này với giáo sư Snape! Tôi sẽ khiến cả lũ ngu dốt đó bị trừ sạch điểm trong hôm nay!!!!” – Cậu ta giận dữ quát, vẻ mặt ác độc – “Weasley! Mày đừng hòng tao để yên chuyện này!”
Chuyện xảy ra tiếp sau đó, sau khi cả bọn rời khỏi bệnh thất, cả nhà Slytherin đều biết chuyện gì đã diễn ra. Bởi khi Draco dẫn đầu đám bạn, tố cáo mọi chuyện ở sảnh lớn phòng sinh hoạt chung, tất cả mọi người ở đó gần như biết chuyện. Họ nhìn thấy mặt mũi cậu Thủ tịch năm Nhất nghiêm trang một cách phẫn nộ khi mách lại với vị chủ nhiệm nhà. Rồi ngay sau đó, cả đám bạn của Malfoy chia nhau ra. Một nhóm hai đứa là Zabini và Parkinson đến văn phòng của giáo sư Mc Gonagall, mời bà đến văn phòng Hiệu trưởng. Còn nhóm còn lại, với Draco Malfoy dẫn đầu, đi theo giáo sư Snape đến Đại Sảnh Đường bắt giải kẻ đầu sỏ đến thẳng văn phòng Hiệu trưởng, để xử lý mọi chuyện. Rất nhiều đứa tò mò đi theo sau họ, thế rồi cả đoàn người hùng hổ đến Đại Sảnh Đường. Thế trận ấy hoành tráng hệt như đi đánh giặc vậy. Tuy nhiên, theo một góc độ nào đó, đối với học sinh nhà Slytherin thì Gryffindor cũng như kẻ thù của họ. Một số đứa còn ác ý rêu rao rằng hôm nay đại nạn sẽ ập đến nhà Gryffindor. Rồi ngay trên dãy hành lang, tin đồn bắt đầu đồn thổi. Đứa nào cũng biết Ron Weasley nhà Gryffindor đã đánh Annette Roiser đến đổ máu và bị thương nặng, thậm chí còn bị hủy dung mạo. Tin đồn lan đến tận Đại Sảnh Đường, làm Harry Potter khi đó ngồi kế thằng bạn phải hoang mang, ngạc nhiên. Ngay cả Hermione Granger cũng đâm ra ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng rồi sắc mặt tụi nó trở nên tái mét khi ấy đoàn học sinh nhà Slytherin tiến vào Đại Sảnh Đường với giáo sư Snape dẫn đầu.
Khỏi phải nói, không chỉ Harry Potter và Hermione Granger, cả đám học sinh Gryffindor ngồi bàn ăn lúc đó mặt mũi khó coi đến nỗi, tưởng chừng như tụi nó vừa ăn phải đống phân. Giáo sư Snape bước thẳng đến bàn ăn nhà Gryffindor, ông dừng chân trước chỗ Ron Weasley. Cu cậu xanh cả mặt, sợ đến mức rụt cả cổ không khác gì con rùa lắm, chỉ khác ở chỗ sau lưng cậu ta không có cái mai mà thôi.
“Ron Weasley, Dean Thomas, Seamus Finnigan.” – Giọng giáo sư Snape nhẹ tênh – “Edward Walter, Frank Rhearson.” – Ánh mắt của Snape lướt qua từng khuôn mặt trên bàn ăn nhà Gryffindor – “Ta e là các trò phải đến văn phòng Hiệu trưởng một chuyến.”
“Giáo sư Mc Gonagall sẽ có mặt ở đó sau ít phút…” – Ông cười ngạo nghễ – “… để buộc bọn mi phải trả giá cho hành vi bỉ ổi của mình.”
Rồi trước mặt hàng chục học sinh ở Đại Sảnh Đường, giáo sư Snape trầm giọng nói một thản nhiên.
“Sử dụng đũa phép ở ngoài hành lang! Vi phạm nội quy trường học! Cố ý hãm hại, tấn công bạn học ngay trong trường! Ái chà chà, ta nghĩ các trò rất tự hào về hành động của mình chăng?” – Rồi ông cao giọng – “Một đám bọn mi xúm vào bắt nạt một cô gái? Học sinh nhà Gryffindor thật là dũng mãnh, can đảm!”
