Blaise không muốn trở thành mẫu người thích kiểm soát, bởi vì cậu ta cho rằng nắm lấy tất cả quyền kiểm soát từ vật cho đến người là một việc tự chuốc lấy phiền phức. Cậu ta không thích phiền phức và căm ghét mọi chuyện gây phiền toái cho chính mình. Tuy nhiên, cậu ta cũng không bao giờ để bản thân trở thành người bị kiểm soát. Lý tưởng của Blaise là trở thành một người tự do, một kẻ kiêu ngạo có thể làm những gì mình thích, chẳng sợ bị ràng buộc hay trói buộc bởi bất cứ điều gì. Điều này cũng có nghĩa cậu ta không bao giờ muốn bản thân dính dáng đến chuyện phiền phức của người khác hoặc không bao giờ để mình dây vào một cái hố, một cái bẫy lớn bí ẩn tuyệt vời nào đó.
Giống như lúc này đây, cái cô ả Muggle tên Meredith gì đó, thái độ của cô ả cứ mập mờ với vẻ che che giấu giấu. Trông cô ả khá là hả hê khi nhìn thấy vẻ mặt hoang mang của nhóm Blaise. Nhưng Blaise thì không như vậy. Cậu ta cảm thấy bực mình và ghê tởm, vì cho rằng dự định sắp tới của bản thân đang bị khống chế bởi một cô ả Muggle bẩn thỉu đê hèn. Ả đang muốn kiểm soát cậu ta bằng việc buông một câu nói gở mang điềm xui xẻo và tự cho rằng sẽ dọa được cậu ta, làm cho cậu ta phải hoang mang sợ hãi rồi thậm chí sẽ cầu xin ả cứu lấy mình. Những ảo tưởng này của ả đã chọc Blaise phải tức giận và buồn phiền một trận. Vì cảm thấy thân phận bị hạ thấp do phải tiếp tục nói chuyện với ả.
“Thế giới bên kia? Chết? Đúng là nực cười! Một con rệp mọi như mày thì đủ khả năng giết được tao?” – Blaise cười phá lên.
“Mày không có tư cách đó!” – Blaise mỉm cười – “Và cút đi! Nếu không chúng tao sẽ thật sự giết mày đấy! Cũng đừng nghĩ rằng Otis sẽ bỏ qua cho một con ả mồm miệng bẩn thỉu đã đổ oan cho mình.”
Thật sự thì Blaise khó mà học được tài ăn nói độc địa của Draco, dù cho cậu ta có cố gắng đến nhường nào đi nữa, nhưng chuyển biến bất ngờ trong thái độ và cung cách ăn nói của Blaise bây giờ cũng đủ khiến cho ả Muggle sửng sốt. Rồi mặt ả bắt đầu tái mét với đôi mắt trợn lớn đầy phẫn nộ, nhìn Blaise chằm chằm, dữ tợn, như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta. Dường như cô ả không ngờ Blaise lại dám đe dọa ả trong khi ả mới là người nắm quyền làm chủ. Đúng thật là ả đã đổ oan cho Otis, trước đó ả đã thèm muốn anh ta và đã cảm thấy nhục nhã khi bị một kẻ như anh ta từ chối. Trong mắt ả, những người như Otis không là gì cả: anh ta là một kẻ đáng ghê tởm, rác rưởi và khác xa với ả – một người được tất cả dân làng yêu mến, được tất cả đàn ông trong làng săn đuổi, một người tình bí mật của nhiều gã đàn ông đã có gia đình. Ả cho rằng, được ả để mắt đến chính là phúc đức mấy đời của Otis nhưng anh ta lại ngu xuẩn đến nỗi từ chối ả, thậm chí anh ta muốn tố cáo với chồng ả. Tất nhiên, điều này đã làm ả nổi giận. Rồi thế là chỉ với một vài câu kể lể vu cáo, một chút nước mắt với vẻ đáng thương tủi hờn trên khuôn mặt xinh đẹp lẳng lơ, ả đã thành công đẩy Otis vào ngục tối mà chẳng tốn chút sức lực nào. Thậm chí tối nay lúc 9 giờ, anh ta sẽ bị đưa ra Hội đồng Làng xét xử. Tuy ả không biết dân làng có quyết định ra sao, nhưng ả dám đảm bảo anh ta sẽ chết chắc.
Lúc này đây, trước cơn giận của cô ả Muggle, thành viên trong nhóm Blaise phá ra cười nghiêng ngả, như thể ủng hộ lời nói của thủ lĩnh họ. Họ cười rất lớn, rất vang, cười một cách thoải mái chẳng chút sợ hãi gì cả. Trông họ hệt như đang nghe một câu chuyện cười nào đó mà thôi. Nhưng nụ cười châm biếm đó của họ lại khiến cho cô ả Muggle và hai người đàn ông sau lưng ả không được thoải mái, thậm chí còn cảm thấy cực kỳ khó chịu. Hai người đàn ông ấy cũng giống như đám Blaise, đều là phù thủy và đang tích cực tìm cách hoàn thành bài thi của mình. Nhưng họ khác Blaise ở dòng máu đang chảy trong người, họ là phù thủy máu lai và họ chẳng có năng lực thần kỳ như phù thủy thuần chủng – có thể phân biệt được giữa Muggle và Phù thủy chỉ với một cái nhìn. Và tất nhiên, hai người họ cũng chẳng biết đám tội phạm đang châm biếm mình lúc này chính là đồng bạn Hogwarts của mình.
“Đến giờ rồi, cô Meredith yêu quý! Mời cô rời khỏi đây và để chúng tôi làm việc. Đã đến giờ giải họ ra Hội đồng Làng xét xử.”
Một tiếng nói vang lên. Thanh âm ấy nghe sao rất khàn khàn, đục và lạnh buốt, hệt như âm thanh của máy móc. Dường như một ai đó đã sử dụng loa phát thanh để thông báo. Ba người cô ả Muggle ngẩng đầu lên và nhìn lên nóc căn hầm. Ở trong góc kẹt giữa căn phòng giam và bức tường đất cát là một cái loa phát thanh được treo ở đó. Ba người cô ả Muggle lắng nghe lời của cái loa và tỏ ra thích thú khi nhìn thấy vẻ mặt tò mò, khó hiểu của đám Blaise. Ba người họ hiểu lầm rằng, các phạm nhân đang hoang mang sợ hãi khi biết mình sắp tiêu đời, nhưng thật ra, các phạm nhân đó chỉ đang tò mò với vẻ mặt ngớ ngẩn vì không biết tiếng thông báo đó xuất phát từ đâu. Họ chẳng biết nơi này có một cái loa phát thanh và còn chẳng biết nó là gì.
“Ôi chao, Otis thân mến, đến giờ rồi! Chúc anh may mắn nhé.”
