Ngoại truyện 2: Búp bê ma của cô chủ nhà Malfoy 1 [Series Búp bê ma cô chủ nhỏ nhà Malfoy]

Ở Hẻm Knockturn có một cửa hàng chuyên bán đồ cổ khá lớn tên là Borgin and Burke. Nó nằm ở số 13B, Knockturn Alley, thuộc sở hữu của ông Borgin và ông Burke. Bởi vì là cửa hàng chuyên bán các đồ vật của ma thuật Hắc Ám, nên nó hệt như những cửa hàng hắc ám khác ở con hẻm – đều “được” người của Bộ Pháp Thuật để mắt. Tuy nhiên, một trong những người chủ của cửa hàng – ông Borgin lại chẳng lấy làm e dè lo lắng mỗi khi tiếp đón người của Bộ. Ông ta khác với ông Burke – người đồng sở hữu căn tiệm đã sớm mất tăm biệt tích từ lâu, ông ta là một người gian xảo, lẻo mép và khá thích vàng bạc. Thi thoảng, căn tiệm lâu đời của ông ta còn tiếp đón những người có chức vụ cao ở Bộ. Miệng lưỡi dẻo quẹo ngọt quánh như mật ong đã là một kĩ năng quan trọng giúp ông ta tiếp tục kế sinh nhai bao năm qua. Có người nói rằng, ông Borgin đã đánh bạn được với ngài Cố Vấn của Bộ trưởng Bộ pháp thuật – Lucius Malfoy. Ông ta thường giúp ngài Malfoy tìm được những đồ vật khá đặc sắc. Ngay cả khi về già, ngài Malfoy cũng mang những đứa cháu yêu quý của mình đến thăm hỏi ông Borgin.

Hôm đó là một ngày mát mẻ của mùa xuân. Sau một hồi dọn dẹp, kiểm kê hàng hóa, ông Borgin phát hiện có một con búp bê thất lạc trong đống đồ của mình. Nói về con búp bê này, ông ta cảm thấy rất kỳ lạ. Nó rất giống búp bê của những đứa trẻ Muggles thường chơi: một con búp bê nam, được làm bằng sứ với vẻ ngoài tinh xảo, đẹp không thua gì người thật. Nó có mái tóc màu đen, mắt nâu và kích cỡ to bằng một đứa bé năm tuổi. Ở trên cái cổ nhỏ tinh tế của sứ được đeo một sợi chỉ đen hệt như dậy chuyền, với mặt dây là chất liệu kỳ lạ được khắc một cái tên nghe khá lạ tai: Brahms. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy con búp bê, ông Borgin dám chắc nó đã bị ám. Ông ta cảm nhận được một năng lượng hắc ám nào đó tồn tại bên trong cơ thể tinh xảo của sứ ấy. Hơn nữa, dường như con búp bê này còn quái dị hơn cả thế. Có lần, ông Borgin bắt gặp con búp bê tự ý di chuyển vị trí của mình. Kể từ khi phát hiện ra nó trong đống đồ cũ, ông ta đã quyết định đặt nó ở tủ kính, trưng bày như một mặt hàng. Nhưng dường như con búp bê không thích điều đó. Nó cố ý thay đổi vị trí của mình, lại còn để lộ cho ông Borgin thấy; thậm chí, nó còn phản đối hành động của ông ta bằng cách tìm ra những món đồ bí mật quan trọng được cất giấu trong tiệm, phá hủy tất cả và gây thiệt hại vô cùng lớn. Ông Borgin đã nổi điên, cố tìm cách giải quyết con búp bê ma quái này. Tuy nhiên, đây chẳng phải là một chuyện đơn giản. Con búp bê chẳng sợ phép màu của lão phù thủy, nó còn tỏ ra thích thú với bùa chú hắc ám mà ông Borgin cố ếm, nguyền rủa mình. Cuối cùng, cứ nhiều lần như thế, ông Borgin cũng chịu thua với con búp bê, không tìm cách tống khứ nó đi nữa. Ông ta quyết định mặc xác nó – hệt như trước kia, khi mà ông ta chẳng biết đến sự tồn tại của nó.

Con búp bê Brahms tiếp tục ở lại căn tiệm đồ cổ, cho đến một ngày, nó đã tìm được người chủ mới.

