Kể về quá trình chạy thoát của Pansy là một câu chuyện dài. Nó được bắt đầu từ khi cô nàng tách khỏi đám Blaise và rơi ngã vào con hẻm vắng. Có lẽ là nhờ vào sự may mắn thần kỳ ở liều Phúc Lạc Dược, hoặc do dân làng chỉ chú ý đến kẻ tội phạm nguy hiểm là Otis, nên hoàn cảnh của Pansy không nguy hiểm lắm và cô nàng đã chạy thoát một cách dễ dàng. Cô nàng đã khá may mắn khi không bị bất cứ Muggles nào truy đuổi, cũng chẳng có một ai có thể làm hại cô nàng. Lúc đó, khi ngã trên nền đất ẩm ướt, Pansy đã phải bị choáng và sốc một lúc lâu. Đơn giản bởi vì cô nàng không ngờ sẽ chứng kiến một cảnh tượng đẫm máu như thế ở quán trọ. Cô nàng cũng không nghĩ đến người mình yêu đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm như thế. Trước khi đến tìm Blaise, Pansy đã nghe Draco nói rằng thân phận “Malfoy” sẽ là chướng ngại vật của Dumbledore ở thế giới Muggles này. Vì lẽ đó mà Pansy cũng đã chuẩn bị tâm lý và sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Nhưng rồi cuối cùng, sự mạnh mẽ và dũng cảm của cô nàng lại biến đâu mất khi chứng kiến bè bạn của mình chống lại Muggles, bị họ truy bắt rồi phải chạy trốn. Thậm chí vì để an toàn cho người mình yêu, Blaise còn phải tìm cách tách khỏi Pansy.
“Mình… mình phải báo cho Draco biết thôi… Phải cứu cậu ấy… Blaise…”
Pansy đã mất hơn hai mươi phút mới có thể ổn định lại tâm trạng của mình. Cô nàng một lần nữa mạnh mẽ đứng dậy, quyết định sẽ trở về cùng bè bạn của mình đi giải cứu Blaise. Cô nàng đã biết được bản chất thật sự của ngôi làng này, và không còn dám xem thường dân làng nữa. Pansy bắt đầu lo lắng cho sự an toàn của Blaise hơn bao giờ hết, bởi chính cô nàng không biết được họ sẽ làm điều khủng khiếp gì nếu bắt được cậu ta. Rồi cô nàng chợt nghĩ đến Draco. Nếu như không có trò hoán đổi thân phận, có lẽ Draco sẽ không bao giờ được gặp Annette, và thế là, việc cô bị khống chế và buộc phải sa ngã theo hắc ám – chân chính trở thành phe cánh của Dumbledore là một chuyện vô cùng hiển nhiên.
Pansy huýt khẽ một đoạn sáo để kêu gọi lũ quạ trong làng. Ngay sau đó, một con quạ sà cánh xuống, đậu trên tay cô nàng. Sau một hồi căn dặn kỹ lưỡng, Pansy để con quạ đưa tin đến nhóm của mình. Tin tức sẽ đến nhanh hơn bằng đường bay của quạ, đây là một cách hữu dụng để đề phòng bất trắc nếu như Pansy không kịp quay về để báo tin. Và quả đúng thật như vậy, Pansy đã lập tức chứng minh cho sự cẩn thận đề phòng của mình là chính xác, bởi vì con quạ vừa bay đi, một người bỗng dưng xuất hiện và khiến Pansy thay đổi mục đích ban đầu.
“Nói chuyện với quạ? Này, cậu là phù thủy hả?”
Đó là một bà lão tuổi ngoài năm mươi với vẻ ngoài hiền lành, phúc hậu: mái tóc nâu được cắt ngắn đến vai, đỉnh đầu còn có lốm đốm vài sợi bạc; làn da hồng hào khỏe mạnh tô điểm thêm vài đốm đồi mồi già cỗi; đôi mắt đen láy đầy nhân ái, chân thành. Tay phải bà ta cầm một cây dù, tay còn lại xách một giỏ trái cây. Bà ta bước lại phía Pansy, mở to đôi mắt nhìn cô nàng với vẻ tò mò, nghi hoặc.
“Tôi là Granger, cậu là…?”