Tiếp sau đó, tất cả học sinh có mặt ở Đại Sảnh lúc này đều thì thào to nhỏ với nhau. Rồi tụi nó nhìn thấy Huynh Trưởng Percy Weasley mặt mũi đỏ bừng đứng đối mặt với giáo sư Snape, ra sức bảo vệ em trai. Nhưng Draco Malfoy, tụi nó nhận xét cậu ta chẳng phải hạng vừa. Cậu ta rành mạch nêu rõ tội ác mà Ron Weasley đã làm với Roiser, thái độ cậu ta khi đó như trông rất ngạo mạn, độc ác. Cậu ta còn hống hách đến mức suýt nữa Harry Potter phải xông vào đánh nhau với cậu ta. Tuy nhiên, kết quả cuối cùng, cả đoàn học sinh Slytherin và giáo sư Snape cũng lôi được những những kẻ đầu têu rời khỏi Đại Sảnh Đường, đến văn phòng Hiệu Trưởng. Lúc đó, học sinh nào cũng tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Harry Potter và Hermione đi theo. Huynh Trưởng Percy Weasley đi cùng thì không có gì là lạ, lý do vì để Potter phải đi theo chứ? Một số đứa nhà Hufflepuff giải thích rằng, đó là vì Harry Potter chơi thân với Weasley nhất. Rồi câu trả lời đó kéo theo một vài thắc mắc khác, chính là Harry Potter lừng danh tại sao lại chơi với kiểu bạn như thế?
“Ron, mình tin bồ!”
Harry Potter thì thầm nói với thằng bạn khi trên đường đến văn phòng Hiệu Trưởng. Ngay cả Hermione Granger bên cạnh cũng tuyên bố như thế. Tuy nhiên, cô nàng có hơi hoang mang khi thấy thằng bạn đầu đỏ của mình giữ im lặng, vẻ mặt lại còn sợ hãi như sắp khóc đến nơi.
Khi đến văn phòng Hiệu Trưởng, Harry Potter và Hermione Granger nhìn thấy có rất nhiều người ở đây. Giáo sư Mc Gonagall đứng bên cạnh chỗ của Hiệu Trưởng Dumbledore, vẻ mặt bà nghiêm trang đến nỗi làm hai đứa không dám nhìn thẳng. Ngoài ra, còn có hai đứa nhà Slytherin mà cả Harry và Hermione đều biết tên: Blaise Zabini, Pansy Parkinson. Thêm những người mới đến như hai đứa nó, chính là giáo sư Snape, Draco Malfoy, Vincent Crabbe, Gregory Goyle, Ron Weasley, Dean Thomas, Seamus Finnigan, Edward Walter, Frank Rhearson, Huynh Trưởng Percy Weasley; cả thẩy tất cả là mười bốn người. Có lẽ văn phòng Hiệu Trưởng đông người nhất từ trước đến nay. Harry và Hermione cũng nhìn thấy Annette Roiser đang ngồi trên một cái ghế sofa cạnh bàn làm việc của ngài Hiệu Trưởng. Hai đứa cũng sửng sốt khi thấy vết thương trên trán Annette. Cả hai hết ngoảnh đầu nhìn nhau, rồi lại nhìn sang thằng bạn mình. Lúc đó, có lẽ đây là lần đầu tiên Harry Potte phải hoài nghi thằng bạn thân chí cốt.
Cuộc xét xử bắt đầu. Giáo sư Mc Gonagall và giáo sư Snape ra lệnh cho những đứa tham gia cuộc bắt nạt phải kể lại rõ ràng mọi chuyện. Nếu như phát hiện ra chỗ nào sai sự thật, hậu quả chắc chắn khó mà nói được. Draco Malfoy lúc đó mắt gườm gườm nhìn Ron Weasley một cách hằn học và dữ tợn, như thể cậu ta sẵn sàng xông đến chỗ Ron nếu như cậu ta dám bịa đặt mọi chuyện. Tiếp đến, có vẻ như bị khí thế của nhà Slytherin dọa sợ, người đầu tiên khai ra tất cả không phải là Ron hay là Dean Thomas, Seamus Finnigan, mà là hai người đàn anh học năm Ba của nhà. Khỏi phải nói, hai chàng ta xấu tính đến mức nào rồi. Hai chàng ta phủi sạch mọi tội lỗi của mình, và nói rằng chỉ tình cờ đi ngang qua, không biết gì cả. Hai người còn khẳng định một cách chắc chắn là chỉ có Ron Weasley muốn tấn công Roiser dù cho mọi người cố sức khuyên ngăn. Hiển nhiên, lời thú tội này của cả hai đã làm mặt mũi Ron càng thêm ngơ ngác, đờ đẫn; còn Thomas và Finnigan thì không dám phản bác lời nào, chỉ có thể trợn mắt nhìn hai người một cách phẫn nộ. Sắc mặt của Huynh Trưởng Percy cũng xấu tệ khi nhận ra hai anh chàng này cố ý muốn đổ toàn bộ tội lỗi cho em trai mình, dù cho anh ta vẫn chưa rõ đầu đuôi sự việc. Rồi trước sự gặn hỏi của giáo sư Mc Gonagall, Ron chỉ đơn giản nói rằng, bản thân chỉ muốn chọc giận Annette bằng cách làm hỏng vòng tay của cô bé mà thôi. Chuyện xảy ra sau đó, cậu ta hoàn toàn không biết gì cả.