Cô ả Muggle nói với giọng hớn hở, dịu dàng. Cô ả nháy mắt và tặng cho Blaise một nụ hôn gió. Trông ả quyến rũ và hấp dẫn cực kỳ, nhưng Blaise lại cảm thấy phát tởm kinh hồn. Cậu ta đã tái mặt và lùi lại về phía đám bạn, suýt chút nữa nôn vào áo của Selwyn. Hành động này của Blaise xúc phạm không nhỏ đến cô ả Muggle. Ả ta đã tức giận và hừ lớn một cách giận dữ. Rồi ả không thèm nói thêm lời nào nữa, nắm tay kéo hai người của mình đi mất.
“Ôi, Malfoy, sao cậu lại phũ phàng với người đẹp như thế?” – Avery bật cười trước sự kinh tởm của Blaise.
“Nếu Zabini có ở đây, tôi dám chắc không chừng cậu ta sẽ ngây ngất với nụ hôn đó…”
“Avery, đừng có mà điên! Zabini không thèm khát đến mức đó đâu!” – Selwyn khinh bỉ nói.
“Tôi biết chứ, tôi chỉ nói thế thôi! Mặt hàng bẩn thỉu như thế chỉ có hai thằng máu lai ngu đần lúc nãy mới mê mẩn như thế! Được cô ả nắm tay thôi mà trông hai thằng đó ngố vô cùng!” – Avery cười lớn.
“Được rồi, đừng nói về ả nữa, Avery! Tởm chết đi được! Cậu không nghĩ miệng cậu sẽ bị thối khi nói về ả sao? Bây giờ mau nghĩ cách rời khỏi đây thôi!” – Jackson lúc này mới lên tiếng.
Khi Jackson vừa dứt lời, thì lúc này cả bọn nghe thấy hàng loạt tiếng bước chân đang đến gần. Dù khoảng cách có hơi xa, nhưng họ cũng đoán được nhờ các giác quan nhạy bén được rèn luyện từ nhỏ. Có cả thẩy hơn mười người đang chen chúc với vũ khí trên tay, dường như người dân làng đang đến để áp giải cả bọn ra xét xử. Nếu như lời của cô ả Muggle nói không sai, chín giờ tối đã đến, và họ sẽ được rời khỏi chỗ này.
“Đừng quên nhiệm vụ của các cậu.” – Blaise nói với nhóm mình trước khi người dân làng ập đến. Cậu ta muốn nhắc nhở họ phải thực hiện nhiệm vụ của mình, đó là bảo vệ cậu ta.
Cánh cửa phòng giam được mở khóa với hơn năm người xông vào. Đó là những gã đàn ông cao to, lực lưỡng và khỏe mạnh, họ là những cai ngục lợi hại với sức mạnh khủng khiếp. Những gã đàn ông xông đến, bất ngờ tẩn cho đám Blaise mỗi người một đòn, làm cho họ phải ngã nhoài và kêu gào đau đớn. Rồi sau đó, những gã cai ngục trùm lên đầu phạm nhân một cái túi vải màu đen – khi mà trên khuôn mặt các chàng phù thủy trẻ còn rõ ràng dấu vết của sự sửng sốt, kinh ngạc, giận dữ. Họ trói tay của phạm nhân và thô bạo kéo sáu người rời khỏi phòng giam, dẫn họ đi trên đường hầm rồi rời khỏi nơi này.
Trời đang đổ bão, gió và mây đang giận điên cuồng. Thời tiết tệ đến nỗi làm người ta tưởng chừng như trời sụp đến nơi. Làng bị mất điện, tiếng mưa gào cùng với tiếng gió rít đã át mất tiếng nói của con người với nhau. Bên ngoài tối đến nỗi người ta chẳng thấy gì ngoài ánh đèn đóm trên tay của dân làng. Sáu chàng phù thủy trẻ của chúng ta giờ đây ngoài cơn lạnh giá từ áo quần sũng nước, họ còn cảm thấy cơn đau rát trên người từ những lần quật thô bạo của gió và mưa.
“Giải chúng nó lên giàn hành quyết!” – Blaise nghe một ai đó gào lên bên cạnh mình.
Rồi sau đó một cú thúc lại đến, rất mạnh và làm cho Blaise phải té ngửa, ngã nhoài ra khỏi hàng ngũ sáu người. Cậu ta giận dữ và buông cơn giận của mình thành những lời mắng chửi, rồi cậu ta tháo tấm vải trùm đầu ướt nhem, quẳng nó về phía một gã Muggle gần với mình nhất. Cậu ta nhìn thấy có tận hơn mười lăm người đang áp giải nhóm của mình, họ vây xung quanh cả bọn và xếp thành một đội hình vững chắc. Tấm vải trùm đầu của Blaise bay qua đầu năm người trong đội áp giải và biến mất trong cơn gió cuồng bạo. Một gã Muggle xông đến, thụi một cú vào bụng Blaise và túm lấy cậu ta một cách dễ dàng.
“Chúng mày điên rồi!” – Blaise hét lên hãi hùng khi thấy được khung cảnh trước mắt qua đốm đèn trên tay của dân làng và tia chớp của trời.
Dưới tia chớp chói lòa đang soi rọi khắp ngõ đường, Blaise nhìn thấy ở ngã ba đường làng gần quán trọ Bia Bơ có rất đông người đang tụ họp ở đó. Tất cả bọn họ đều đang che dù và mặc áo quần màu trắng. Trước mặt họ, ngay trung tâm ngã ba là một giàn thòng lọng được dựng lên bằng gỗ. Nền giàn rất cao, khoảng cách giữa mặt đất với nền giàn được đo bằng bốn năm bậc thang. Bốn góc chữ nhật xung quanh nền được chống đỡ bởi những thanh sắt thép, và có lắp bánh xe ở bên dưới để tiện cho việc dịch chuyển bộ giàn. Bên trên giàn có một cái thòng lọng treo cổ được cột trên thanh xà nối liền với cột đỡ. Thòng lọng đó được thắt rất chặt, nút thắt rất tinh vi và khó mà tháo gỡ được. Chất liệu dây hiển nhiên là bền không gì sánh bằng và nó là một lựa chọn hàng đầu để làm nên một cái thòng lọng. Dân làng gọi bộ giàn ấy là giàn hành quyết, chuyên dùng để xử tử những kẻ ác phạm tội, bằng cách treo cổ chúng vào ngày đặc biệt trọng đại của dân làng – ngày cuối cùng của mỗi tháng, ngày mà họ sẽ được bổ sung sinh lực để giữ mãi vẻ đẹp và tuổi trẻ của mình. Tiếng gào của Blaise như xuyên qua màn mưa khi thấy hình ảnh khủng khiếp đó, tiếng thét ấy buộc cho các thành viên trong nhóm phải rùng mình và bắt đầu phản kháng kịch liệt hơn bao giờ hết.
“THÒNG LỌNG! TREO CỔ! CHÚNG MUỐN TREO CỔ CHÚNG TA!!!”
