Ngoại truyện 3: búp bê ma tuổi lone [Series Búp bê ma cô chủ nhỏ nhà Malfoy]

Sở dĩ ông Malfoy bằng lòng để cháu gái mình chơi cùng một con búp bê kỳ lạ, không rõ nguồn gốc; đó là vì ông quá kiêu ngạo và không cho rằng một món đồ chơi lại có thể gây nguy hiểm đến cháu gái. Hơn hết, còn một nguyên nhân nữa, đó là ông tin tưởng gia đình mình, tin chắc ông và người nhà sẽ bảo vệ tốt cô bé một cách vẹn toàn – đến mức xem thường một con búp bê ma quái, kỳ hoặc đến từ cửa tiệm hắc ám của ông Borgin.

Khi mới đến thái ấp Malfoy chừng vài ngày, con búp bê Brahms đã bắt đầu nổi loạn. Gọi là nổi loạn cũng không hẳn, bởi dường như trong những ngày đầu tiên ở nơi ở mới này, con búp bê vẫn chưa có hành động gì được xem như là phá phách, quấy rối. Nhưng ở nó có một điều gì đó rất kỳ lạ. Một nguồn năng lượng hắc ám nào đó tỏa ra từ nó quá nhiều và dày dặc, đến nỗi khiến cho tất cả các gia tinh phục vụ trong nhà đều đâm ra kinh hãi, run sợ nó. Dù rằng gia chủ tiền nhiệm, ông Malfoy cùng với con trai mình đã xem qua con búp bê, rồi khẳng định rằng con búp bê này không quá nguy hiểm để gây hại đến chúng. Tuy nhiên, điều này cũng không khiến lũ gia tinh an lòng hơn. Có lần, vì quá sợ hãi nên một con gia tinh đã nổi điên lên, phá tan cái kho hàng ở ngoài khu vườn. May sao cái kho ấy cũng không có gì đặc biệt, nó là nơi cất giữ những dụng cụ làm vườn và cùng với những túi phân kỳ lân quý hiếm. Nhưng Draco Malfoy, con trai ông Lucius, là người cai quản của gia tộc lúc bấy giờ, rất bực mình vì sự cố này. Đơn giản là bởi vì, khu vườn là nơi yêu thích của phu nhân Malfoy – vợ của anh ta, nên vì thế, những món dụng cụ làm vườn cực kỳ quan trọng đối với một người yêu thích chăm sóc cây cỏ và sinh vật huyền bí như cô Malfoy.

“Chỉ là một cái kho chứa đồ. Con đừng bận tâm. Ngày mai, ta sẽ sai Windy thay mới toàn bộ!” – Ông Malfoy nói với con trai khi thấy anh ta giận tím mặt vì chứng kiến tất cả những lọ thuốc sinh trưởng quý giá trong kho vườn bị hỏng.

“Không đời nào! Quỷ tha ma bắt nó đi!” – Anh con trai nổi cáu – “Toàn bộ chỗ này con phải mất cả tháng để gom đủ cho Anne! Bây giờ thì hay rồi! Chỉ trong một phút, tất cả đã đi tong!”

“Con đừng lo! Anne sẽ hiểu thôi! Con bé không giận con đâu!” – Ông Malfoy nói, giọng an ủi.

“Tất nhiên là cô ấy không giận rồi!” – Anh con trai nói – “Cô ấy làm sao nỡ giận con chứ? Nhưng con giận! Rất giận và muốn điên lên đây!”