Chỉ với một ánh mắt, Pansy đã biết được thân phận của bà lão, cái tên Granger đối với cô nàng chỉ là một phương thức xác nhận rõ ràng hơn thôi. Và cái tên này cũng làm Pansy thay đổi quyết định ban đầu của mình. Cô nàng chợt nhớ đến nhóm của Blaise từng nói đám của Potter đang đi tìm Annette dựa vào tờ giấy truy nã. Rồi sau đó, Pansy có linh cảm rằng đi theo con bé bẩn thỉu này sẽ tìm được thông tin giúp ích cho hai người bạn của mình – Draco và Annette.
“Tôi là Marietta Edgecombe, Ravenclaw. Tôi biết cậu, Hermione Granger.”
Chỉ trong phút chốc, Pansy tìm được một thân phận mới cho mình. Cô nàng nhớ đến Cho Chang của nhà Ravenclaw, Blaise đã từng chú ý đến đến vẻ đẹp của cô ta và điều này đã làm Pansy bực tức rất lâu, vì thế cô nàng quyết tâm tìm hiểu đối thủ của mình. Thật ra thì, so về mức độ ghen tuông, Pansy chẳng thua kém gì Draco. Nhưng bởi vì là con gái, cô nàng luôn tinh tế hơn con trai về khoảng ghen tuông. Cô nàng luôn để mắt đến Blaise và chú ý những cô gái mà cậu ta tán tỉnh. Bất kỳ các cô gái xinh đẹp nào khác ở Hogwarts hấp dẫn được ánh mắt của Blaise, họ đều sẽ trở thành kẻ thù của cô nàng. Tất nhiên là Pansy không tính những cô bạn thân của mình. Và cũng chẳng một ai biết được, bằng cách nào đó, cô nàng lại có thể biết được rõ ràng, nắm được tất cả các thông tin về những đối thủ nặng ký của mình và nghĩ ra hàng loạt cách để đối phó với họ.
Pansy chọn cái tên Marietta Edgecombe, bởi vì cô nàng nhớ ra bao giờ cũng có một con nhỏ luôn đi kè kè bên cạnh Cho Chang. Con nhỏ này là bạn thân của cô ta, tuy không xinh đẹp bằng bạn của mình nhưng con nhỏ này cũng có người thầm mến.
“Ra là cậu, Edgecombe! Bất ngờ quá! Cho Chang đi cùng với cậu sao?”
Hiển nhiên cái tên Edgecombe đã làm Hermione Granger buông lỏng sự cảnh giác và thở phào ra một hơi nhẹ nhõm. Cô nàng còn nắm tay Pansy, tỏ vẻ quan tâm và lo lắng. Pansy cảm thấy khó chịu và nhanh chóng né tránh bàn tay của Hermione bằng cách cúi sụp người xuống, giả vờ chân đang bị thương. Thế là dù cho bàn tay của mình bị khựng lại trên không, Hermione cũng không chút nghi ngờ, mà chỉ cảm thấy ngượng ngùng.
“Xin lỗi cậu, Granger. Mình có hơi kiệt sức, chân mình đau quá!” – Pansy nói với giọng yếu ớt, cô nàng cố ý bày ra vẻ mặt ấm ức, nũng nịu.
“Cậu không sao chứ? Có cần mình đỡ không?”
Hiển nhiên Hermione là một cô gái tốt bụng, hào hiệp và sẵn lòng giúp đỡ người khác. Nhưng tiếc rằng Hermione là người mà Pansy ghét nhất trong đám Potter. Đơn giản là vì Hermione từng trở thành bạn nhảy của Viktor Krum trong đêm dạ hội của sự kiện Tam Pháp Thuật hồi năm Tư. Pansy cho rằng Hermione không xứng với Krum và thậm chí còn làm nhục danh dự của anh ta. Pansy từng kể chuyện này với Annette, cô nàng còn bày tỏ sự căm ghét Hermione, nhưng khi đó Annette chỉ nói rằng:
“Đây không phải là chuyện mà cậu cần quan tâm, Pansy thân mến! Granger có xứng với Krum hay không, cô ta sẽ tự biết được nếu cả hai chính thức ở bên nhau. Thực tế, chuyện tình cảm giữa hai người sẽ bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bên ngoài rất nhiều nếu họ chưa thật sự yêu nhau, sẵn sàng hi sinh cho nhau. Tình yêu giữa nam và nữ có rất nhiều cấp độ, cấp độ giữa Granger và Krum chưa đủ nồng đậm, nên vì thế nó rất dễ bị chi phối bởi những yếu tố bên ngoài. Bây giờ cậu hãy nghĩ đến một chuyện thú vị, giả sử như gia đình của Krum phản đối Granger trở thành bạn gái của anh, hoặc cả thế giới này cũng cảm thấy Granger không xứng với anh ta, vậy mọi chuyện sẽ như thế nào? Granger là một cô gái kiêu ngạo, lòng tự trọng rất dễ bị tổn thương. Cô ta sẽ không bao giờ chấp nhận bản thân bị hạ thấp vì một người con trai. Rồi với niềm kiêu hãnh không thua gì đấng mày râu ấy, Granger sẽ còn ở bên cạnh Krum nữa không? Chưa kể đến Krum, liệu anh ta có chịu tiếp tục ở bên Granger khi có quá nhiều điều khiến anh ta mệt mỏi? Cậu đừng quên, anh ta là một người nổi tiếng, là con trai duy nhất của một gia đình phù thủy thuần chủng lâu đời. Có quá nhiều kỳ vọng được trông vào anh ta.”