Một lần, tiếp đón những người nhà Malfoy, ông Borgin bỗng dưng nhìn thấy con búp bê xuất hiện ở tủ trưng bày. Nó ở đó, một cách tự nguyện mà chẳng cần ông chủ phải càu nhàu, nài ép như trước. Nó thình lình ngồi yên trong tủ kính, hành động kỳ quái như thể biết trước chuyến viếng thăm của những vị khách quý. Có lẽ nó luôn đợi chờ người nhà Malfoy, rồi khi họ đến, nó lại xuất hiện – chỉ để được ngắm nhìn họ, hoặc là thu hút họ. Ông Borgin dám thề với Merlin, con búp bê này là vật sống nguy hiểm. Bao lâu nay, nó chẳng thèm làm hại đến ông ta, đơn giản là bởi vì ông ta không phải đối tượng nó nhắm đến. Dường như nó đang tìm kiếm một con mồi thích hợp cho riêng mình. Ông Borgin không biết con mồi nó chọn có đặc điểm gì, và mục đích của nó, hay xuất xứ nguồn gốc của nó – ông ta chịu thua, chẳng biết gì về nó cả. Dù cho trước đó, ông ta cố ý đến thế giới Muggles để tìm hiểu tin tức về một con búp bê tên Brahams, nhưng những gì ông nhận được là vẻ mặt dè bĩu khinh thường của những con người tầm thường ấy. Điều này đã làm ông Borgin giận đến mức, quyết định mặc xác con búp bê đó.

Con búp bê ngồi yên trong tủ trưng bày. Cặp mắt nâu bằng sứ của nó như ánh lên một tia sáng khi nhìn những đứa trẻ nhà Malfoy. Hôm đó, ông Borgin đã tiếp đón bốn thành viên nhà Malfoy. Một trong số đó là khách hàng thân thiết của ông ta – ông Lucius Malfoy; ba người còn lại chỉ là những cô cậu nhỏ, trẻ tuổi. Cậu cháu trai cả tên Serpentis Malfoy, cậu cháu thứ tên Scorpius Malfoy và cùng với người em gái song sinh – cháu gái út tên Artemis Malfoy. Cậu cháu cả nghe nói đã là học sinh năm thứ Nhất ở Hogwarts, còn cô cậu nhỏ tuổi hơn năm nay chỉ mới qua sáu tuổi thơ. Cả ba anh em đều có nét y hệt như ông nội Lucius của mình, nhưng người ta lại nhận thấy cậu cháu thứ Scorpius lại giống ông nội và cha nhiều hơn. Cậu cháu cả và cô cháu út cũng sở hữu vẻ ngoài giống hệt họ, nhưng cốt cách của họ lại nghiêng về mẹ mình nhiều hơn.

“Úi tuyệt quá! Cậu Malfoy lớn đây thật có mắt nhìn hệt như ông nội mình! Món đồ này cực kỳ quý hiếm và độc nhất vô nhị đấy!”

“Ôi, cậu Malfoy nhỏ thân mến của tôi ơi, cây sáo đen này tất nhiên là được tạo ra chỉ dành ra riêng cậu…”

“Ông Malfoy, tất nhiên bà Malfoy sẽ yêu thích cây lược thần do đích thân người chồng tuyệt vời của mình chọn rồi…”

Sau một hồi say sưa, giới thiệu và chào hàng bằng chất giọng mật ong của mình, ông Borgin đã làm cho những người nhà Malfoy rất hào hứng. Thế là những đồng Gallons lấp lánh cứ liên tục rơi thẳng vào túi của ông ta. Điều này làm ông ta cứ phải toét miệng cười vui sướng. Ông ta nhận thấy cánh đàn ông nhà Malfoy rất thích thú những đồ vật hắc ám mới lạ đến từ những xứ sở khác. Những món đồ này ở cửa tiệm ông ta đều không bao giờ thiếu.

“Quý cô Malfoy đáng yêu của tôi ơi, tôi có thể giúp gì được cho cô không?” – Ông Borgin nói, sau khi nhìn thấy cô gái út nhà Malfoy cứ nhìn chằm chằm mãi về tủ trưng bày của mình.

Người ta nhận xét cô bé út nhà Malfoy có vẻ ngoài khá giống mẹ mình lúc bé: một vẻ đẹp đáng yêu và dễ chiếm được sự yêu mến của mọi người ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngay cả ông Borgin cũng cảm thấy quý cô bé xinh xắn nhà Malfoy.

“Cám ơn sự nhiệt tình của ông, thưa ông Borgin.” – Cô bé trả lời một cách lễ phép.