“Nói như vậy…” – Giáo sư Snape xoa cằm – “Cuộc tấn công của trò có mục đích ác ý! Trò muốn hãm hại bạn học của mình.”
“Không có! Con thật sự không có!” – Ron kêu lên, mặt mũi cậu ta đầy nước mắt – “Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi! Tụi con chỉ tình cờ gặp nhau trên hành lang, rồi con muốn chọc tức Roiser chút xíu thôi! Tụi con không biết chuyện xảy ra nông nỗi như thế! Con thật sự không cố ý!”
Trước tiếng gào uất ức của Ron Weasley, những thành viên nhà Slytherin lúc đó chẳng đứa nào chịu tin. Thậm chí, trên mặt tụi nó còn rõ ràng nét khinh bỉ hơn bao giờ hết. Vẻ ngạo mạn đầy khinh miệt của tụi nó làm Harry Potter phải nắm chặt tay thành đấm, để kiềm lại cơn tức giận. Dường như Harry bấy giờ mới biết rằng, cậu ta thực sự căm ghét nhà Slytherin vô cùng. Đặc biệt là cái đám do Draco Malfoy dẫn đầu này.
“Được rồi!”
Bấy giờ, ngài Hiệu Trưởng vĩ đại mới lên tiếng. Ông ta vẫn ngồi bên bàn làm việc, theo dõi mọi chuyện. Lúc này, ông ta chầm chậm đứng dậy, bước đến chỗ của Ron và mỉm cười một cách trong sáng.
“Trò hãy nín khóc đi! Ta nhớ rằng, Weasley luôn là những thành viên dũng cảm.”
“Mọi chuyện đã rõ ràng.” – Ông ta nói với mọi người – “Chỉ là tranh chấp nhỏ nhoi của lũ trẻ hệt như những năm qua ở hai nhà. Weasley không cố ý khiến Roiser bị thương. Bây giờ các trò hãy trở về, giáo sư Mc Gonagall sẽ phạt các trò đến lau dọn cùng với ông giám thị Flitch.”
Dường như tất cả thành viên Gryffindor đều thở phào nhẹ nhõm trước lời này của ngài Hiệu Trưởng. Harry Potter thoáng thấy cái nháy mắt bí ẩn của ngài Hiệu Trưởng già, dù cho cậu ta không hiểu đó có nghĩa là gì. Nhưng cậu ta biết rồi Ron sẽ ổn thôi, không sao đâu. Tuy nhiên, phe cánh nhà Slytherin không cho rằng đây là một ý hay. Mặt mũi đứa nào cũng tái xanh, đặc biệt là Draco Malfoy. Harry bỗng cảm thấy hả hê khi bắt gặp cái nhìn trừng trừng giận dữ của nó dành cho vị Hiệu Trưởng già. Chẳng hiểu sao, khi đó, Harry có cảm tưởng như bất cứ điều gì làm Malfoy phật ý đều là điều tốt cả. Nhưng khi liếc nhìn sang Annette Roiser, Harry biết mình không vui vẻ được nữa. Một cảm giác áy náy bất thường dội đến, đi cùng với cảm giác tội lỗi, làm nội tâm cậu ta giằng xé một cách khó chịu. Đó là một vết thương khủng khiếp và gớm ghiếc. Nay cái sự kinh khủng của nó càng nổi bật hơn khi nằm trên khuôn mặt tuyệt mĩ của cô gái. Harry không thể nào dời mắt khỏi vết thương đáng sợ ấy, cậu ta cứ nhìn và nhìn mãi dù cho nội tâm đang đấu tranh dữ dội. Rồi lúc đó, như cảm nhận được cái nhìn đầy cảm xúc của Harry, Annette hơi ngoảnh đầu nhìn sang. Dưới ánh sáng của căn phòng bấy giờ, đôi mắt xanh lạnh lùng đó trong suốt, long lanh và đẹp như một viên ngọc quý; và đôi mắt ấy cứ ám ảnh tâm trí Harry suốt cả buổi, làm ruột gan cậu ta càng thêm bất an, khó chịu.
“Thầy nói gì vậy, Dumbledore!” – Snape kêu lên, tức giận – “Thầy đang thiên vị nhà Gryffindor!”
“Tại sao anh nói thế, Severus?” – Dumbledore hỏi một cách hòa nhã.
“Bởi vì thầy ấy nói sự thật.”
