Khi đến sân ga Chín ba phần tư, Serpentis Malfoy bỗng nhớ đến năm học đầu tiên của mình ở Hogwarts. Lúc đó cũng hệt như bây giờ, cả gia đình cùng cậu đến sân ga. Cha và mẹ khi ấy vẫn nắm tay nhau, rất chặt, hệt như lúc này. Cả hai luôn mỉm cười, trao cho nhau những cái hôn âu yếm, dịu dàng. Còn ông bà nội, nét mặt họ rạng ngời hạnh phúc khi nắm tay hai đứa cháu sinh đôi. Đúng rồi, Scorpius và Artemis khi ấy còn nhỏ xíu, chỉ mới sáu tuổi hơn. Scorpius đã la thét đòi lên tàu tốc hành cùng với Serpentis. Khuôn mặt thằng nhóc khi ấy đỏ bừng vì liên tục nức nở, nó không muốn rời xa anh trai. Còn Artemis, cô nhóc cứ níu chặt tay anh trai mãi. Trái ngược với người anh sinh đôi, cô nhóc trầm lặng hơn. Cô nhóc chỉ níu tay anh, tròn xoe đôi mắt nhìn anh. Rồi khuôn mặt đáng yêu ấy cũng mếu máo òa khóc khi chứng kiến anh trai mình bước lên tàu. Ký ức ngày đó thật đẹp. Cho đến tận bây giờ, Serpentis vẫn ngỡ khoảnh khắc ấy chỉ vừa xảy ra ngày hôm qua.
“Con nhớ chăm sóc các em nhé, Rắn nhỏ.”
“Con không phải rắn nhỏ nữa. Con đã mười sáu tuổi rồi, thưa mẹ! Và còn là Thủ lĩnh Nam sinh!”
Serpentis Malfoy ở độ tuổi mười sáu có vẻ ngoài khá cuốn hút và đẹp trai. Cậu cao ráo, chững chạc. Cậu sở hữu những đặc điểm trời sinh của Malfoy: tóc bạch kim, đôi mắt xám lạnh và nét ngạo mạn bao giờ cũng treo trên mặt. Người ngoài nhận xét cậu là một người lạnh lùng, kiêu ngạo. Cậu không thân thiện với bạn bè, không dễ tính và cũng chẳng dễ ưa. Cậu có cái đầu lạnh của mẹ, và trái tim chung thủy của cha. Cậu thông minh, sắc sảo và nhạy bén, cậu có một khả năng đặc biệt về trí nhớ: cậu không bao giờ quên bất cứ thứ gì mình đã đọc và nghe qua một lần. Thành tích học tập của cậu rất xuất sắc, mọi người đều ngưỡng mộ tài năng của cậu dù họ không thích tính cách của cậu lắm. Cậu có một vị hôn thê, nhỏ hơn cậu hai tuổi và học chung nhà Slytherin với cậu. Và cũng như bao thành viên khác của nhà Malfoy, cậu kiêu hãnh vì gia tộc mình. Đặc biệt hơn hết, cậu rất yêu quý người của mình.
“Thật không thể tin được con ngốc này lại bị mù đường. Thế mà nó im ỉm suốt thời gian qua, chẳng nói gì cả.” – Serpentis càu nhàu.
“Scorpius, đừng để lạc Artemis nhé!”
Trước khi đến Hogwarts, Serpentis được cha mẹ dặn dò về chuyện con búp bê của cô em gái nhỏ. Hóa ra, từ khi còn bé, Artemis rất thông minh. Con bé nhanh chóng nhận ra khả năng định vị phương hướng của mình khá kém, nên vì thế mới nằng nặc ông nội đòi mua con búp bê Brahms ấy. Con bé lại có niềm kiêu hãnh của một Malfoy, nó chẳng bao giờ để lộ điểm yếu của mình cho bất cứ ai – kể cả người thân ruột thịt của nó. Mẹ đã nói với Serpentis rằng, bà lo lắng con bé sẽ vì chuyện này mà tự ti. Bởi Scorpius cũng từng như thế. Lần ấy khi mới tập chơi Quidditch, thằng bé đã buồn suốt một tuần liền vì không bay giỏi như anh trai. Rồi kế đó, thằng bé đâm ra tự ti và giấu mãi điểm yếu của mình không cho ai biết. Cho đến một lần vì bị ngã khỏi chổi, thằng bé đã òa khóc và nói rằng nó không xứng đáng là người nhà Malfoy.