Đội hình áp giải phạm nhân bắt đầu rối loạn bởi sự chống cự điên cuồng từ những chàng trai trẻ. Mắt họ tăm tối, nhưng giác quan của họ lại hành động một cách chính xác và sắc bén nhất bất chấp cơn giông bão. Họ dựa vào âm thanh và mùi để phân biệt đồng bạn và kẻ thù. Họ không tấn công kẻ thù, chỉ cố làm loạn đội hình để kẻ thù mất cảnh giác trong đêm tối. Họ đẩy ngã nhau và té nhoài xuống đất cùng kẻ thù. Rồi khi thoát khỏi sự khống chế của kẻ thù, dù chỉ trong giây lát nhưng họ đã lấy lại sự vững vàng của cơ thể và tháo bỏ lớp vải trùm đầu chỉ trong chớp mắt. Ánh chớp lóe lên trong màn đêm tăm tối, một thành viên trong nhóm đã thôi miên được hai Muggles. Rồi khi ánh chớp vừa biến mất, lại có thêm hai Muggles trở thành tay sai của phù thủy. Mọi chuyện chỉ xảy ra trong một vài giây đồng hồ, tình huống éo le và gay go của nhóm chàng trai trẻ đã thay đổi chỉ trong chớp mắt: họ đã có quân lính của mình.
Đó là một cuộc đảo ngược tình thế không thể nào ngoạn mục hơn. Tài năng của các chàng phù thủy trẻ đã nhanh chóng giúp bản thân họ thoát khỏi cái chết trong nháy mắt. Nhờ vào khoảnh khắc đóm đèn lụi tắt bởi sự hỗn loạn và cơn mưa, lợi dụng bóng tối trỗi dậy, họ đã thu phục được quân lính cho riêng mình. Cứ mỗi một thành viên bị một Muggle khống chế, thì đó là lúc anh ta có được quyền kiểm soát Muggle đó. Chẳng hạn như Jackson, anh ta mặc cho gã Muggle đó nắm đầu mình một cách thô bạo, rồi bằng tất cả sự giận dữ và ghê tởm, ánh mắt của anh ta đã dọa cho gã Muggle khiếp vía và thành công thu phục gã chỉ trong phút chốc. Các thành viên còn lại cũng thế, họ dễ dàng khống chế được bất cứ Muggle nào tấn công mình. Rồi chỉ trong phút chốc, đội hình chuyên giải những tên tội phạm trẻ tuổi đã thật sự bị tan rã, và hơn một nửa số người áp giải đã gia nhập phe cánh của các chàng phù thủy trẻ tuổi, phục tùng mệnh lệnh và tin tưởng họ vô điều kiện.
“Chạy thôi, cậu Malfoy!”
“Chạy đi!”
Tiếng Jackson gào thét trong màn mưa dữ tợn, tiếng thét ấy đi xa và văng vẳng một cách thần kỳ, đến nỗi nó lọt vào tai của nhóm phù thủy trẻ nào đó, rồi lại làm cho những người khác giật mình trước cái tên sao đỗi quen thuộc. Jackson đỡ Rowle đang bị thương, và cùng Avery, Crabbe, Selwyn cởi bỏ dây trói và ào chạy. Các chàng phù thủy trẻ cố tìm thủ lĩnh của mình, nhưng cơn giông tố của trời lại làm lòng trung thành của họ chùn bước. Jackson và Avery liên tục gọi tên Malfoy, gọi và thét tên anh ta. Mắt họ đau xót vì mưa, cơ thể họ run lên vì rét. Họ luồn lách né tránh người dân để tìm thủ lĩnh của mình. Trong giây phút kinh hoàng đó, họ tìm mãi, tìm mãi, rồi cuối cùng tìm thấy thủ lĩnh của mình đang ở trên giàn hành quyết. Tia chớp trời vừa lóe lên, họ nhìn thấy bốn người đàn ông lực lưỡng hệt như lũ gấu đang áp giải Malfoy lên giàn treo cổ. Thì ra trong lúc hỗn loạn, dân làng không bận tâm đến năm chàng phù thủy trẻ của chúng ta mà chỉ quan tâm đến thủ lĩnh của họ. Anh ta đã bị phục kích bởi ba người đàn ông và bị họ bắt. Người ta nhìn thấy Malfoy một lần nữa bị trùm đầu bởi tấm vải đen, dù nó đã ướt đến nỗi chẳng thể nào dùng được nữa. Anh ta vùng vẫy kịch liệt, đường nét trên khuôn mặt lộ rõ qua tấm vải ướt màu đen. Người ta nhìn thấy mũi anh ta đang cố thở, khuôn miệng anh ta đang mở to với những tiếng thét bị kẹt lại trong vòm họng. Rồi người dân làng – với số lượng lên đến bốn chục người, đứng trong cơn mưa với mái che đầu là chiếc dù trên tay, họ vây xung quanh giàn hành quyết và chăm chăm nhìn tên tội phạm đang cuồng loạn vì sắp bước vào cửa tử. Từ phía xa xa, nhiều người nhìn thấy ngã ba làng đang được thắp sáng bởi đèn đóm trong tay người dân. Đôi khi ánh chớp của trời lại thắp sáng luôn cả giàn hành quyết và soi sáng khuôn mặt kinh hoàng của phạm nhân. Người dân làng hò hét reo vui bất chấp tiếng nói bị lấn át trong cơn giông tố, còn những phù thủy trẻ Hogwarts của chúng ta lại kinh hoàng trong niềm sợ hãi khi chứng kiến một màn xử tử trước đám đông của người Muggles. Khiếp đảm nhất có lẽ là các phù thủy thuần chủng, hay năm chàng trai đang tìm kiếm vị thủ lĩnh của mình: mặt họ trắng bệch, mồm họ há hốc sửng sốt, tim họ đập loạn và nhanh, mắt họ mờ dần như đang lạc vào miền ký ức nào đó. Họ đã nghe nhắc đến rồi, nghe rất nhiều lần từ trong những câu chuyện cổ từ dòng tộc cao quý của mình: câu chuyện về Muggles tìm cách tiêu diệt Phù thủy hơn nghìn năm trước. Rồi họ bắt đầu đâm ra sợ hãi tột cùng trước những gì đang diễn ra. Nó đang xảy ra, hình ảnh kinh hoàng đó đang ở ngay trước mắt họ. Thì ra không khí của trận chiến hơn ngàn năm trước giữa Muggles và Phù thủy là đây sao? Thì ra… đây là cách treo cổ một phù thủy.
Loa phát thanh lúc này lại trở nên hữu dụng trước âm thanh của bão tố. Một kẻ đi đầu một nhóm người, tiến thẳng lên giàn hành quyết. Kẻ đi đầu có khuôn mặt của đàn ông lớn tuổi, tầm chừng hơn năm mươi. Mắt nâu và sáng với vài đường nếp nhăn bên khóe, mũi khoằm, da trắng, má hõm, cằm nhọn với hàng râu quai nón bạc màu. Ông ta mặc bộ đồ màu trắng giống dân làng, và chùm trên người bộ áo mưa cùng màu, trong suốt. Trên đầu ông ta là hai cái dù màu đen được che bởi những người hầu bên cạnh. Dưới tia chớp chói lòa trong đêm đen tăm tối, sự xuất hiện của ông ta chẳng khác nào sử giả của Thiên thần với bộ đồ sạch sẽ, trắng tinh tươm. Đôi mắt ông ta ánh lên sự khinh thường, kinh tởm khi nhìn gã tù nhân đang cố chống cự, vùng vẫy trên giàn giáo. Khóe miệng ông ta để lộ nụ cười thân thiết và dễ mến khi nhìn xuống người dân làng. Rồi ông ta giơ cái loa trên tay, bắt đầu phát biểu.