Gần như tất cả ánh mắt của mọi người đều xuôi về một hướng. Họ im lặng, nhìn chằm chằm Annette Roiser vẫn đang yên lặng ngồi một chỗ. Lúc này, Annette thong thả đứng dậy, bước đến gần chỗ giáo sư Snape và Dumbledore. Trông cô bé khá điềm tĩnh, lạnh lùng.
“Cám ơn thầy, giáo sư Snape! Vì đã lên tiếng nói ra suy nghĩ của tụi con.” – Annette hơi ngước đầu sang phía đám bạn mình.
“Bởi vì, thưa ngài Hiệu trưởng đáng kính, tụi con cảm thấy thật không công bằng khi ngài lại quyết định mọi chuyện khi chỉ nghe lời một phía từ thủ phạm.” – Cô bé nói, giọng buồn bã.
“Xin thứ lỗi vì sự vô lễ của con.” – Annette nói tiếp – “Nhưng con cảm thấy là một nạn nhân, con cần phải lên tiếng để đòi lại công bằng cho bản thân.” – Annette ngẩng cao đầu một cách kiêu hãnh – “Bởi con tin rằng, ngài Hiệu trưởng quý hóa đây sẽ giúp con làm thế. Đúng không, thưa giáo sư Snape?”
Giáo sư Snape nhếch môi nhìn Annette. Ông nhìn Dumbledore, và thoáng mỉm cười khinh bỉ.
“Trò ấy nói đúng! Thầy xem đi, Dumbledore? Một cô bé nhỏ học năm Nhất còn nhìn ra được điểm mấu chốt. Chắc thầy không cản trở tụi tôi chứ?” – Snape nói.
“Tôi rất lấy làm vui vẻ và hứa sẽ xử phạt nhẹ nhàng hơn…” – Snape quắc mắc nhìn sang Ron một cách ác độc – “… nếu thầy không can thiệp vào chuyện giữa hai nhà. Tôi và giáo sư Mc Gonagall chỉ đang giúp thầy hiểu thêm về mối quan hệ thâm tình của học sinh hai nhà mà thôi.” – Ông nhếch mép khinh bỉ.
Dumbledore không trả lời, có lẽ vì lời của Annette và giáo sư Snape đã lật tẩy sự thiên vị của ông ta. Ông ta hết nhìn cả đám Slytherin, rồi nhìn sang đám Ron, rồi lại nhìn về phía Harry Potter. Chẳng ai biết ông ta đang có suy tính gì, nhưng Annette khá bất ngờ khi ông ta chợt ngoảnh sang, dành cho mình một cái nhìn suy tư lặng lẽ. Annette hơi cúi đầu, giả vờ nhìn đám bạn của mình để né tránh ánh mắt của ông ta. Tưởng chừng như lão già trước mặt đây có thể nhìn thấu trọn vẹn tâm hồn của cô bé bằng đôi mắt xanh đó. Rồi cô bé bỗng nhận ra một điều rằng, không nên để lộ quá nhiều trước lão ta. Annette chớp mắt liên tục, hít một hơi sâu, như cố gắng lấy lại cảm xúc. Khi ngẩng đầu, khuôn mặt cô bé toàn là nước mắt.
“Nếu như mọi người cảm thấy…” – Annette run rẩy, nghẹn ngào nói – “… lời của con không đáng tin cậy… Mọi người có thể hỏi những bức tranh gần đó… Con vẫn nhớ ở khu vực đó có hai bức tranh. Một là bà Meredith, hai là Vua Frederick đệ Nhị. Mong các giáo sư hãy lập tức hỏi hai bức tranh ấy… Sự thật sẽ được sáng tỏ.”
Annette có thể nhìn thấy vẻ mặt bừng sáng của đám bạn mình. Cả bọn khá hoang mang trước nước mắt của cô bé, bởi tụi nó không biết cô bạn thân đang giả vờ hay thật. Nhưng từng đứa trong đám, rồi vẫn ngước nhìn Snape với vẻ mong chờ. Snape không nói lời nào khi thấy Annette bật khóc. Ông liếc sang chỗ của Ron, và thấy mặt mũi cậu ta càng thêm tái hơn bao giờ hết. Ngay cả hai học sinh năm Ba cũng xanh hết cả mặt trước lời đề nghị của Annette. Giáo sư Mc Gonagall thoáng nghiêm nghị cân nhắc yêu cầu của Annette, rồi bà khẽ gật đầu với Snape như thể cảm thấy đây là một đề nghị hợp lý. Hiếm khi bà không quan tâm đến ngài Hiệu Trưởng bấy giờ, có lẽ bà cũng thấy ngài ta quyết định khá vội vàng và thiếu khách quan, công bằng. Vì vậy, bà hoàn toàn nghe theo lời giải thích của Annette. Cuối cùng, giáo sư Mc Gonagall đích thân đến tháo dỡ hai bức tranh và mang trở lại văn phòng Hiệu Trưởng. Đi cùng bà còn có Huynh Trưởng Percy và Pansy Parkinson. Cả ba người đi cỡ chừng mười phút, thì quay trở lại. Khi đó, sự thật đã được phơi bày rõ ràng. Hiển nhiên, hai vị giáo sư khá bất ngờ với toàn bộ câu chuyện bởi đây là một cuộc bắt nạt trắng trợn và ác ý.