“Em là em trai anh, thằng ngu ạ! Em là con trai cưng của mẹ và cha! Em là một Malfoy chân chính. Malfoy không cần phải giỏi bay lượn, bởi chúng ta không phải loài chim chóc kỳ thú nào đó trong vườn. Chúng ta cũng không cần bay để trở nên mạnh mẽ. Bởi chúng ta luôn mạnh mẽ, kiêu hãnh và gai góc. Chúng ta luôn học được cách vượt qua nỗi sợ hãi của mình và đối đầu với khó khăn. Em là Malfoy, em không được khóc. Hãy đứng dậy, đối mặt với khó khăn trước mắt. Hãy chấp nhận điểm yếu của chính mình và cố cải thiện nó. Em làm được đấy, đồ ngu!”
Serpentis đã nói với đứa em trai bé bỏng như thế. Và lúc đó, cũng vì những lời động viên ấy, cậu được cha khen ngợi. Ông đã mỉm cười, và xoa đầu cậu một cách dịu dàng. Và bữa tối hôm ấy, cậu được ông thưởng một túi chocolate do chính mẹ cậu làm. Mẹ cậu làm món kẹo ấy rất ngon, nhưng nó chỉ dành cho riêng chồng bà. Serpentis nghe bà nội mình kể rằng, yêu cầu vô lý này xuất phát từ cha cậu. Ông không cho phép vợ làm chocolate cho bất cứ ai, kể cả con của hai người. Một yêu cầu ích kỷ, vô lý. Ấy vậy mà, mẹ cậu lại chấp nhận điều đó. Thật điên rồ làm sao.
Khi biết chuyện Artemis từ cha mẹ, Serpentis hiểu được nguyên nhân cho sự giấu diếm của con bé. Con bé hệt như người anh sinh đôi, điểm yếu của bản thân đã làm nó tự ti. Bởi vì khi bật khóc và kể lại với mẹ, con bé đã hỏi bà rằng: liệu nó có xứng đáng là một Malfoy hay không, hoặc, hi vọng mọi người đừng bao giờ bỏ rơi nó. Khi những đứa trẻ trong nhà có suy nghĩ tiêu cực như thế về thân phận của mình, chắc chắn những người lớn phải đi tìm nguyên nhân gốc rễ. Họ đoán rằng, có lẽ là do ảnh hưởng từ lời nói của người khác. Danh tiếng của nhà Malfoy quá lớn, chẳng lạ lùng gì khi có đến hàng nghìn câu chuyện nhảm nhí liên quan đến Malfoy được bịa ra. Serpentis hiểu điều đó. Cậu hiểu và cảm thông cho hai đứa em của mình, bởi cậu cũng từng giống như cả hai – tự ti và buồn bã về bản thân. Nhưng may sao mẹ cậu nhanh chóng phát hiện ra việc đó, và can thiệp kịp thời. Và đêm qua, trước khi kiểm tra hành trang đến Hogwarts, cha mẹ cậu đã cho gọi những đứa trẻ của mình và một cuộc nói chuyện vô cùng nghiêm túc đã diễn ra. Cha mẹ cậu đã bày tỏ niềm tự hào về cậu và các em.