Lời của anh ta nghe có vẻ khá buồn cười, thậm chí còn có hơi kiêu ngạo. Tuy nhiên, đó là sự thật. Cả thế giới phù thủy đều biết mối tình kỳ diệu của Draco Malfoy và vợ anh ta. Kể từ khi kết hôn, rồi cho đến tận bây giờ – dù đã ngoài ba mươi tuổi và có với nhau ba người con, nhưng ngọn lửa tình yêu ấy vẫn rực cháy mãnh liệt. Chưa một ai chứng kiến hai người xảy ra tranh cãi, to tiếng, hoặc giận hờn nhau. Kể cả người thân của họ cũng vậy, chưa một ai thấy được tình huống đó, ngay cả một dấu hiệu nhỏ cũng không. Đơn giản là bởi vì nó chẳng bao giờ xảy ra. Vào ngày lễ cưới, tất cả mọi người đều nhìn thấy nét mặt rạng ngời hạnh phúc ấy của Draco Malfoy khi nắm tay thề nguyện cùng tình yêu của đời mình. Có người kể rằng, anh ta khi đó đã xúc động đến mức rơi nước mắt khi nhìn thấy cô dâu. Thậm chí còn có tin còn nói, trước khi đứa con đầu lòng của mình cất tiếng khóc chào đời, anh ta đã ngất xỉu mất một lúc khi nghe tiếng gào thét đau đớn của vợ. Một trong những Lương y đỡ đẻ cho cô Malfoy khi đó đã kể rằng, tiếng thét của vợ khiến anh chồng sợ hãi đến mức đâm ra lúng túng, bối rối đến mức mặt mày tái mét. Tưởng chừng như việc sinh nở này khiến người chồng hãi hùng hơn cả người vợ. Rồi sau đó, mọi chuyện cũng kết thúc khi đứa bé ra đời bình an. Tuy nhiên, người mẹ gần như bị rút cạn sinh lực và sức mạnh. Hơi thở của cô mong manh và yếu ớt đến nỗi, người ta cứ ngỡ cô đã đi đời nhà ma chỉ sau một phút chợp mắt, nghỉ ngơi (Điều này cũng dọa anh chồng sợ mất mật). Nhưng may sao, cô vẫn tỉnh lại, mỉm cười và an ủi chồng, rồi lại nhìn đứa con. Tuy nhiên, các lương y đã nói với người cha rằng, nếu như mang thai lần hai và ở lần sinh nở kế tiếp, họ không bảo đảm sẽ giữ được cả mẹ và bé.

Chuyện về Draco Malfoy và vợ của anh ta được mọi người thổi phồng thành những câu chuyện nhỏ thú vị, kể truyền tai cho nhau. Nó nhiều không kể xiết. Ngay cả việc có lần cậu Malfoy nổi cơn ghen khi nhìn thấy vợ mình nói chuyện với giám đốc Sở Thần Sáng – Harry Potter, người ta cũng tỏ ra thích thú vô cùng.

Trở lại với chuyện con búp bê ma ám Brahms. Sau nhiều ngày cố gắng, cậu Malfoy cùng với cha mẹ mình cũng không tìm được cách xử lý ổn thỏa. Họ không thể tìm ra cách nào cải thiện được tình hình của lũ gia tinh. Cách duy nhất họ nghĩ ra chính là vứt bỏ con búp bê đó. Tuy nhiên, cô chủ nhỏ Artemis đã khóc lớn và liên tục quấy phá nếu như bất cứ ai muốn tước con búp bê khỏi con bé. Tiếng khóc của con bé còn chói tai hơn lũ gia tinh. Chẳng những thế, con bé còn quá nhỏ để học được cách điều khiển sức mạnh của mình. Mỗi khi buồn bã hoặc tức giận, sức mạnh của nó sẽ bị cảm xúc chi phối và bộc phát một cách không có chủ đích. Draco Malfoy đã cố dỗ dành cô con gái út. Anh ta hết dịu giọng an ủi, dùng đồ chơi mới hoặc món kẹo chocolate con bé thích để dụ dỗ nó. Nhưng những phương pháp dỗ dành con gái ngày thường anh ta vẫn hay làm, nay lại vô dụng khi động đến con búp bê. Cuối cùng, tất cả mọi người đều hết cách. Họ quyết định chờ mẹ cô bé trở về giải quyết.