“Bây giờ mọi chuyện đã sáng tỏ.” – Snape nói, vuốt ve cây đũa phép của mình – “Ta quyết định, Ron Weasley trừ sáu mươi điểm. Edward Walter và Frank Rhearson, mỗi người năm mươi điểm. Finnigan và Thomas mỗi người ba mươi điểm. Phạt ba người Weasley, Walter và Rhearson cấm túc với lão Flitch từ đây đến cuối học kỳ.”
“Tôi ra hình phạt như thế, cô có ý kiến gì không, thưa giáo sư Mc Gonagall?”
Giáo sư Mc Gonagall lúc này im lặng, bà chỉ lặng lẽ nhìn học sinh nhà mình với ánh mắt thất vọng. Bà khẽ gật đầu để trả lời câu hỏi của Snape. Bà không nói lời nào khi Percy Weasley cố nài nỉ xin giảm nhẹ tội cho cậu em trai. Ngay cả lời cầu xin của Harry Potter và Hermione Granger càng khiến bà thêm kiên quyết với hình phạt đó. Còn ngài Hiệu Trưởng vĩ đại, ông ta từ đầu đến cuối đều giữ yên lặng, không đưa ra ý kiến. Có lẽ do sự việc lần này không liên quan đến Harry Potter, hoặc cũng có thể do Snape công khai yêu cầu nên ông ta không can thiệp vào nữa. Cuối cùng, trước sự vui vẻ ác ý của Draco Malfoy và đám bạn, tất cả mọi người đều giải tán.
“Cậu không sao chứ, Anne?”
Draco thầm hỏi khi cả bọn trên đường trở về tầng hầm. Trước tụi nó là đám nhà Gryffindor và giáo sư Mc Gonagall, thỉnh thoảng Harry Potter và Hermione Granger ngoảnh lại liếc nhìn Annette và Draco với vẻ mặt khó hiểu lạ thường. Draco chẳng có tâm trạng để quan tâm tụi nó, mối quan tâm của cậu ta bấy giờ chỉ dành cho một người mà thôi. Khi vừa rời khỏi văn phòng Hiệu Trưởng, cậu ta nhìn thấy sắc mặt cô bạn thân rất tệ. Dường như rất mệt mỏi.
“Mình…” – Annette nhỏ giọng nói – “… mình phải đến bệnh thất thôi. Mình cảm thấy rất mệt và chóng mặt. Hơn nữa, mình không muốn gặp bất cứ ai với vết thương đáng sợ trên trán.”
Nghe Annette nói như thế, Draco bắt đầu lo lắng. Cậu ta ngoảnh sang Blaise và Pansy, dặn cả bọn trở về trước, còn cậu ta sẽ đưa Annette đến bệnh thất để kiểm tra vết thương.
“Đừng lo, Annette! Vết thương sẽ mau hết thôi, rồi cậu sẽ đẹp lại như xưa!” – Blaise an ủi.
“Tụi mình sẽ đến thăm cậu vào ngày mai.” – Pansy nói, rồi kéo Blaise và hai thằng bạn ngốc đi mất.
Draco bắt đầu cùng Annette thay đổi lộ trình, tiến đến bệnh thất. Bên ngoài, trời đã tối dần, nến đã được thắp khắp nơi trên các dãy hành lang, và rất nhiều học sinh đổ xô về Đại Sảnh Đường cùng với bạn bè. Annette chẳng chút phản ứng khi bắt gặp nhiều ánh mắt tò mò của tụi nó về vết thương trên trán mình. Cô bé bình tĩnh một cách thản nhiên, im lặng suốt cả quãng đường. Và Draco tinh tế nhận ra tâm trạng của cô bạn thân lúc này cực kỳ tồi tệ.
“Vết thương làm cậu khó chịu lắm hả?”
Draco hỏi khẽ. Cậu ta có hơi rụt rè bất an trước sự im lặng của Annette. Ngay cả nắm tay cô bé như bình thường, cậu ta cũng không dám.
“Một chút.” – Annette trả lời.
“Chúng ta sẽ tới bệnh thất, rồi nhờ bà Pomfrey xem cho cậu. Ráng chịu một chút nhé.” – Cậu ta nói.