“Chúng ta muốn các con biết rằng, chúng ta sẽ luôn ở đây, luôn bên cạnh và sẵn lòng ủng hộ các con. Mỗi cá nhân chúng ta không ai hoàn hảo cả. Ta và cha các con cũng vậy, đều có những khuyết điểm riêng của mình. Cho dù các con có trở nên như thế nào đi nữa, chúng ta vẫn yêu các con. Hãy nhớ, đừng tự ti về khuyết điểm của bản thân. Có đôi khi nó chính là động lực để thúc đẩy các con trở nên tốt hơn, và cũng có khi, nó giúp các con trở nên đặc biệt trong mắt người khác. Đừng sợ hãi, đừng xấu hổ, mà hãy chấp nhận nó. Những khuyết điểm ấy là một phần của các con. Đừng bao giờ chối bỏ những gì thuộc về mình. Hãy tự hào về chính bản thân mình, rồi đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ nhìn lại quá khứ và tự hào về sự mạnh mẽ của chúng ta.”
Serpentis biết mẹ cậu là một người thông thái. Ngay từ khi còn bé, cậu đã ngưỡng mộ trí tuệ của bà. Và lúc này đây, khi nghe những lời dặn dò sâu sắc ấy, cậu đã không kìm được xúc động. Cậu không biết hai đứa em bé bỏng của mình có hiểu lời mẹ nói hay không, nhưng có lẽ chúng cũng có cùng cảm xúc giống anh trai mình – cảm động đến hai hàng mi ươn ướt.
“Artemis, chừng nào em còn ôm con búp bê đó, thì đừng nói với mọi người em là em gái anh!”
Vừa bước xuống cỗ xe ngựa của gia tộc, Scorpius đã tuyên bố ngay khi nhìn thấy rất nhiều ánh mắt đổ về gia đình mình. Cậu bé bực tức, cằn nhằn cô em gái về con búp bê Brahms. Sân ga lúc này rất đông và náo nhiệt. Scorpius có cảm tưởng như tất cả mọi người đều dừng ngay việc đang dở dang, để mà ngó xem sự đặc biệt của các thành viên Malfoy.
“Anh thật phiền.”
Trước những lời càu nhàu của người anh sinh đôi, Artemis chỉ nói gọn lỏn vài chữ. Cô bé còn chẳng thèm liếc nhìn anh mình lấy một lần. Tuy vậy, cô bé vẫn cất con búp bê vào gương hành lý của mình và nắm tay anh trai. Hành động của cô bé đã làm bốn người lớn nhà Malfoy bật cười.
Serpentis cúi người, đón lấy gương hành lý của em gái. Rồi cậu lại đưa nó cho con gia tinh, ra lệnh cho nó một lát cùng mình lên tàu tìm một khoang để cất. Sân ga lúc này rất đông. Hàng trăm người cùng với những âm thanh náo nhiệt vang vẳng bên tai. Đâu đó trong hàng trăm con người ấy có rất nhiều gương mặt quen thuộc với Serpentis. Cậu nhìn thấy bạn mình, nhìn thấy gia đình của họ, nhìn thấy những cỗ xe hoa lệ của các quý tộc phù thủy. Cậu cũng nhìn thấy gia đình của ngài Potter, Giám đốc Sở Thần sáng và gia đình tóc đỏ của nhà Weasley. Serpentis thoáng chau mày khi thấy hai gia đình ấy cách không xa với nhà mình cho lắm. Cậu vẫn nhớ như in lời dặn của mẹ năm nào: đừng bao giờ dây vào đám người Weasley và Potter.