“Im lặng! Kính xin mọi người hãy giữ im lặng!”
Giọng ông ta dễ nghe hơn âm thanh rền rã của sấm trời. Dân làng dường như rất giỏi việc nghe lời, họ đã làm theo ông ta và giữ im lặng. Mắt họ mở to, miệng họ nở nụ cười vui vẻ. Ngã ba làng lúc này chỉ còn mỗi âm thanh tầm tã của mưa, tiếng gió hú và tiếng sấm cũng đã lặn mất tăm để cùng lắng nghe bài phát biểu của người đàn ông.
“Sau một ngày ròng rã, chúng ta đã bắt được Otis. Một kẻ gian xảo, ác độc, tham lam và nguy hiểm nhất! Bây giờ thì chúng ta đã được an toàn, xin mọi người chớ phải lo lắng! Mọi người nên nhớ rằng, chúng ta là một và Otis không phải là một trong số chúng ta. Chính màu da khác biệt của gã đã nói lên điều đó! Gã là tượng trưng cho cái ác và những điều tăm tối khủng khiếp nhất thế gian. Gã đã lấy trộm đồ của quý cô Meredith đáng mến của chúng ta và còn có ý đồ đen tối với cô ấy. Gã là kẻ sát nhân đã giết chết ông Arthur, người chồng đáng mến của cô Meredith vì lòng ganh tị và ghen ghét. Thậm chí gã còn xảo quyệt tiêm nhiễm vào đầu năm chàng trai nhà Kerson, dụ dỗ và lôi kéo họ thành tay sai của mình! Tôi xin lỗi vì cho đến ngày hôm nay mới giúp làng chúng ta chống lại tên sát nhân này! Tôi đã quá lương thiện và tốt bụng… Tôi cứ ngỡ mình đã ban cho gã một ân huệ khi được ở lại làng và gã sẽ biết ơn điều đó… Nhưng tôi đã lầm! Gã là tay sai của quỷ, gã là chúa tể của bóng tối! Làng chúng ta yên bình và lương thiện như một tờ giấy trắng, sự xuất hiện của gã đã làm lòng tốt của chúng ta bị ô uế, đã biến chúng ta thành một tờ giấy bẩn thỉu, dơ dáy – hệt như thân phận của gã! Nhưng may sao chúng ta đã tóm được con quỷ độc ác này và làng chúng ta sẽ trở lại yên bình như lúc trước. Bây giờ, nhân ngày hôm nay là một ngày yên bình, là một ngày đặc biệt trọng đại của làng chúng ta, ngày mà Chúa đã ban phước cho chúng ta một đặc ân để giữ mãi vẻ đẹp và tuổi trẻ của mình. Chúng ta sẽ giải thoát cho gã ác quỷ xấu xí này! Gã có một làn da kinh tởm và trái tim thối nát! Chúng ta sẽ treo cổ gã và nguyện cầu cho gã được ra đi trong bình yên, thanh thản!”
Blaise Zabini không thể tin vào những gì mình nghe được lúc này. Ngay cả khi cả người bị xách lên giá treo cổ, cậu ta vẫn còn ngơ ngác trước những gì đang xảy ra.
Treo cổ? Chúng đang muốn treo cổ mình sao? Giống như trong sách đã nói, cách Muggles treo cổ phù thủy hơn ngàn năm trước?
Khuôn mặt của Blaise trở nên đờ đẫn vì cơn sốc. Cậu ta bị choáng ngợp và sốc đến nỗi đầu óc trống rỗng và chẳng biết phải làm gì tiếp theo. Cậu ta kinh tởm và căm ghét Muggles hơn bao giờ hết, sự thù ghét đó đã được đè nén khi cậu ta bước chân đến thế giới này trong thân phận của Draco Malfoy. Sự căm thù đó đã bị kiềm chế khi cậu ta bị chúng săn đuổi mà không thể chống trả, nó đã bị kìm hãm kinh hoàng khi cậu ta bị bắt vào ngục giam và còn để lạc mất người mình yêu. Sự căm thù đó đã bị đè nén khi cậu ta bị xúc phạm danh dự và bị phán tội chết. Đè nén và đè nén, chịu đựng và nhịn nhục, cuối cùng thì ranh giới đã bị sụp đổ, mọi chuyện đã đi xa tầm với và Blaise chẳng thể nào chịu đựng nỗi nữa. Cuối cùng thì chàng phù thủy trẻ nhà Zabini cũng chẳng phải thánh thần như Albus Dumbledore trẻ tuổi năm nào – có thể chịu đựng được tất cả, kể cả chuyện Muggles hãm hại em gái và gián tiếp khiến gia đình mình đổ vỡ. Khi thòng lọng được kéo xuống và tròng vào cổ, những gì Blaise nghĩ lúc này không phải là nỗi sợ hãi kề cận cái chết, cũng không phải là sự hối hận tột cùng khi đồng ý thay thế thằng bạn chịu đựng hết thẩy. Mà đó là một niềm tin, một niềm tin mãnh liệt. Lòng tin từ sự kiêu ngạo không tin vào cái chết và biết được thằng bạn thân sẽ có thể cứu mình thoát khỏi tình huống này trong phút chốc, lòng tin từ ngọn lửa phẫn nộ của sự thù hận với lời thề sẽ không bao giờ buông tha Muggles sau khi thoát khỏi đây.
Trả thù… Trả thù… Ta sẽ trả thù.
Rồi trong giấc mơ về thiên đàng, chúng sẽ học được cách treo cổ phù thủy một cách chính xác nhất.
“Đã 9 giờ đúng! Hành hình!” – Tiếng gã đàn ông từ loa phát thanh vang vọng khắp làng.