“Nếu cậu cảm thấy còn tức giận vì thằng đầu chuột Weasley, cậu có thể xả giận cho tôi nghe. Không sao đâu.”
Annette chợt mỉm cười, cô bé khẽ lắc đầu và nhìn thằng bạn. Có vẻ như cảm nhận được sự quan tâm chân thành ấy, Annette thoáng cảm động và đưa tay vuốt tóc cậu ta. Dường như hiếm khi được cô bạn thân vuốt tóc mình trước mặt người khác, khuôn mặt nhợt nhạt của Draco bấy giờ chợt ửng đỏ. Rồi cậu ta nghe thấy cô bé nhẹ nhàng giải thích.
“Mình không còn tức giận nữa. Lúc này, mình chỉ thấy lo lắng và buồn thôi.”
“Vì sao?” – Cậu ta hỏi.
“Vì…” – Annette cúi đầu nhìn nơi cổ tay mình – “Mình không giữ gìn tốt chiếc vòng mẹ tặng. Chắc bà sẽ buồn lắm. Hơn nữa, tối nay mình có hẹn nói chuyện với bà… Mình không biết phải giải thích như thế nào để bà khỏi lo lắng với vết thương trên trán.”
Draco im lặng, không nói gì. Có lẽ cậu ta cũng không biết phải làm cách nào để giúp cô bạn thân. Cậu ta cứ yên lặng đi bên cạnh Annette, quắc mắt cảnh cáo khi thấy có một vài đứa trên hành lang đang tò mò quan sát cô bé. Dường như kết quả cuộc xét xử đã được lan truyền đi khắp nơi, vì thế, đứa nào đi ngang Draco và Annette cũng phải ngoảnh đầu nhìn hai đứa. Rồi một lời thì thầm, bình luận lại vang lên, Draco nghe đâu trong đó rất nhiều lời khen dành cho Annette. Rồi cậu ta lại nhớ đến bầu không khí căng thẳng ở văn phòng Hiệu Trưởng. Cậu ta chợt nhận ra rằng, nếu như giây phút đó Annette không lên tiếng để đòi lại công bằng cho bản thân, thì có lẽ kết quả sẽ còn lâu mới giống như bây giờ – khi nhà Gryffindor bị trừ hơn hai trăm điểm. Nhớ lại tình huống khi đó, Draco cảm thấy tức giận vì đã không giúp được gì nhiều cho Annette. May sao, kết quả cuối cùng không tệ lắm. Nếu không, cậu ta không biết phải làm sao nữa.
“Tôi từng nhớ, cậu cho rằng ưu điểm của tôi là không bao giờ nói dối những người mình yêu thương.” – Draco lên tiếng. Khi đó, lần đầu tiên trong đời, Annette nhìn thấy một mặt điềm tĩnh hiếm hoi của cậu bạn thân.
“Thật ra thì…” – Cậu ta thì thầm, nói khẽ – “Mẹ tôi từng nói rằng, đúng là những lời nói dối có thể hữu ích nếu nó giúp người mình yêu thương vui vẻ. Nhưng tôi không cho rằng điều đó hoàn toàn đúng. Tôi không bao giờ nói dối cha mẹ bất cứ chuyện gì, là vì tôi biết họ rất yêu thương tôi. Và tôi muốn chia sẻ với họ mọi khoảnh khắc trong cuộc đời mình, kể cả khi có những lúc điều đó làm họ âu lo, phiền muộn. Nhưng tôi dám chắc, họ sẽ không bao giờ cảm thấy phiền lòng khi phải lo lắng cho đứa con trai duy nhất là tôi đây.” – Cậu ta khẽ cười – “Và tôi cũng thế. Tôi cũng học được rất nhiều điều mới lạ từ cậu, Anne ạ! Tôi đã học được cách kiên nhẫn và thấu hiểu cho cha mẹ mình. Và bây giờ, tôi muốn cố gắng học thật giỏi để họ tự hào về tôi.”
“Vì vậy, tôi muốn nói với cậu rằng. Có đôi khi, chia sẻ mọi khoảnh khắc với cha mẹ, dù đó là buồn hay vui, cũng là một cách để họ được hiểu bản thân ta, hoặc là giúp cho cả chúng ta và họ được trải nghiệm mọi khoảnh khắc cùng nhau với tình thương yêu của gia đình. Do đó, cậu đừng ngại chuyện xảy ra hôm nay khiến cha mẹ cậu lo lắng. Không sao đâu! Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi!”
