Ngoại truyện 4: Búp bê ma dấu yêu của cô chủ nhỏ [Series Búp bê ma cô chủ nhỏ nhà Malfoy]

Khi Artemis Malfoy mười một tuổi, con búp bê Brahms vẫn chưa có được sự yêu quý của các thành viên trong gia đình. Hẳn là có, nhưng chỉ được chút ít mà thôi. Ấy là đối với những người lớn trong nhà, họ rất hài lòng khi con búp bê đã làm tốt nhiệm vụ của mình bao năm qua – bảo vệ sự an toàn cho hai cô cậu chủ nhỏ. Còn đối với những đứa trẻ, ngoại trừ Artemis, thì nó chỉ là một con rối kiêu ngạo, phách lối và hư hỏng. Cậu con trưởng Serpentis không quan tâm lắm đến con búp bê của cô em gái, nhưng cậu cảm thấy chướng mắt mỗi khi con búp bê giả vờ ngoan ngoãn trước mặt mẹ mình. Đúng thế, con búp bê Brahms ấy rất sợ mẹ cậu. Trước mặt mẹ cậu thì nó rất ngoan, dễ thương, trung thành. Nhưng ngay sau đó, nó lại trở thành con quỷ nhỏ lỳ lợm, rắc rối ngay khi bà quay gót đi mất. Vì lẽ đó mà Serpentis không ưa gì con búp bê. Ngay cả, Scorpius, em trai cậu cũng không.

Trước đây, Scorpius khá thích con búp bê Brahms. Nhưng năm lên chín, cậu bé đã được cánh đàn ông trong nhà dạy rằng phải biết tôn trọng, yêu quý phụ nữ. Cậu bé cũng được học cách nhường nhịn, che chở cho cô em gái nhỏ. Rồi sau đó, cậu nhóc cho rằng mình đã trưởng thành, thế là cu cậu quyết định không chơi chung với em gái nữa. Mà thay vào đó, cu cậu noi gương cha và anh mình, chuyển sang chơi Quidditch. Tuy nhiên, cũng từ đấy, thái độ của con búp bê bắt đầu thay đổi. Nó không còn ngoan ngoãn, dễ bảo như trước. Mỗi khi Scorpius ra ngoài chơi Quidditch cùng anh trai, con búp bê sẽ nhân cơ hội tìm cách phá hỏng đồ chơi của cậu nhóc. Scorpius rất tức giận, cậu nhóc đã nói với em gái về việc này nhưng cô bé có vẻ thờ ơ, không quan tâm. Rồi cứ nhiều lần như thế, con búp bê đã chọc Scorpius phải điên tiết. Thế là từ đó, cu cậu bắt đầu trở nên căm ghét con búp bê hơn bao giờ hết. Thậm chí, bất chấp sự phản đối của cô em gái, Scorpius đã có lần sai Booky – một con mèo trong bầy mèo của mẹ cậu nhóc nuôi, tha con búp bê và giấu nó đi. Tiếc là cuối cùng, con búp bê cũng được tìm thấy bởi nó khôn ngoan hơn rất nhiều. Nó đã học được cách tự tìm đường về với chủ.

Trái ngược với hai người anh của mình, Artemis tỏ ra rất yêu quý con búp bê. Tuy nhiên, có lần Scorpius nói với anh trai của mình rằng, cậu bé không dám chắc cô em gái thật sự thích con búp bê như cô bé đã biểu hiện. Thái độ của con búp bê đối với cô bé khác xa với cu cậu. Thay vì chọc phá, khiến người anh song sinh của Artemis tức điên, thì con búp bê lại khá ngoan ngoãn và phục tùng cô bé. Sự phục tùng đó không phải giả vờ, mà hệt như lũ gia tinh trong nhà – con búp bê thật sự trung thành với cô bé. Dường như ngoại trừ mẹ ra, thì Artemis là người mà con búp bê sợ nhất trong nhà – Scorpius đã nói với anh mình như thế.

“Em thật sự muốn mang con búp bê ẻo lả đó đến Hogwarts à?” – Scorpius hỏi cô em gái, khi cả hai đang chuẩn bị hành trang cho ngày nhập học ở Hogwarts.

“Brahms không ẻo lả.” – Artemis trả lời, lúc này, cô bé đang vuốt ve con mèo Mavis của mẹ mình.