Rồi cô bé không nói thêm lời nào với Borgin nữa, mà lại ngoảnh sang nhìn ông nội mình.

“Cháu muốn con búp bê này.”

Ông Borgin ngạc nhiên, trừng mắt nhìn cô bé. Rồi ông ta lại nhìn con búp bê với vẻ mặt sửng sốt. Qua lớp cửa kính dày đặc, ông ta như nhìn thấy khuôn miệng tinh xảo của con búp bê cong lên mỉm cười.

“Thưa cô, con búp bê này quá nguy hiểm với một đứa trẻ như cô…” – Ông ta nói, với giọng lo lắng.

Nhưng cô bé không trả lời ông ta. Đôi mắt xám xanh trong veo của cô cứ nhìn mãi con búp bê đó. Ngay cả khi người anh sinh đôi của mình bước đến, lên giọng giễu cợt chê bai, cô bé vẫn không mảy may quan tâm chút nào.

“Artemis, con búp bê này còn xấu hơn cả anh đó! Chắc chắn, mẹ sẽ không vui nếu em mang một con búp bê tởm lợm này về nhà!”

“Scorpius, im lặng.” – Người anh cả lên tiếng, nghiêm khắc nhìn thằng em.

“Sao thế? Em có nói gì xấu đâu?” – Cậu nhóc nhìn anh trai, khuôn mặt trẻ con nhăn lại vì bị quở trách.

“Artemis đi tìm đồ chơi rất lâu rồi! Mãi con bé mới ưng ý được một con búp bê. Em đừng làm em ấy buồn.” – Cậu anh cả nói.

“Tại em ấy phiền phức quá đó thôi! Em sẵn lòng chia đồ chơi của mình cho em ấy cơ mà. Do em ấy bướng bỉnh, không chịu chơi cùng em…” – Cậu anh thứ bĩu môi, hờn giận.

“Đó là bởi vì trước đó em đã làm hỏng con búp bê Kella của con bé đấy.”

“Được rồi, im lặng nào!” – Cuối cùng, ông Malfoy lên tiếng, ngắt lời ba đứa cháu.

Ông Malfoy quyết định mua con búp bê Brahams cho cháu gái của mình. Khi đưa con búp bê cho cô bé út, ông Borgin hiếm hoi cảm thấy âu lo cho sự an toàn của khách hàng. Có lẽ nguồn gốc bí ẩn của con búp bê luôn khiến ông ta cảm thấy bồn chồn, không yên. Thế là sau một hồi băn khoăn, ông Borgin quyết định nói sự thật cho chủ nhân mới của con búp bê, thú nhận rằng mình hoàn toàn không biết gì về nó và mong cô bé hãy chú ý an toàn khi sở hữu nó. Lúc ấy, sự thành thực này của ông ta đã khiến ba người nhà Malfoy rất ngạc nhiên. Song, ngoại trừ cậu cháu thứ còn ít tuổi, thì hai người còn lại thoáng giận dữ, phẫn nộ. Họ cho rằng, ông Borgin thật thiếu trách nhiệm khi sẵn sàng bán một món đồ không rõ nguồn gốc, xuất xứ. Ngay khi ông Malfoy quyết định trả lại con búp bê, thì bỗng cô cháu gái kéo tay ông ta. Ông Malfoy nhìn thấy đôi mắt xám long lanh của cô cháu gái, sự kiên quyết và nghiêm túc bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt trẻ con, ngây thơ ấy.

“Cháu muốn con búp bê này.” – Cô bé nói, lặp lại với giọng trẻ con, non nớt.

“Nhưng nó khá nguy hiểm đấy, cháu yêu à! Artemis ngoan, ông sẽ mua cho cháu con búp bê khác nhé!” – Ông Malfoy dịu giọng nói.

“Không.” – Con bé lắc đầu – “Cháu chỉ muốn nó.”

“Artemis…”

“Hoặc là có nó, hoặc là con sẽ không bao giờ nói chuyện với ông nữa, ông nội.” – Con bé điềm tĩnh nói.

Thế rồi, cuối cùng, con búp bê Brahams cũng tìm được người chủ mới.

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Ngoại truyện 2: Búp bê ma của cô chủ nhà Malfoy 1 [Series Búp bê ma cô chủ nhỏ nhà Malfoy]

Gửi phản hồi cho popaipopi Hủy trả lời