Annette có thể cảm nhận được hơi ấm của người con trai bên cạnh. Cô bé nhìn thấy cái nhìn chăm chú dịu dàng ấy của cậu ta dành cho mình. Đôi mắt xám đó như chỉ ánh lên bóng hình của cô bé mà thôi. Rồi một lần nữa, Annette nghe thấy trái tim mình đang loạn nhịp. Một cảm xúc nào đó trào dâng làm cho hốc mắt cô bé ươn ướt, khiến cho cơn xúc động như bị nghẹn đâu đó trong cõi lòng. Cô bé cúi đầu, lặng lẽ quan sát bàn tay của mình. Vẫn là bàn tay nhỏ thanh mảnh ấy, chiếc vòng đã không còn ngự trên cổ tay nữa. Và bây giờ Annette nhìn thấy bàn tay mình đang chủ động chạm vào tay Draco, tóm lấy và đan những ngón tay vào nhau, giữ chặt.
“Cậu biết không?” – Annette nói, cô bé vẫn ngắm nhìn bàn tay của hai đứa – “Được làm bạn với cậu như mở ra một thế giới nào đó đối với mình. Những điều lạ lùng đều được cậu mang đến. Những bài học mà cậu dạy cho mình nhiều không kể xiết cho đến thời điểm bây giờ.” – Cô bé ngẩng đầu, mỉm cười khi thấy khuôn mặt đỏ ửng của Draco – “Nhưng mà mình hi vọng, mình có thể học được nó nhiều hơn nữa trong tương lai.”
“Và nếu có một điều ước được dành tặng cho mình.” – Cô bé cười dịu dàng – “Có lẽ mình sẽ tặng lại cho cậu đấy, Draco ạ! Bởi cậu rất đặc biệt đối với mình. Rất đặc biệt! Mình không biết phải làm như thế nào nếu như không có người bạn như cậu.”
“Vì vậy, nếu cậu cần giúp đỡ, cho dù bất cứ chuyện gì – và dù cậu đang ở đâu, mình vẫn sẽ đến bên cậu.”
Giây phút đó, có lẽ một chàng trai mười một tuổi như Draco Malfoy mới hiểu được cảm giác rung động đầu đời là như thế nào. Cái rung động đó sâu sắc và mãnh liệt đến nỗi, ngoài nhịp tim đang đập điên cuồng trong lòng ngực, cậu ta còn cảm thấy lâng lâng vui sướng như đang ở thiên đường. Từng chữ, từng lời Annette nói đã khiến cho tâm trí non trẻ của cậu ta quay cuồng, quay và choáng váng đến nỗi đâm ra ngây dại, ngốc nghếch. Cậu ta im lặng, nhìn Annette chằm chằm, mặt mũi đỏ bừng như phát sốt với đôi mắt sáng rỡ long lanh. Rồi một loạt suy nghĩ bắt đầu kéo tới, như nhấn chìm cậu ta trong trí tưởng tượng siêu quần. Cậu ta chợt nhìn thấy mình và Annette đang tay trong tay trước hàng chục ánh mắt của tất cả mọi người. Rồi cậu ta sẽ tuyên bố một cách ngạo mạn với lũ con trai ở Hogwarts rằng, cô bé chính là vị hôn thê của mình, là vợ tương lai của Draco Malfoy đây. Những suy tưởng đó cứ ập đến một cách không báo trước, nhưng tất cả hình ảnh chỉ diễn ra trong vài giây mà thôi và nó chưa bao giờ là thực. Draco nhanh chóng lấy lại tỉnh táo và biết rằng cậu ta nên làm gì. Cậu ta muốn biến những hình ảnh ấy thành sự thật. Cậu ta muốn nó diễn ra trong năm sau hoặc năm tới. Dù bất cứ giá nào đi nữa, nó cũng phải trở thành sự thật.
Bấy giờ, đối mặt với cơn xúc động tột cùng của bản thân, Draco nhanh chóng học được cách đè nén nó như lần trước. Cậu ta chủ động nắm lại tay Annette khi cô bé đã buông tay cả hai ra. Rồi vẫn khuôn mặt đỏ bừng như cà chua, Draco hất cằm một cách ngạo mạn và nói.
“Được! Cậu phải giữ lời hứa đấy nhé!”
“Tôi sẽ không bao giờ quên những gì cậu nói hôm nay.” – Cậu ta nghiêm túc nói.