Một tiếng thét bất ngờ vang lên, đi kèm là một trận gió mạnh. Rồi bằng một cách đột ngột và thình lình nhất, một con dao xuất hiện, với tốc độ như tên bắn và thành công cắt đứt thòng lọng treo cổ. Con dao đó chẳng rõ đến từ đâu, dường như nó đã ẩn mình trong cơn gió bạo của trời. Nó đã giúp Blaise thoát khỏi cái chết trong tích tắc và ngã ngang xuống nền gỗ. Rồi thêm nhiều tiếng thét thất thanh lại đến, kế đó, trước sự chứng kiến của tất cả những người có mặt, giàn hành quyết bỗng dưng đổ sập mà chẳng có lấy một điềm báo. Những tiếng thét ấy như một hiệu lệnh, đánh dấu cho sự khởi đầu của một cuộc chiến. Những cánh áo trắng tinh khôi bắt đầu bị nhiễm bẩn bởi những đợt tấn công bất ngờ của toán người mới xuất hiện. Đó là một đội quân áo đen bao gồm cả người lớn và con nít: người lớn đứng sững một cách hiên ngang với vũ khí trên tay là rìu và búa, trẻ nhỏ đứng bên cạnh người lớn nghiêm trang hệt như chú lính chì trung thực. Những chú lính đó láu lỉnh và lợi hại đến nỗi họ có thể lấy mạng một người trưởng thành với vũ khí sắc nhọn trên tay. Đội quân ấy xuất hiện như một điềm báo cho bóng tối của ngôi làng bắt đầu trỗi dậy, cái thiện mà người dân xưa nay tôn sùng sắp bị sụp đổ, sự thật tăm tối đằng sau ánh sáng thiện lành giả tạo mà họ sùng bái nay lại bị phơi bày một cách trần trụi. Rồi trước cơn giận của bão tố, tất cả những cánh áo trắng bên giàn hành quyết như thể bị phát điên: họ vứt bỏ ô dù một cách giận dữ và gào thét, xông vào tấn công đội quân áo đen. Rồi thế là một cuộc chiến nổ ra giữa đội quân áo đen và phe cánh áo trắng giữa cơn điên cuồng của bão tố. Lốc xoáy bắt đầu xuất hiện, từ một cho đến hai, rồi đến ba, lần lượt ào đến và cuốn phăng những mái lợp ngói cổ xưa, cuốn đi những cái bàn cái ghế trong nhà và kể cả những cái cổng cao tường cũng mất tăm trong cơn gió. Nhưng dân làng không sợ cơn lốc, những kẻ điên chưa bao giờ sợ cái chết. Cuộc chiến diễn ra khốc liệt và điên cuồng không thua gì tiết trời giờ đây. Dường như con người đang điều khiển thời tiết, họ càng điên thì tiết trời càng trở tệ. Không có máu trong cuộc chiến này, bởi cơn mưa đã làm nhiệm vụ xóa sạch tất cả: từ mùi cho đến màu, cho đến hình dạng ban đầu của nó.
“GIẾT! GIẾT! GIẾT! Những ai mặc áo đen đều là ác quỷ!! Là tay sai của OTIS!!!!” – Một ai đó gào lên.
Phụ nữ, trẻ em, đàn ông, người già cho đến người trẻ, tất cả đều hòa làm một với cuộc chiến và bắt đầu chìm trong ngọn lửa điên cuồng. Cơn mưa dữ dội, lạnh giá không thể nào làm dịu đi ngọn lửa đang bập bùng cháy bên trong họ. Họ không thể nào giữ bình tĩnh được nữa, tâm trí họ bị ám ảnh bởi một cơn khát nào đó, nó giống như một con quỷ đang cố xúi giục họ đi tìm cách giải tỏa cho cơn khát của nó. Rồi họ lao vào nhau, giết chóc điên loạn và gào lên thỏa mãn vì đã giải tỏa được cơn thèm muốn. Rồi họ lại ngã xuống đất với nụ cười thanh thản trên môi. Mặt đất bắt đầu được lấp đầy bởi xác chết. Những cái xác màu trắng, màu đen với đôi mắt mở to, trợn trừng dữ tợn với vẻ điên loạn. Những cái thây to và những cái thây bé chất chồng lên nhau một cách nặng nề, bàn tay họ vẫn không buông bỏ vũ khí, rồi lại bị cơn lốc xoáy cuốn bay đi mất cả người lẫn vật.
Từ trên đỉnh đồi – vùng đất cao nhất làng có phương hướng ra cánh đồng hoang cạnh biển. Từ nơi này người ta có thể nhìn thấy trọn vẹn nét đẹp của biển cả, nét cổ xưa bí ẩn của ngôi làng và nét hoang dại của cánh đồng cỏ lau. Vùng đỉnh đồi này không được xanh tươi cho lắm, đất cứng và đầy sỏi đá, không có thảm cỏ nhưng lại có một cái cây cổ thụ già đã bị khô héo. Cái cây ấy từng bị sét đánh và thiêu trụi sạch cành lá, giờ đây chỉ còn phần thân già mục nát đang cố chống chọi với cơn giận của tự nhiên. Draco Malfoy ngồi tựa vào thân cây ấy, dõi mắt theo cơn lốc xoáy ở ngã ba làng. Rồi từ nơi đây, anh ta và bạn bè của mình đã chứng kiến được trận chiến khủng khiếp của người dân trong làng. Không có đèn, không có ánh lửa, chỉ có tia chớp của trời là ánh sáng duy nhất, nhưng các phù thủy trẻ tuổi vẫn nhìn thấy được tất cả một cách rõ ràng nhờ vào cặp mắt tinh tường, sắc bén. Giàn hành quyết đã sụp đổ và dân làng bắt đầu lao vào cuộc chiến của những kẻ điên, rồi có vài tốp người bắt đầu chạy trốn, tìm nơi để lánh nạn và hướng đến nơi cao nhất là đỉnh đồi. Tốp người đó là các nhóm phù thủy trẻ tuổi khác của Hogwarts, là các học sinh vẫn đang tìm cách hoàn thành bài thi của mình. Nhưng giờ đây trước sự khốc liệt và hung tàn của cuộc chiến, các chàng trai cô gái trẻ tuổi ấy cảm thấy choáng ngợp và đâm ra khủng hoảng. Họ tìm đến nhau bằng cách nào đó, rồi rủ nhau bỏ trốn. Vừa chạy họ vừa khóc, họ lầm bầm trong miệng những câu nói nào đó mà chỉ có bản thân họ mới nghe được. Hoặc họa chăng chính họ cũng chẳng biết mình đang nói cái gì, bởi mọi chuyện diễn ra quá khủng khiếp. Những con người mà họ cho là bình thường, là hiện thân của lòng nhân ái và tình yêu, những con người mà họ từng ra mặt chống lại quý tộc phù thủy và bảo vệ, hóa ra chỉ là những con ác quỷ đội lốt thiên thần.
“Blaise, chúng ta có cho lũ máu lai và Muggles (Phù thủy gốc Muggles) ấy lên đây không?”
“Cứ để chúng nó đến đây. Bây giờ là lúc chúng ta thể hiện sự khoan dung của mình, cho tụi nó đến đây đi. Hãy tỏ ra tốt bụng và tử tế nhất có thể!”