“Nhưng nếu như thế, trong thời gian đợi Annette trở về, Artemis sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ?” – Bà Malfoy lo lắng hỏi con trai.

“Mẹ yên tâm. Con sẽ canh chừng con bé và không để con búp bê giở trò.” – Draco Malfoy nói.

Annette Roiser Malfoy, người mẹ của ba đứa trẻ nhà Malfoy, vợ của Draco Malfoy, nắm giữ vị trí Bộ trưởng Bộ pháp thuật hơn tám năm, không gì ngạc nhiên khi cô có những ngày phải xa nhà vì công việc. Tuy nhiên, cô không phải mẫu người vì sự nghiệp mà bỏ bê gia đình. Những chuyến đi xa dài ngày đã được rút ngắn vào những năm gần đây. Từ năm đến bảy ngày, cho đến nay chỉ còn ba ngày, hoặc có khi hai ngày. May mắn thay, những chuyến đi ấy không kéo dài thường xuyên, nó chỉ xảy ra một vài tháng trong năm. Và lần này, cô Malfoy phải đến Ireland để xem xét một vụ án mạng nghiêm trọng. Cô đã rời đi trước một ngày con búp bê Brahms đến thái ấp Malfoy, và trở về vào ngày thứ năm trước sự mong chờ của tất cả mọi người.

Trái với hình tượng cao quý, lạnh lùng, nghiêm trang của người đứng đầu Bộ pháp thuật; thì khi đối mặt với gia đình, cô Malfoy luôn là một người mẹ dịu dàng, chu đáo và yêu chồng con. Người ta thường nói rằng, nụ cười của cô chỉ dành riêng cho gia đình mình; còn trong công việc, cô lại treo lên mặt mình một tấm mặt nạ sắt. Ở Bộ, cô luôn mặc những bộ cánh có thể tôn lên nét kiêu sa, quyền lực và trang trọng của một người đứng đầu. Còn ở nhà, những chiếc váy dài thanh thoát, giản dị thường được xem là người bạn đồng hành của cô. Có lần, vì đến báo cáo công việc, một cấp dưới của cô được may mắn chứng kiến khoảnh khắc của cô Malfoy khi ở nhà, rồi sau đó anh ta nói với mọi người rằng: trước khi chết, anh ước một lần nữa sẽ được nhìn thấy dáng vẻ hấp dẫn, dịu dàng ấy của cô.

“Con búp bê của Artemis?”

Sau khi trở về từ một chuyến đi dài, cô Malfoy được chồng mình kể lại những chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Khi ấy, cô tỏ ra ngạc nhiên về sự hiện diện của con búp bê, và hơn hết điều khiến cô phải chau mày là khi anh chồng nghi ngờ con búp bê đang thao túng cô con gái bé bỏng.

“Con búp bê ấy rất ranh mãnh. Nó đã làm điều gì đó khiến con bé cứ bảo vệ và giữ nó mãi. Ngay cả khi đi ngủ, con bé cũng không buông con búp bê ra.” – Anh chồng nói.

“Con bé giống anh đấy. Khi đã ngủ say rồi, anh vẫn mãi không chịu buông em ra.” – Cô vợ nói.

Trước nụ cười xảo quyệt của chồng, cô Malfoy quyết định đến tìm cô con gái bé bỏng của mình. Khi ấy, hai đứa trẻ sinh đôi đang ở trong phòng chơi cùng nhau. Nhưng khi vợ chồng cô Malfoy đến, Scorpius và Artemis đang xảy ra tranh cãi. Dường như chúng cãi nhau về con búp bê Brahms. Khuôn mặt trẻ con của Scorpius đỏ lên vì giận dữ, đôi mắt xám của thằng bé long lanh ngập nước khi nhìn thấy cha mẹ mình.