Khi còn bé, Serpentis thường nghe những lời mắng chửi của cha về ngài Giám Đốc Sở Thần sáng. Ông tỏ ra khó chịu cực kỳ mỗi khi biết ông Potter đến văn phòng của vợ để bàn công việc. Có lần Serpentis nghe loáng thoáng cha nói với mẹ rằng, ông Potter đó vẫn luôn theo dõi mẹ sau ngần ấy năm. Dường như mỗi khi gặp khó khăn trong công việc, ông ta luôn âm thầm hỗ trợ. Rồi cậu lại nghe lời giải thích dịu dàng của mẹ rằng, chẳng hề có sự hỗ trợ nào cả. Ông ta chỉ tuân lệnh cấp trên để làm việc, mà chủ của ông ta chính là mẹ cậu. Khi lớn lên một chút, Serpentis mới biết được chuyện thời đi học của cha mẹ mình. Cậu hiểu được vì sao cha lại tỏ ra căm ghét nhà Potter và Weasley như thế, rồi cậu cũng hoàn toàn đồng ý, theo phe cha mình – xem hai nhà đó như kẻ thù của gia đình mình. Mẹ cậu từng trách cậu vì chuyện này. Bà cho rằng cậu ngốc nghếch chẳng khác nào cha, nhưng bà vẫn căn dặn cậu không được dây vào hai nhà đó để chuốc lấy thêm rắc rối, phiền phức.
“Hai đứa hãy nhớ kĩ, đừng bao giờ dây người nhà Potter và Weasley.” – Serpentis nhìn hai đứa em, nghiêm túc dặn dò.
Scorpius tròn xoe đôi mắt nhìn anh trai, cu cậu nhếch mép cười ngạo mạn.
“Ái chà! Xem giọng ai đó thù ghét chưa kìa! Nhưng anh phải cho tụi này một lý do chính đáng chứ?” – Cậu bé ngoảnh sang cô em gái – “Đúng không, Artemis?”
Artemis không trả lời người anh sinh đôi, nhưng cô bé cũng giống anh mình: tròn xoe mắt khó hiểu nhìn Serpentis.
“Hai nhà đó là kẻ thù của cha mẹ chúng ta. Đặc biệt là Weasley, mẹ rất căm ghét ông Ronald Wealsey.” – Serpentis giải thích, gọn gẽ và rõ ràng.
Lần này thì cả hai anh em sinh đôi đều tỏ ra ngạc nhiên.
“Weasley? Có phải là cái người xông vào văn phòng làm việc của mẹ, đòi kéo cô Granger về không?” – Scorpius hỏi.
“Ai nói cho em nghe chuyện này vậy?” – Anh trai cậu chau mày.
“Chả ai cả.” – Cậu bé nhún vai – “Hôm đó em và Artemis được ông nội dẫn đi chơi. Ông và chúng em đã ghé Bộ thăm mẹ…” – Rồi mặt mày cu cậu nhăn nhó, bực tức – “Ông Weasley đó hệt như chó điên vậy! Ông ta xông vào văn phòng, lớn tiếng mắng chửi mẹ. Còn vu khống mẹ đã mê hoặc cô Granger… Khi đó em chả hiểu gì sấc, nhưng em rất muốn đánh ông ta một trận bởi vì những lời ông ta nói thật bậy bạ, khó nghe. Nhưng Artemis nói rằng em không giỏi thuần chó, nên không được can thiệp…”
Vừa nói, Scorpius vừa liếc cô em gái. Trông cô bé lúc này vẫn bình tĩnh, chẳng nói lời nào. Cô bé chỉ lặng lẽ cúi đầu trước ánh mắt nghiêm khắc của người anh cả.
“Có phải mẹ đã dặn hai đứa không được nói chuyện này với cha, đúng không?” – Serpentis cau mày.
“Đúng vậy. Cả ông nội cũng thế. Mẹ không muốn cha phải bận lòng vì một con ch… à không, vì một chuyện nhỏ như thế.” – Scorpius nhe răng, khịt mũi ngượng ngùng.
“Mấy đứa đang bàn chuyện gì thế?”
Thình lình, thêm một người gia nhập vào cuộc trò chuyện của ba anh em. Giọng nói này khiến cho Scorpius và Serpentis giật thót. Scorpius thoáng lúng túng khi đối mặt với người cha vĩ đại. Cu cậu cúi đầu, khịt mũi liên tục và nắm tay cô em gái, giả vờ ngó xem chiếc vòng trên tay cô bé.