Đỉnh đồi hoang tàn, trơ trụi ngày nào giờ đây trở thành nơi an toàn nhất trong làng. Draco Malfoy, trong vai Blaise Zabini, đã làm tốt việc dẫn dắt nhóm của mình và giúp đỡ các nhóm phù thủy thuần chủng khác đến nơi đây lánh nạn. Họ đứng tụ tập thành nhóm, đứng yên tại chỗ và đón lấy từng đợt quật hung tàn của gió và mưa. Ô dù không có ích gì ở nơi cao nhất và nhiều gió này, nên để chống chọi trước cơn bão dữ, họ đã đứng cùng với nhau, ngồi cạnh và quây quần bên nhau với hy vọng xua đi cái lạnh ẩm ướt. Các phù thủy trẻ thì thầm trò chuyện với bạn của mình, họ chia sẻ thành tích mà mình đã đạt được, chia sẻ hành trình và suy nghĩ của bản thân về trận chiến của dân làng. Họ bày tỏ sự sợ hãi của mình khi chứng kiến giàn hành quyết của dân làng, họ còn cảm thấy “Draco Malfoy” thật đáng thương và xui xẻo vô cùng khi trở thành Otis. Anh ta đã bị oan uổng, bị xúc phạm danh dự và thậm chí suýt chút nữa mất mạng trong tay người dân. Nếu như không phải nhờ Zabini và Parkinson, ắt hẳn Malfoy thật sự đã chết, tệ hơn nữa còn chết bởi việc bị treo cổ bởi Muggles – một cái chết khủng khiếp, kinh hoàng hệt như những phù thủy đã hi sinh trong trận chiến hơn nghìn năm về trước. Malfoy thật tội nghiệp, có lẽ khoảnh khắc kề cận Tử thần đó sẽ trở thành nỗi ám ảnh của anh ta. Một nỗi ám ảnh với ngọn lửa căm thù mãnh liệt, một vết thương chí mạng đối với tâm hồn và trí óc mà không một liều thuốc nào có thể chữa lành được, kể cả liều thuốc Lãng quên hoặc bùa chú xóa trí nhớ thần kỳ.
Tuy đã được bạn bè cứu thoát, nhưng sau đó “Draco Malfoy” đã ngất xỉu. Các thành viên trong nhóm Zabini đã tìm được năm người trong nhóm của Malfoy khi đang trên đường tháo chạy đến đỉnh đồi. Năm người họ khi ấy trông có vẻ hoảng hốt và lo lắng, họ vẫn còn hoảng sợ khi nhìn thấy thòng lọng treo cổ tròng vào đầu Malfoy. Ngay cả khi nhìn thấy thủ lĩnh của mình đã an toàn, họ vẫn còn choáng váng và sợ hãi vô cùng.
“Thòng lọng! Đó là một cái thòng lọng thật sự! Chúng đã muốn treo cổ anh ta! Chúng muốn mạng của Malfoy!” – Avery khi đó đã thốt lên với vẻ mặt hoảng loạn.
“Zabini! Cậu có nhìn thấy không? Chúng muốn treo cổ một phù thủy! KHÔNG ĐƯỢC! ZABINI ƠI! SUÝT CHÚT NỮA THÔI! CHÚT NỮA THÔI LÀ CHÚNG TÔI CŨNG BỊ TREO CỔ GIỐNG HỆT MALFOY!!!!” – Selwyn gào lớn.
Nỗi khiếp đảm kinh hoàng đó của năm thành viên nhóm Malfoy đã dọa những người thừa kế trẻ tuổi phải sợ hãi. Mặt họ tái mét, người họ run rẩy khi nghĩ đến viễn cảnh chứng kiến đồng bạn của mình bị Muggle treo cổ. Nếu như đó chuyện đó thật sự xảy ra, vậy họ sẽ làm gì? Nếu như Malfoy thật sự chết, vậy họ sẽ làm thế nào với Muggles? Những cô cậu phù thủy quý tộc trẻ không có câu trả lời của riêng mình, hoặc là họ có, họ biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu như Malfoy thật sự chết. Một cuộc chiến sẽ nổ ra và họ sẽ tham gia vào nó. Đó sẽ là cuộc chiến giữa phù thủy và Muggles, sẽ là trận chiến giữa phe cánh quý tộc phù thủy và phe cánh của Dumbledore. Rồi thế là chẳng còn hòa bình nữa. Trong tương lai, hòa bình sẽ trở thành thứ xa xỉ nhất đối với sự sống còn của con người.
“Tất cả mọi người phải bình tĩnh!” – Zabini cuối cùng cũng lên tiếng sau bao lần giữ im lặng.
“Bây giờ, như chúng ta đã thấy, bản chất đen tối bẩn thỉu của lũ rệp mọi đó đã được phơi bày một cách trần trụi. Chúng không thể nào so sánh được với phù thủy chúng ta. Tôi muốn mọi người nhớ đến những gì ngài Hiệu trưởng quý mến của chúng ta đã dạy, phải tin tưởng vào cái thiện bên trong con người. Ngài ấy đã dạy cho chúng ta một bài học đắt giá: dạy chúng ta làm sao để yêu mến đồng loại, yêu thương bao bọc lẫn nhau. Và ngài ấy đã đúng: chúng ta là phù thủy, cái thiện luôn tồn tại bên trong chúng ta. Chúng ta yêu mến và thương yêu lẫn nhau bởi vì chúng ta có cùng chung dòng máu huyền diệu. Còn lũ rệp mọi bẩn thỉu đó, chẳng là cái thá gì cả! Chúng không xứng, chúng không thể nào giết được chúng ta! Chúng là quỷ dữ, là biểu tượng của tai họa và bóng tối! Chúng ta là ánh sáng, chúng ta là cái thiện của con người. Cái thiện luôn tồn tại bên trong con người và chúng chẳng thể tiêu diệt được chúng ta! Chẳng phải Malfoy đã chứng minh rồi sao? Chúng muốn tiêu diệt anh ta nhưng đã thất bại! Malfoy đã cho cho thấy lời của Ngài là đúng: cái thiện luôn chiến thắng! Hãy xem đi, Malfoy giờ là kẻ duy nhất đào thoát khỏi tay Thần Chết tận hai lần! Một lần là do chống lại Hắc Ám, và lần này là né tránh sự hung ác của Bóng Tối. Anh ta chẳng thua kém gì so với Harry Potter – Kẻ Được Chọn mà trước đây người ta từng tôn sùng! Bây giờ, đã là mười một giờ đêm, thời gian đã đến! Chúng ta sẽ rời khỏi đây trong vòng một tiếng nữa. Tôi cần mọi người ghi nhớ sâu sắc những xảy ra ngày hôm nay. Trong tương lai, khối ký ức quý giá đó sẽ giúp chúng ta giành lại những gì chúng ta nên có! Mọi người hiểu ý tôi chứ?”