“Ồ vậy à? Thế mà ngày nào nó cũng thay áo quần. Chỉ là một con búp bê, cần gì ba bộ đồ mỗi ngày chứ? Nó có cần nước hoa không? Serpentis bảo chỉ có nước hoa mùi phân chồn mới xứng với nó!” – Giọng người anh sinh đôi khinh khỉnh, đầy mỉa mai.

Con búp bê này ngay từ đầu chẳng phải là con búp bê tầm thường. Nó được cảnh báo là một vật sống, bị ám bởi một linh hồn hắc ám. May sao nó đã bị nhà Malfoy khống chế, điều khiển và bị trói buộc bởi cái vòng Rút ở cổ. Chỉ cần con búp bê có ý nghĩ nào đó gây tổn thương đến bất cứ thành viên nào trong gia đình, cái vòng sẽ phát nổ và khiến con búp bê tan xác, cả về linh hồn và cơ thể. Đây cũng là lý do tại sao con búp bê chỉ có thể phá hoại đồ chơi của Scorpius và những món đồ khác trong nhà, chọc cho họ tức giận mà thôi. Đơn giản là bởi vì, ngoài chọc phá ra, nó không dám làm chuyện gì khác gây tổn thương đến họ. Tuy nhiên, ngoài việc này ra thì chuyện sinh hoạt ngày thường, con búp bê phiền phức chẳng kém gì con người. Nó muốn được ngồi chung bàn ăn với gia đình Malfoy, hệt như một người nhà đích thực. Nó còn muốn được thay áo quần sạch sẽ giống cô chủ nhỏ của mình. Ngoài ra, nó cũng thích được ôm ấp, âu yếm và yêu thương như đứa trẻ. Nó không thích bị mắng, rất sợ những kẻ mạnh hơn mình, nhưng lại rất phá phách, nghịch ngợm. Đúng là một con búp bê phiền toái.

“Cha mẹ sẽ không đồng ý cho em mang nó theo đâu, Artemis.” – Scorpius nói, cậu nhóc liếc xéo con búp bê khi thấy nó lườm mình.

“Họ sẽ như thế nếu như anh mách với họ.” – Cô em thản nhiên trả lời.

“Đúng vậy!” – Người anh cười khẩy – “Hogwarts là trường học của phù thủy. Con búp bê này có tư cách gì để đến đó?”

Đúng như lời Scorpius nói, con búp bê Brahms này chẳng có tư cách gì để đến Hogwarts cùng họ. Bởi nó chẳng phải là thú cưng được mang theo quy định của nhà trường, nó không phải là những con cóc nhái, cú hoặc chuột,… và cũng không ngoan ngoãn như chúng. Chẳng những thế, nó còn mang trong người một nguồn năng lượng hắc ám nào đó. Chỉ thế thôi, nó đã bị liệt vào danh sách những vật nguy hiểm trong trường rồi. Chưa kể đến, Artemis đã có thú cưng để mang đến Hogwarts và chẳng cần đến con búp bê thay thế. Đó là một con mèo lông xám tên Booky, cô bé đã chọn ra từ bầy mèo nuôi trong nhà. Mẹ cô bé là người rất yêu mèo, vì thế không lạ gì khi thái ấp Malfoy luôn văng vẳng tiếng mèo kêu inh ỏi vào mỗi buổi đêm mát mẻ.

“Vậy anh thật sự sẽ…” – Cô em nheo mắt, chăm chú nhìn anh trai.

Scorpius ngoác miệng cười phấn khởi. Trước khi rời khỏi phòng, cu cậu còn bỏ lại một câu.

“Tất nhiên, cha và mẹ sẽ biết chuyện này!”

Khi những người lớn nhà Malfoy hay tin, họ đã gọi Artemis đến. Cô Malfoy khi ấy, vẫn còn bận rộn ở trong phòng làm việc của mình, nên phòng khách bấy giờ ngoài cậu Malfoy ra, thì còn có ông bà nội của Artemis.

“Artemis ngoan! Cháu không thể mang con búp bê đó đến Hogwarts đâu.” – Bà Malfoy nói, bàn tay dịu dàng vuốt tóc cô cháu gái.

“Nó là bạn của con.” – Con bé trả lời.

“Nó không chịu rời xa con. Nó nói sẽ bảo vệ con suốt đời.” – Con bé nói tiếp.