“Rắn nhỏ, con mèo của con đâu rồi?”
Serpentis nhìn thấy cha, Draco Malfoy, đang nhìn mình. Ông vẫn luôn đứng bên cạnh mẹ cậu, một tay chống cây gậy đầu rắn và một tay nắm lấy tay vợ. Chiếc mũ Fedora trên mái tóc màu bạch kim càng làm tô điểm nét cao quý, ngạo mạn của ông. Ai cũng bảo Serpentis giống y hệt cha mình lúc trẻ, còn Scorpius lại giống ông khi còn bé. Nhưng chỉ Serpentis mới biết, cậu giống với mẹ mình hơn.
“Con không phải rắn nhỏ nữa, thưa cha!” – Serpentis trả lời, thoáng nhăn mặt không vui – “Con đã lớn rồi mà!”
“Một thằng ranh như con trông mắt chúng ta vẫn là rắn nhỏ mà thôi.” – Cha cậu cười mỉa.
Rồi ông lại nói tiếp.
“Lần này, con mang con mèo chết tiệt đó đến Hogwarts. Nhớ trông chừng nó cho thật kỹ! Mẹ con rất yêu quý nó. Nếu nó mất sợi lông nào… ta rất vui nhưng ta sẽ không tha cho con vì điều này sẽ làm mẹ con buồn.”
Serpentis ngoảnh đầu, tìm kiếm con mèo già lông vàng của mình. Con mèo tên Mavis, nó đã sống rất lâu và còn rất già. Khi mới kết hôn cùng cha, mẹ cậu đã tìm bạn gái cho nó. Thế rồi một đàn mèo và thêm một đàn mèo lần lượt xuất hiện. Cậu khá thích những con mèo ấy. Chúng là những người bạn thân nhất của cậu thời thơ ấu. Mỗi năm đến Hogwarts, cậu đều bốc thăm chọn ra một con để cùng cậu bầu bạn ở trường. Năm nay, cậu đã chọn trúng Mavis. Dù rằng rất già, nhưng khi biết được bản thân sẽ cùng cậu chủ đến trường, con mèo cũng đồng ý. Dẫu vậy, cha mẹ cậu vẫn phản đối. Mẹ cậu lo lắng cho con mèo già, bà ra sức phản đối quyết liệt. Cha cậu cũng phản đối, nhưng không phải vì lo cho con mèo, mà là vì bị mẹ ép buộc. Cha cậu rất ghét con mèo đó, ông tỏ ra vui vẻ khi có thể tống khứ nó đi. Tuy nhiên, chỉ một cái trừng mắt của mẹ, cha cậu đã phải giấu đi niềm vui sướng đó và thay bằng vẻ mặt nghiêm khắc, ra lệnh cậu không được mang con mèo đi. Cuối cùng, cậu cũng được phép mang nó đi, bởi vì con mèo già đã phản đối ông bà chủ của mình bằng cách bỏ bữa.
Bấy giờ, cỗ xe của nhà Zabini đã tới. Sự xuất hiện của họ thu hút nhiều cái nhìn không kém gì những gia đình quý tộc khác. Serpentis bỗng nhìn thấy em trai đang ngẩng đầu nhìn mình. Scorpius nheo mắt nhìn anh, nở nụ cười giễu cợt.
“Emilia của anh tới rồi kìa!”
Serpentis cúi người, xoa đầu cậu em bé bỏng.
“Đừng bao giờ vòi vĩnh kẹo của cô ấy nữa, ngốc ạ! Em đã mười một tuổi rồi đấy!”
“Anh ấy không phải mười một tuổi, mà chỉ là một thằng nhóc một tuổi thôi.” – Artemis chợt lên tiếng.