Bài phát biểu đó của Zabini đã thành công nhận được sự tán dương của tất cả các phù thủy thuần chủng có mặt vào thời điểm đó. Họ đã trở nên bình tĩnh hơn, thậm chí còn có hứng thú bàn luận về những lời mà Zabini đã nói. Một trong số họ cảm thấy buồn cười vì cách anh ta đã đảo ngược lại ý nghĩa thật sự trong lời của Dumbledore. Họ bỗng dưng cảm thấy anh ta xảo quyệt không kém gì Malfoy, nếu như không phải “Draco Malfoy” đang nằm đó, bất tỉnh trong vòng tay của nhóm bạn thân anh ta, thì có lẽ họ còn cho rằng Zabini chính là Malfoy. Nhưng mà họ có lầm tưởng như thế thì cũng dễ hiểu thôi, bởi ở thế giới Muggle này, chỉ có tấm giấy thành tích là chứng minh được thân phận của một người, vẻ ngoài ban đầu đã được thay thế bởi bùa phép ngụy trang. Người ta có thể lầm tưởng Zabini là Malfoy nếu như ban đầu anh ta không cho họ xem tờ giấy thành tích chứng minh thân phận của mình. Hơn nữa, Zabini cũng trở nên kỳ quái như mắc chứng động kinh. Chẳng biết anh ta kiếm đâu ra một cái khăn che mặt, và khư khư giữ lấy nó, không muốn cho ai nhìn thấy mặt của mình. Điều này khiến cho các phù thủy trẻ phải nghi ngờ anh ta. Đặc biệt là khi đối mặt với Annette Roiser, anh ta còn trở nên bối rối và hoang mang đến luống cuống cả chân tay. Nhưng sau đó, Zabini lại giải thích với mọi người rằng, anh ta cảm thấy mất mặt trước các quý cô với vẻ ngoài khó ưa của mình hiện giờ. Và lý do này đã làm các cô gái phải bật cười và vui vẻ một phen. Các cô gái cũng thừa nhận rằng, vẻ ngoài anh ta sẽ thật xấu xí và ghê tởm vô cùng nếu không có cái khăn che mặt. Nhưng họ bày tỏ họ chưa bao giờ nghĩ sẽ chán ghét anh ta.
“Thật ra vẻ ngoài không quan trọng đâu, Zabini! Chúng tôi không quan tâm tới vẻ ngoài của cậu, kể cả Parkinson, cô ấy cũng thế. Vì sao chúng tôi phải để ý chứ? Chẳng phải trong thế giới Muggles này, ngoại hình của chúng ta chỉ là giả thôi sao?” – Một cô gái đã nói với “Blaise Zabini” như thế.
“Tôi biết! Nhưng liệu có bao giờ các cô chỉ yêu vẻ ngoài của đàn ông chúng tôi không? Khi anh ta không còn hoàn mĩ nữa và trở nên xấu xí, đáng kinh tởm, vậy các cô có còn yêu anh ta không?”
“Đối với con gái chúng tôi, vẻ ngoài lịch lãm của các cậu chỉ là một phương tiện để thu hút sự chú ý của chúng tôi ở cái nhìn đầu tiên thôi. Chúng tôi thật sự bị hấp dẫn chính là bởi con người thật các cậu. Chẳng phải cánh con trai các cậu cũng vậy sao?” – Cô ta ngạc nhiên hỏi.
Nhưng Zabini không trả lời.
Khi có thêm nhiều nhóm phù thủy xuất hiện ở đỉnh đồi, họ được các đồng bạn của mình chào đón một cách nhiệt liệt. Những nhóm quý tộc trẻ tuổi làm theo lời dặn của Zabini, họ đã trở nên khoan dung và tử tế hơn bao giờ hết. Họ chia nhau an ủi nhóm bạn mình không thân, họ kể thêm về tình hình để cho những người đồng bạn của mình biết. Nhóm của Harry Potter nằm trong số nhóm người đến trễ nhất, và cũng như những nhóm khác, nhóm Potter được chào đón một cách nhẹ nhàng, lịch sự. Họ được xếp riêng một chỗ ngồi an toàn và được chia cho vài cái áo mưa. Hiển nhiên, điều này đã làm cho nhóm của Potter ngạc nhiên vô cùng. Họ đã ngạc nhiên đến nỗi bắt đầu hoài nghi lòng tốt của các quý tộc trẻ tuổi, và cho rằng sự tử tế này còn có mục đích khác.
“Này, Pansy, cậu ta vẫn ổn chứ?”
Sau khi đóng tròn vai người mình phải diễn, Draco Malfoy rời khỏi chỗ ngồi của mình, bước đến tới chỗ của Pansy. Anh lo lắng cho tình hình thằng bạn thân không kém gì Pansy. Nhờ vào lời kể của bọn Jackson, anh đã biết được thằng bạn mình đã gánh chịu những gì khi trở thành Malfoy. Anh không ngờ đến ngay cả một liều Phúc Lạc Dược cũng không giúp Blaise may mắn hơn tẹo nào khi bắt đầu mọi chuyện. Đúng là cậu ta có may mắn đấy, nhưng cái may mắn đó chỉ đủ để kéo cậu ta khỏi bàn tay của Thần Chết, chứ chẳng hề đem lại tí lợi lộc nào cho chính cậu ta. Lúc này, khi bước đến chỗ Pansy, Draco nhìn thấy thằng bạn mình đăng nằm bất động trong vòng tay của cô nàng. Xung quanh hai người là Crabbe, Goyle và Jackson. Avery, Selwyn và Rowle bị thương không nhẹ, nên cả ba đã ngồi nghỉ mệt ở dưới gốc cây cổ thụ khô cằn gần mép đỉnh của đồi. Dưới chút ánh sáng ít ỏi từ ánh chớp dữ tợn, Draco có thể nhìn thấy rõ ràng chân mày của Blaise đang chau lại một cách giận dữ, làn da trắng bệch trở nên tái xanh trước cơn xối dữ dội của làn mưa. Áo quần trên người cậu ta rách bươm, đôi chỗ còn sậm màu bất thường bởi sự hiện diện của máu.
“Khá ổn. Nhưng… cậu ấy đang kiệt sức. Hơi thở rất yếu!”
Pansy trả lời, đôi mắt cô nàng đượm lên nỗi lo âu, sốt sắng. Cô nàng ngẩng đầu nhìn Draco khi thấy anh ngồi xuống, ngang ngược đuổi Crabbe đi và giành chỗ của cậu chàng.
“Tao đã nghe Avery kể, tao biết chuyện mày đã làm, Vincent.” – Draco quắc mắt ác độc nhìn Crabbe.
“Tạm thời mày không có tư cách ngồi chung với tụi tao! Xong chuyện ngày hôm nay, tao sẽ tính sổ với mày! Mày cũng không được phép xin lỗi Pansy vì tao không cho phép mày làm thế! Bây giờ thì biến mẹ mày đi!”
Chỉ với một vài câu, Draco đã làm cho Crabbe tái mặt và hoảng hốt. Trông cậu chàng thật là tội nghiệp. Cậu chàng đứng ngây ra như phỗng, hai mắt mở to đầy sợ hãi nhìn Draco. Có lẽ cậu chàng chưa từng bị “Zabini” đối xử với mình như thế bao giờ, thái độ khinh miệt và ngạo mạn ấy thật sự khiến cho người ta phải sôi máu, ngay cả lời nói ấy cũng độc địa như thể Crabbe chỉ là một con kiến nhỏ bé, hèn mọn mà thôi. Cuối cùng, Crabbe cũng buồn bã rời đi, tới chỗ của tụi Avery ngồi tạm.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” – Pansy cau mày hỏi.