“Mẹ ơi! Mẹ đã về rồi!” – Thằng bé kêu lên, rồi ùn chạy lại chỗ cô Malfoy. Rồi nó bắt đầu bật khóc nức nở. Vừa khóc, nó vừa mếu máo mách lại tội lỗi của cô em gái.

“Artemis phá hỏng đồ chơi của con rồi!”

Scorpius vừa nói xong, Artemis cũng òa khóc. Con bé còn khóc lớn hơn cả anh trai mình. Thế rồi, chuyện gì xảy đến cũng đến. Tiếng khóc của hai đứa trẻ đã khiến cả căn phòng chấn động, kính cửa sổ bị vỡ và đèn phòng cũng hỏng mất. Ngoại trừ các con gia tinh, cậu con trai trưởng mười một tuổi Serpentis Malfoy cùng với ông bà nội của mình nhanh chóng có mặt tại đây cũng vì bị thu hút bởi tiếng khóc của lũ trẻ.

Mất gần mười phút, cuối cùng những người lớn nhà Malfoy cũng dỗ được hai anh em song sinh. Sau đó, cậu anh cả Serpentis được cha mẹ bảo trở về phòng, tiếp tục ôn bài. Bà Malfoy vì thương tiếc hai đứa cháu, nên quyết định vào bếp tự tay pha cốc chocolate nóng cho cả hai. Còn hai đứa trẻ, sau khi nín khóc, chúng đều bị mẹ mình phạt quỳ gối, khoanh tay và cả ngày hôm đó không được phép chơi bất cứ đồ chơi nào nữa. Cả hai phải ra vườn, cùng những con gia tinh chăm sóc cây cỏ. Riêng cô con gái phải chịu thêm một hình phạt vì đã làm hỏng đồ chơi của anh trai, đó là không được dùng bữa trà chiều hôm nay – bữa ăn nhẹ có món bánh cô bé thích nhất. Trước khi tiến hành dạy dỗ hai đứa trẻ, cô Malfoy đã tước con búp bê Brahms khỏi cô con gái nhỏ. Dù cho con bé có khóc nháo đến mức nào đi nữa, cô vẫn bình tĩnh để chồng giữ con bé, còn mình thì kiểm tra con búp bê.

“Con búp bê này là vật sống.” – Cô Malfoy chau mày nói. Cô nhận ra điều khác thường ngay khi chạm vào con búp bê.

“Cơ thể của nó là vật chết, nhưng linh hồn của nó là của người sống. Có lẽ cũng là một đứa trẻ. Nói chính xác hơn, chính là một đứa trẻ đã ám vào con búp bê.”

Đôi mắt nâu bằng sứ của con búp bê bấy giờ óng ánh nước khi ở trong tay cô chủ Malfoy. Dường như nó đang buồn khi bị tách khỏi cô chủ nhỏ của mình.

“Một đứa trẻ?” – Anh chồng ngạc nhiên.

“Đúng thế.”

“Vậy còn năng lượng hắc ám trong cơ thể nó?”

“Có lẽ là do cái chết của đứa bé quá thảm khốc nên hận thù đã khiến nó sa ngã theo hắc ám. Hoặc cũng có thể, ngay từ khi mới ra đời cho đến lúc chết đi, nó đã là của hắc ám. Đây cũng là lý do vì sao lũ gia tinh lại trở nên khác thường như vậy.” – Cô Malfoy giải thích.

“Vậy nó sẽ gây nguy hiểm cho chúng ta chứ?” – Ông Malfoy lo lắng hỏi cô con dâu. Trông ông có vẻ sốt ruột khi biết được món đồ chơi mình mua cho cháu gái lại nguy hiểm đến thế.

“Tạm thời chúng ta vẫn an toàn, thưa cha.” – Cô Malfoy trả lời – “Bởi vì nó đã chọn Artemis làm bạn, nên nó sẽ không làm chuyện gì tổn thương đến con bé.”