Draco Malfoy khi đó khá bất mãn trước lời của cô con gái. Anh ta trầm mặc một hồi lâu, chân mày cau chặt một cách khó chịu, nghiêm khắc.

“Artemis, con đã mười một tuổi rồi! Một cô gái như con không thể chơi mãi với một con búp bê như thế được. Hơn nữa, nó sẽ không thể giúp gì được con khi đến Hogwarts. Nó sẽ mang rất nhiều rắc rối đến cho con đấy.”

“Không đâu, thưa cha.” – Cô bé bướng bỉnh nói – “Nó sẽ không gây rắc rối cho con đâu. Brahms rất ngoan và nghe lời.”

Bấy giờ, ba người lớn nhà Malfoy bắt đầu tỏ ra e ngại trước sự cứng đầu của Artemis. Họ cho rằng, con búp bê đã bỏ bùa cô bé, khiến cô bé phải nghe lời mình. Dù cho trước đây, mẹ cô bé đã phòng ngừa trường hợp này xảy ra, nhưng sự cố chấp của cô bé buộc họ không thể không nghi ngờ quyền năng của con búp bê. Suy đoán này khiến một người cha như Draco Malfoy phẫn nộ vô cùng. Anh ta tuyệt đối không cho phép bất cứ ai tổn thương đến những đứa trẻ của mình. Brahms chỉ là một búp bê bị ám, nó có tư cách gì để khiến con gái anh ta vâng lời chứ?

Trước sự kiên quyết của người cha, con búp bê Brahms đã bị tước khỏi Artemis. Khác với khi còn nhỏ, bây giờ cô bé không còn khóc lớn để đòi lại con búp bê nữa. Tuy nhiên, thái độ của con bé lại khiến cha mình tỏ ra cảnh giác. Bởi cô bé quá bình tĩnh, dửng dưng, trái ngược hẳn với những lời nói cố chấp bướng bỉnh trước đó. Kế đấy, Draco Malfoy cho cô con gái trở về phòng, còn bản thân anh ta thì cất con búp bê vào một cái rương chứa đồ, yểm một tá bùa để con búp bê không thể trốn thoát, rồi anh ta đi tìm vợ, kể lại mọi chuyện với cô.

“Được rồi, anh yêu quý! Tối nay em sẽ nói chuyện với con bé.” – Vợ anh ta nói.

Đêm hôm ấy, cô Malfoy đến phòng ngủ con gái với cốc sữa nóng trên tay. Trước đây, cô bé và người anh sinh đôi ở chung phòng với nhau. Khi lên chín, Scorpius tự cho bản thân cậu nhóc đã trưởng thành, nên đã nằng nặc đòi cha mẹ cho ngủ riêng. Rồi cũng từ đó, cu cậu và cô em gái được phép có phòng riêng của mình.

“Con vẫn ổn chứ, cô bé nhỏ của mẹ?”

Lúc đó, Artemis ngồi trên giường, bất động với tư thế ôm gối. Trông con bé nom buồn bã khi nhìn mẹ mình. Cô bé không còn vẻ điềm tĩnh, thản nhiên khi đối mặt với sự nghiêm khắc của cha nữa. Đôi mắt xám long lanh, ngập nước; cái mũi nhỏ hoe đỏ với mái tóc dài bạch kim rối bù. Dường như cô bé vừa mới khóc. Và lúc này, trước sự dịu dàng của mẹ, đôi mắt cô bé lại rưng rưng.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, mẹ hứa đấy.” – Ôm cô con gái vào lòng, Annette Malfoy nói khẽ.

“Con có thể nói cho mẹ biết, điều gì làm con buồn không? Mẹ sẽ ở đây, ở bên con, mẹ sẽ luôn ủng hộ con.”

Khi Annette Malfoy trở về phòng ngủ, chồng cô nhìn thấy nụ cười tủm tỉm nở trên môi cô. Điều này làm anh ta rất ngạc nhiên.

“Có chuyện gì làm em vui thế? Artemis sao rồi?”