Goyle hưởng ứng câu hỏi của cô nàng, cậu chàng nhìn Draco với vẻ tò mò, khó hiểu. Draco không nói gì cả, cũng không cho Jackson kể. Anh chỉ bảo chuyện quan trọng bây giờ là giúp “Malfoy” tỉnh lại. Anh nói rằng, có lẽ sau khi giận dữ đến bất tỉnh, “Malfoy” đã bị nỗi ám ảnh ấy giữ chân trong giấc mơ. Nếu như bây giờ không gọi cậu ta tỉnh dậy, thì mọi chuyện sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.
“Gọi cậu ta tỉnh? Chẳng phải đây là chuyện của Roiser sao?” – Jackson thốt lên kinh ngạc.
Rồi trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, anh ta giải thích.
“Roiser là bạn đời tương lai của Malfoy, họ cùng nhau san sẻ một trái tim. Tôi nghĩ cô ta có thể gọi Malfoy dậy.”
Những lời này của Jackson khiến Pansy giận tái mặt. Cô nàng trừng mắt nhìn Draco, ánh mắt dữ tợn đến nỗi tưởng chừng như nó có thể giết chết anh ngay tức thì. Draco ho một tiếng, tuy anh cảm thấy khoan khoái trước lời này của Jackson, nhưng anh cũng không đồng ý với đề nghị của anh ta, đơn giản là bởi vì “Malfoy” đang nằm trước mặt anh ta bây giờ chẳng phải là Malfoy thật. Người thật đang chân chính ngồi trước mặt Jackson, an toàn và khỏe mạnh, không cần đến sự giúp đỡ của Roiser, người bạn đời tương lai.
“Ý kiến hay đấy, Jackson! Nhưng bây giờ tôi chẳng thấy Roiser ở đâu cả. Trời tối như thế này, ngay cả cú mèo cũng chẳng thể đi săn. Đôi mắt anh sáng và tinh tường nhất bọn, vì thế tôi mong anh và Goyle, hãy đi tìm và mang cô ấy đến đây!” – Draco nói.
Có vẻ như bởi vì đã bị Zabini dạy cho một bài học nhớ đời trước khi bắt đầu cuộc thi, nên giờ đây Jackson trông có vẻ “nghe lời” hơn bao giờ hết. Anh ta đồng ý ngay lập tức, và chẳng nói chẳng rằng, kéo Goyle đứng dậy, đi tìm Annette. ‘Khi hai người họ vừa đi khỏi, ngay sau đó, Draco kêu Pansy hãy nhanh chóng gọi Blaise dậy.
“Đây là cơ hội tốt! Cậu mau gọi cậu ta dậy! Mau lên, kẻo hai thằng ngu đó trở lại bây giờ!”
Trước sự hối thúc của Draco, Pansy chẳng nói lời nào mà chỉ ôm chặt lấy Blaise. Cô nàng nhắm mắt, lặng thinh, như thể đang tập trung cho sức mạnh nào đó. Rồi cô nàng cúi đầu, để trán mình chạm vào trán Blaise, để mũi mình tựa vào mũi cậu ta. Draco nghe thấy Pansy đang nói gì đó, nhưng đó là tiếng thì thầm, anh không thể nào nghe được khi nó bị át mất tiếng sấm và mưa. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Draco nhìn thấy ngay khi Pansy vừa mở mắt, Blaise lập tức thở mạnh và há miệng, hớp một hơi lớn rồi mở mắt. Hơi thở cậu ta không còn yếu ớt như ban đầu nữa, nó đang dần ổn định lại và mạnh mẽ hơn. Nhưng trông cậu ta có chút ngớ ngẩn khi nhìn thấy Pansy. Mép môi cậu ta run liên tục, đôi mắt mở to nhìn cô nàng chằm chằm. Pansy bật khóc, cô nàng hôn lên môi cậu ta và dịu dàng an ủi bằng những lời thì thầm trìu mến. Draco đứng dậy, quay lưng đi để cho đôi bạn của mình chút không gian riêng tư. Anh nói với họ.
“Được rồi! Bây giờ hai người hãy tìm chỗ nào ngồi, đừng để bất cứ ai nhận ra hai người! Chỉ còn độ nửa tiếng nữa là nửa đêm. Khi đó cánh cửa Thần sẽ xuất hiện và chúng ta sẽ được rời khỏi đây. Tôi đoán là, mọi người sẽ nhanh chóng trở lại hình dạng ban đầu của mình thôi. Sẽ không còn mang trên người cái bùa ngụy trang chết tiệt kia nữa! Tôi phải đi đây!”
“Cậu đi đâu, đến chỗ của Annette?” – Pansy chùi nước mắt và hỏi.
“Chẳng phải cậu không dám để cô ấy nhìn thấy hình dáng xấu xí của mình bây giờ sao?”
“Hình dáng xấu xí?” – Blaise yếu ớt hỏi.
Lúc này, Blaise đã ngồi dậy. Cậu ta trông khá là tỉnh táo và khỏe mạnh sau khi tỉnh dậy. Cậu ta bắt đầu tỏ ra hứng thú với chuyện mà Pansy sắp nói.
“Ái chà!” – Blaise chăm chú quan sát Draco – “Thật khiếp! Làm gì có người nào tởm hơn cậu bây giờ nhỉ, Draco? Đeo mặt nạ có ích gì chứ? Cơ mà tôi đoán nó cũng giúp Annette khỏi phải hoảng sợ vì bị dọa, đúng không?”
“Tôi nói đúng không?” – Rồi cậu ta quay sang mỉm cười với Pansy.
Pansy bật cười. Cô nàng vuốt má Blaise và dịu dàng nói.
“Đúng vậy. Cậu có biết không? Trông cậu ta to xác thế mà ngu ngốc hơn cả một đứa con nít! Mình chẳng biết cậu ta kiếm đâu ra cái mặt nạ đó. Ban đầu cậu ta còn muốn tránh mặt Annette nữa cơ đấy!”
“Thú vị vậy sao? Hãy kể tôi nghe chuyện gì đã xảy ra nào? Hơn nữa, Pansy, tôi đã rất lo cho cậu. Tôi muốn biết cậu đã phải làm gì khi đó, khi mà chúng ta bị ép phải tách nhau ra.” – Blaise nói, với giọng buồn bã.
“Được thôi! Nhưng, Draco, hãy lại đây và ngồi xuống! Tôi muốn cậu che chắn cho hai chúng tôi. Tôi muốn ôm cậu ấy!” – Pansy mỉm cười.
Draco chẳng còn cách nào khác là làm theo lời Pansy. Nhưng trông anh không được vui lắm. Dù cho khuôn mặt đã được che mất bởi tấm vải, nhưng sự bực bội, khó chịu của anh vẫn rõ ràng vô cùng.
“Mau đi! Không còn nhiều thời gian đâu! Tôi muốn ở bên cạnh Anne hơn là trở thành cái bóng đèn của hai người đấy!” – Draco nói một cách gắt gỏng.
***
Đây là một trong những chương tui tâm đắc và thích nhất của bộ truyện hehe. Còn các bạn thì seo?