Lời này của cô bé làm Scorpius nhăn mặt bực tức. Cu cậu giơ tay, véo má cô em gái, làm cho con bé phải mím môi, né tránh. Serpentis bật cười, và nói
“Em cũng thế đấy, cô ngốc đáng yêu ạ! Anh có thể hỏi hai em một câu không?”
“Có chuyện gì ạ?” – Scorpius tò mò.
“Hai đứa cảm thấy Emilia là một người như thế nào?”
“Em chả quan tâm. Nhưng có vẻ chị ta khá ngốc. Em vòi gì, chị ta cũng cho.” – Scorpius trả lời, cậu bé nhếch môi cười mỉa. Nụ cười ấy làm cậu bé y hệt cha mình.
“Em thì sao?” – Serpentis quay sang Artemis – “Em cảm thấy Emilia là người như thế nào?”
Lúc ấy, cậu nhìn thấy cô em gái ném cho mình ánh mắt đầy khinh bỉ. Con bé không trả lời, mà lại ngoảnh đầu nhìn về phía gia đình nhà Zabini. Họ đang bước về hướng này, với vẻ mặt vui vẻ, hào hứng.
“Artemis?”
Cuối cùng, con bé cũng quay đầu nhìn anh trai.
“Em không biết. Chị ta là vị hôn thê của anh, cảm nhận của em chả quan trọng bằng cảm nhận của anh về chị ta.” – Con bé nói, vẻ điềm tĩnh.
Serpentis chau mày, không vui nhìn hai đứa em. Cậu nhận ra chúng chẳng khác gì mình khi còn bé: vì được chiều chuộng và yêu thương nên chẳng quan tâm đến việc gì ngoài bản thân. Nhưng may mắn sao, tính xấu ấy của chúng không nghiêm trọng lắm. Có lẽ bởi vì mẹ cậu rất nghiêm khắc trong việc giáo dục con cái. Vì thế ngoài bản tính ngạo mạn, xảo trá được di truyền từ cha, chúng còn có được trí thông minh của mẹ. Chúng cũng biết được khi nào trò đùa nên dừng đúng lúc. Nhưng Serpentis từng nhớ ông ngoại Galvin đã nhận xét về cậu và các em rằng: ngoài cái đầu thông minh ra, ba an em đều di truyền toàn bộ nết xấu của nhà Malfoy.
“Tới giờ rồi! Các con, mau lên xe đi thôi!”
Khi nhà Zabini vừa tới, thời gian khởi hành cũng đến. Serpentis và hai đứa em được cha mẹ thúc giục lên tàu. Ông bà nội đứng cạnh bên ngay từ đầu, mỉm cười quan sát đám con cháu. Scorpius được mẹ nhắc nhở và chỉnh lại cúc áo. Rồi cậu bé và Artemis được bà ôm hôn, chào tạm biệt. Serpentis cũng được mẹ hôn tạm biệt. Nhưng cậu cho rằng mình đã lớn và khá ngượng ngùng vì sự âu yếm của mẹ. Cha cậu chỉ hôn tạm biệt lên trán các con, ông bà nội cũng vậy. Khi chuẩn bị bước lên tàu, Scorpius lưu luyến chạy ùn đến ôm mẹ mình. Cu cậu làm nũng, tròn xoe đôi mắt nhìn bà.
“Tạm biệt mẹ! Con yêu mẹ nhất!” – Cậu nhóc nói, giọng líu lo nghe thật ngọt ngào.
Rồi cu cậu cười toe toét khi được thêm một cái hôn của mẹ, sau đó, mới cùng em gái và anh trai mình, bước lên tàu.
“Tạm biệt mọi người! Con yêu mọi người!”
***
Zị là end series con búp bê này rùi hén, ở vũ trụ này của tui thì Scorpius không còn cô đơn một mình nữa. Huhuhu. Cậu nhóc có cả một gia đình lớn hạnh phúc êm đềm…