“Nhưng mà Pansy, mình nghĩ cậu không nên quan tâm tới Krum nhiều như thế dù cho cậu rất ngưỡng mộ tài năng của anh ta. Cậu nên nhớ rằng, người con trai duy nhất mà cậu cần quan tâm lúc này nhất là Blaise, chứ không phải là Krum. Nếu như cậu để Krum cản trở mối quan hệ của cậu và Blaise, vậy thì cả hai nhanh chóng dừng lại đi thôi. Cậu không nên để lòng ganh tỵ phá hủy những gì cậu đang sở hữu. Mỗi người đều có ưu điểm và điều đặc biệt của riêng mình. Cậu cũng thế, Pansy à! Điều đặc biệt của cậu đã thu hút được Blaise và giúp cậu ta nhận ra tình cảm của mình dành cho cậu. Cả Blaise cũng thế, phải có điều đặc biệt gì đó để cậu thích cậu ta, đúng không? Pansy thân mến, cậu là bạn thân nhất của mình, mình sẽ không bao giờ để cậu bị tổn thương.”
Những lời Annette nói lúc đó đã làm Pansy phải sửng sốt và suy nghĩ rất nhiều. Và bắt đầu từ đó, Pansy đã chính thức xem Annette như một người chị, ngày càng thêm yêu quý và ngưỡng mộ cô hơn. Có đôi lúc, Pansy cảm thấy Annette là đầu não của cả bọn. Cô đã giúp tụi nó nhận ra tài năng tiềm ẩn của chính mình, dạy cả đám học cách trân trọng những gì mình đang có. Bằng chứng rõ ràng nhất là Draco. Pansy biết Draco trước khi biết Annette, ấn tượng của cô nàng về cậu chủ nhà Malfoy chỉ là một thằng nhóc nhỏ mọn, ích kỷ, xấu tính, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi. Nhưng rồi khi biết Annette, Pansy lại chứng kiến thằng nhóc to xác hợm hĩnh ngạo mạn đó thay đổi và trưởng thành rất nhiều. Sự thay đổi đó kéo dài theo năm tháng và luôn theo một chiều hướng tích cực. Tuy rằng cậu ta ngày càng xảo quyệt, nguy hiểm, nhưng ít ra Pansy lại khá tự hào về thằng bạn của mình. Annette đã thành công biến cậu ta thành một người đứng đầu ranh mãnh, xảo trá, thậm chí là một nhà tư tưởng mới cho giới quý tộc phù thủy trong tương lai.
Rồi lúc này đây, khi quyết định theo dõi Hermione Granger, Pansy đã học được cách giữ bình tĩnh và kiềm chế sự kiêu ngạo của mình. Cô nàng bắt chước Annette, giữ cho cái đầu lạnh và tỉnh táo hết mức có thể. Trước câu hỏi tử tế của Hermione, Pansy khéo léo từ chối và lịch sự nói lời cảm ơn. Sau đó, cô nàng bắt đầu thăm dò tin tức từ Hermione và được biết rằng, nhóm của Potter đang ở gần đây. Năm người bọn họ đang ở trong một căn nhà của một gia đình Muggles.
“Cậu bị lạc mất Cho Chang sao? Thật khủng khiếp!”
“Chắc cậu mệt lắm! Hãy đến chỗ tụi mình nghỉ chân nhé!”