Draco Malfoy đã tỏ ra lo lắng trước thái độ của cô con gái khi anh ta tước mất con búp bê của cô bé, nhưng anh ta không để lộ điều đó. Chỉ khi ở bên cạnh vợ, anh ta mới không giấu nỗi lòng của mình. Anh ta rất yêu con gái. Anh ta đã lo rằng, cô bé sẽ tức giận, không chịu nói chuyện với cha của nó nữa. Mà tệ hơn nữa là sáng mai, con bé sẽ đến Hogwarts. Tháng ngày bên cạnh con đã vơi dần theo thời gian. Draco không muốn ký ức của mình lưu lại một kỉ niệm xấu về ngày đặc biệt sắp tới: ngày đầu tiên đến Hogwarts của lũ trẻ, nhưng con gái anh lại chẳng thèm nói chuyện với cha nó, cho đến tận khi kết thúc năm học.

“Thật ra, con gái anh ngốc hệt như anh vậy, Draco yêu quý! Nó chả khác gì anh lúc nhỏ cả. Con bé làm em cảm thấy anh thật đáng yêu, ngốc nghếch…” – Ngồi trong lòng chồng, cô Malfoy bắt đầu kể lại mọi chuyện.

Hóa ra, con búp bê Brahms không lợi hại đến mức có thể khống chế được cô chủ nhỏ của mình như người nhà Malfoy đã lầm tưởng. Vẫn như ban đầu, bởi vì nó đã chọn Artemis làm bạn nên nó sẽ không tổn thương cô bé. Còn lý do vì sao cô bé nhiều lần một mực bảo vệ nó, giữ nó bên cạnh mình như hình với bóng. Đó là bởi vì, con bé cần một người dẫn đường. Hoặc có thể hiểu rằng, con bé không giỏi lắm về việc xác định phương hướng. Hay nói chính xác hơn, con bé bị… mù đường.

“Artemis, cô con gái bé bỏng của chúng ta… nó đã mất ba năm để thuộc tất cả mọi ngõ ngách trong chính căn nhà của mình. Mất một năm rưỡi để có thể nhớ đường từ phòng khách, trở về phòng của nó.” – Cô vợ tủm tỉm cười.

Không cần phải nói đến vẻ mặt ngây ngốc của anh chồng trước lời giải thích của vợ. Tuy nhiên, thái độ ấy lại giúp anh ta nhận được một nụ hôn ngọt ngào của cô.

“Em nói sao cơ?”

Thì ra từ lúc bắt đầu, Artemis chẳng xem con búp bê là bạn hay gì xấc. Con bé chỉ xem nó là công cụ dẫn đường cho mình mà thôi. Và con búp bê chưa bao giờ có đủ khả năng để thao túng cô chủ nhỏ, ngược lại, chính nó mới là nạn nhân. Đáng thương hơn hết, con búp bê còn ngỡ cô chủ yêu quý mình, nên vì thế cô bé mới luôn bên cạnh nó và còn muốn mang nó đến Hogwarts. Thậm chí nó còn muốn ở bên cô mãi mãi, để bảo vệ cô. Thật tội nghiệp làm sao!

Khi biết được lý do thật sự đằng sau câu chuyện, sắc mặt Draco khi ấy chẳng dễ coi chút nào. Anh ta cảm thấy bản thân hệt như một thằng ngố, bị quay vòng vòng như chong chóng bởi cô con gái. Con bé chỉ vì muốn giấu đi bí mật, nỗi sợ hãi của mình mà đã khiến anh ta hiểu lầm, lại còn lo sốt vó cho an nguy của nó.

“Oắt con này thật xảo quyệt! Nó dám lừa cả tôi!” – Draco bực tức nói.

“Nó đã lừa tất cả mọi người, ngốc ạ! Anh xem, những tính xấu của anh đã truyền hết cho con gái chúng ta rồi. Ngay cả Scorpius cũng không biết điểm yếu này của con bé.” – Vợ anh mỉm cười.

Bỗng dưng, Draco cảm thấy con búp bê Brahms ấy thật tội nghiệp. Trước mặt lũ gia tinh, nó là ác quỷ. Nhưng trước mặt Artemis, nó chỉ là một món đồ chơi biết dẫn đường mà thôi. Cuối cùng, anh ta không còn phản đối việc cô con gái bé bỏng của mình lúc nào cũng khư khư con búp bê bên người nữa. Ngay đêm hôm đó, anh ta lập tức mang con búp bê đến phòng con cô gái, trả lại nó cho cô bé, và hứa rằng sẽ không bao giờ ép cô bé bỏ con búp bê nữa.

Bình luận về bài viết này