Tối hôm đó, sau khi đưa Annette đến bệnh thất, Draco trở về phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin. Cậu ta dự tính lên ký túc xá nữ, vào phòng Annette giúp cô bé lấy thêm áo choàng và một số đồ cần thiết. Nhưng khi vừa bước vào sảnh lớn của phòng, cậu ta lập tức bị lũ bạn cùng năm của mình vây quanh. Thậm chí, còn có những anh chị năm lớn hơn cũng tò mò nhìn Draco như thể mong muốn cậu ta thuật lại chuyện đã xảy ra ở văn phòng Hiệu Trưởng. Draco ngó thấy đám bạn của mình đang bị một đám đông khác bu quanh ở tít bên kia đầu gian phòng. Dường như họ cũng đang nghe tụi nó thuật lại mọi chuyện. Rồi Draco quyết định nán lại chừng năm mười phút, để kể lại tất cả mọi chuyện cho những ai muốn nghe. Kế đó, vẻ mặt ai cũng phấn khởi vui vẻ khi nghe đến chi tiết hai học sinh năm Ba phản bội lại Ron Weasley, bịa chuyện và bán đứng cậu ta. Rồi cả đám lại cùng nhau bật ra tiếng cười khinh bỉ khi nghe thấy ngài Hiệu Trưởng đã thiên vị Gryffindor như thế nào. Cuối cùng, vẻ mặt ai cũng tán thưởng khi biết được nhà Gryffindor đã bị trừ tận hơn hai trăm điểm cho sự việc ngày hôm nay. Sau đó, một số đứa quan tâm hỏi thăm sức khỏe Annette, và được Draco trả lời rằng cô bạn của mình vẫn ổn, nhưng vết thương còn rất nghiêm trọng nên không thể gặp người ngoài.
“Chúng ta có nên tổ chức một buổi tiệc trà nhỏ để ăn mừng chiến thắng của Roiser không?” – Một đứa nào đó lên tiếng đề nghị.
“Tốt hơn hết là nên có buổi khiêu vũ nhẹ nhàng.” – Cô gái nào đó nói – “Tôi rất thích khiêu vũ cùng bạn trai của mình.”
“Không được đâu.” – Huynh Trưởng Flint cuối cùng cũng lên tiếng – “Giáo sư Snape vừa ra sắc lệnh, chúng ta không được tổ chức tiệc tùng gì cả bởi ông ấy muốn chúng ta phải giành cúp nhà năm nay.”
“Ông ấy lo rằng chúng ta sẽ ngủ quên trên chiến thắng.” – Anh ta nói thêm.
Lời này của anh ta khiến một vài đứa thoáng bực tức. Hiển nhiên, tụi nó cũng khoái những buổi tiệc nhỏ được tổ chức riêng tại sảnh phòng sinh hoạt chung. Nhưng có vẻ như vị giáo sư chủ nhiệm của tụi nó lại chẳng phải là người ưa tiệc tùng. Nếu như có một buổi tiệc nào diễn ra mà không được sự cho phép của ông, không chỉ người tổ chức buổi tiệc, mà tất cả mọi người đều bị phạt rất nặng. Ông không ngần ngại trừ sạch điểm nhà Slytherin nếu cảm thấy cần thiết để đe dọa tụi nó. Và cũng chính điều này, học sinh nhà Slytherin vừa yêu thích lại vừa căm ghét vị giáo sư chủ nhiệm này.
Sau khi trò chuyện với mọi người, Draco bước đến chỗ đám bạn thân. Tụi nó đã giải tán đám đông bu quanh mình bằng việc kết thúc câu chuyện. Lúc này, bốn đứa đang đứng bên cạnh một khung cửa kính khá gần các dãy cầu thang dẫn đến phòng ngủ ký túc. Draco đứng trước mặt nhóm bạn thân, nói rõ mục đích trước mặt tụi nó – muốn nhờ Pansy chỉ mình vị trí phòng của Annette.
“Ái chà chà! Tôi có thể vào phòng Annette để giúp cô ấy lấy đồ cơ mà? Vì sao cậu phải đích thân làm thế?” – Pansy nói với giọng khinh bỉ, đỏng đảnh – “Đó là ký túc xá nữ đó! Để chị Prescott biết được cậu mò lên ký túc xá nữ là cậu toi đời!”
Dường như Draco không sợ Nữ Huynh Trưởng lắm. Cậu ta ngó lơ lời đe dọa của Pansy và ngang ngược nói rằng.
“Tôi chả sợ chị ta chút nào đâu! Cậu cứ nói vị trí phòng của Anne cho tôi là được rồi! Cậu đúng là lắm chuyện!”
“Được thôi!” – Pansy hừ mũi – “Nhưng tôi không nghĩ nói sơ vị trí sẽ giúp cậu tìm được phòng Annette đâu!”
“Vậy cậu dắt tôi lên là được chứ gì?” – Draco liếc cô nàng.
“Này! Tôi có vinh hạnh được đi cùng các cậu chứ?”
Blaise chợt xen vào, vẻ mặt hớn hở và thích thú. Nhưng ngay sau đó, cậu ta bị hai đứa bạn ném cho cái nhìn dữ dằn đầy cảnh cáo.
“Nằm mơ đi!” – Draco gắt gỏng.