“Mặc xác nó là cái gì! Chúng ta nên tiêu hủy nó ngay lập tức.” – Anh chồng nói, với vẻ cay độc, lạnh lùng – “Chúng ta không dám chắc được trong tương lai nó sẽ không gây hại đến con bé và chúng ta.”

Dường như con búp bê nghe hiểu được những gì cậu Malfoy nói. Tất cả mọi người có mặt đều nhìn thấy cặp mắt sứ của con búp bê mở to, trợn trừng một cách giận dữ. Nó quắc mắt nhìn cậu Malfoy, ánh đèn trần chớp nhá khiến cho con búp bê trông ma quái, đáng sợ trước cái nhìn ấy. Rồi ngay khi Draco có cảm giác nguy hiểm sẽ ập đến mình, vợ anh ta đã rút đũa phép, trỏ thẳng vào đầu con búp bê. Trông vẻ mặt cô khi ấy vô cảm lạ lùng.

“Đừng quên rằng cơ thể của mi đang ở trong tay ai, rối con ạ!” – Cô nói, giọng thì thầm, nguy hiểm.

“Nếu mi dám động vào anh ấy, ta sẽ xóa sổ sự tồn tại của mi khỏi vũ trụ này. Linh hồn bé bỏng của mi sẽ hoàn toàn biến mất. Mi đừng quên, mi chỉ là một năng lượng yếu ớt, là một con búp bê vô dụng. Còn chúng ta – là phù thủy, là những con người quyền năng thông thái được Merlin quý mến.”

Cơ thể bằng sứ của con búp bê run lên, rồi sau đó, ánh đèn trần thôi chớp tắt, mọi chuyện đã trở lại bình thường. Cậu Malfoy nhếch mép, mỉm cười đầy khinh thường nhìn con búp bê. Rồi anh ta ngoảnh sang tiếp tục dỗ dành cô con gái, con bé vẫn chưa thôi quấy khóc vì bị tước mất món đồ chơi yêu thích.

“Ta có một cách rất hay.”

Ông Malfoy chợt lên tiếng, lúc này ông đang vỗ đầu an ủi Scorpius. Mặt mũi thằng bé vẫn còn ửng đỏ vì khóc quá nhiều.

“Hãy giữ con búp bê lại. Tận dụng nó như một nô bộc, và để nó tiếp tục bên cạnh lũ trẻ, bảo vệ chúng…” – Ông mỉm cười xảo quyệt.

Cùng lúc ấy, đôi mắt của cậu Malfoy sáng lên. Anh ta lập tức tiếp lời ngay sau cha mình.

“…Và chúng ta sẽ đeo cái vòng Rút cho nó, để khống chế nó. Nếu như nó dám gây ra hành động gì tổn thương đến chúng ta, nó sẽ…”

“…sẽ bị tiêu diệt. Đó là công năng của cái vòng Rút mà em tìm được ở xứ Wales.” – Cô Malfoy tiếp lời chồng, mỉm cười dịu dàng nhìn anh.

Cậu Malfoy bật cười vui vẻ. Rồi sau đó, anh ta nhìn thấy vợ mình trỏ đũa phép lên trán con búp bê, và nói với giọng nguy hiểm.

“Tuy nhiên, để đề phòng con búp bê có ý xấu muốn lợi dụng và thao túng Artemis. Em nghĩ rằng, chúng ta nên cho nó biết thân phận của mình. Nó chỉ là một kẻ đầy tớ, cần được dạy dỗ về lòng trung thành cao quý giống lũ gia tinh.”

Thế là gia đình Malfoy quyết định giữ lại con búp bê Brahms. Và cũng kể từ ngày đó, con búp bê như hình với bóng với cô chủ nhỏ Artemis nhà Malfoy. Cho đến tận khi cô bé nhập học Hogwarts, con búp bê vẫn đi theo cùng.

Bình luận về bài viết này