Cuối cùng, sau một vài lời bịa đặt, Pansy đã làm cho Hermione tạm thời tin tưởng và mang mình về nơi trú ẩn của nhóm cô ta. Quãng đường không dài lắm, đi bộ chừng năm phút là đến nơi. Trên đường đi, Hermione nói với Pansy rằng, mình ra ngoài thám thính tin tức bởi vì nghe nói dân làng đang vây bắt tên tội phạm bị truy nã và cô ta muốn biết họ có thành công không.
“Vậy nhóm các cậu là người nói ra nơi trú ẩn của Otis sao?” – Pansy bình tĩnh hỏi.
“Đúng vậy. Chúng mình phát hiện ra Otis lẩn trốn trong quán trọ Bia Bơ, nên tụi mình đã báo với dân làng. Ron đã nói chuyện với một con quạ đang làm tổ ở gần đây, và kêu nó dựa vào hình ảnh trong tấm truy nã đi tìm Otis. Ban đầu, chúng mình rất ngạc nhiên khi biết Otis ở trong quán trọ, chúng mình cũng đã đi thăm dò người trong quán nhưng chẳng có kết quả gì cả. Nhưng Ron không tin, và lại một lần nữa kêu con quạ bay lên quan sát các dãy phòng thông qua cửa sổ. Rồi quả thật Ron đã đúng, con quạ báo là Otis đang có mặt ở trong căn phòng lớn nhất.” – Hermione kể.
“Tại sao các cậu lại muốn giúp dân làng bắt Otis?”
“Vì tụi mình thật lòng muốn giúp họ, hơn nữa, cũng là để hoàn thành bài thi. Cậu biết mình đến từ thế giới Muggles mà. Một ngôi làng tốt đẹp như nơi này, mình không muốn bị kẻ xấu như Otis phá hủy.” – Hermione trả lời.
Khi hai người đến nơi, Pansy bỗng dưng cảm thấy bàn tay đau xót, rồi cô nàng kêu lên khi thấy lòng bàn tay toàn là máu. Cô nàng chợt nhận ra bản thân đã luôn siết tay thành nắm đấm khi nghe những gì Hermione kể, rồi lửa giận trong lòng cô nàng nay lại bùng cháy dữ dội hơn khi biết được nguyên nhân vì sao đám Blaise bị Muggles phục kích và truy bắt. Bàn tay Pansy rướm đầy máu, lửa giận đã để móng tay bấu chặt vào da thịt, xé rách tế bào biểu bì của da và để máu chiếm lĩnh địa bàn. Nhưng dường như Pansy không cảm nhận được đau đớn. Cô nàng chẳng những không hốt hoảng mà còn thản nhiên xòe bàn tay ra cho Hermione xem.
“Ôi, cậu bị thương từ bao giờ thế?” – Hermione reo lên ngạc nhiên.
“Lúc nãy mình bị ngã, có lẽ bàn tay bị mặt đất làm trầy xước.”
Pansy trả lời, vẻ mặt cô nàng tỉnh bơ trước sự hoài nghi của Hermione.
“Thật không? Nếu như thế thì tay cậu phải dính đầy bùn đất mới đúng? Mình thấy tay cậu vẫn sạch sẽ vô cùng,”
Hermione vẫn là một cô gái thông minh, có đôi mắt sắc bén. Lời nói dối của Pansy lúc này khó mà lừa được Hermione. Đôi mắt đen của cô ta bắt đầu ánh lên sự hoài nghi khó hiểu, chân mày chau lại với đôi môi mím chặt để lộ một nỗi băn khoăn, khó giãi bày thành lời. Nhưng rồi mối nghi ngờ đó cũng biến mất khi Pansy lên tiếng giải thích.
“Đúng vậy. Tôi phải lau mất một lúc mới sạch sẽ như thế. Trên đường đi tôi có gặp Roiser và được cô ấy giúp đỡ. Cô ấy đã tặng tôi một cái khăn tay, nhưng tôi đã vứt cái khăn đó vì sau khi sử dụng nó cũng bị rách mất. Khi đó vết thương không nặng lắm, tôi không ngờ bây giờ nó lại chảy máu nhiều như thế.” – Pansy nói với giọng lơ đãng.
“Ra là thế…”
Mặt Hermione bắt đầu đỏ vì cảm giác áy náy, xấu hổ. Cô ta nhanh chóng xua đi cảm giác ngượng ngùng bằng cách lấy một cái khăn sạch và ngỏ ý giúp Pansy lau vết thương. Hành động tử tế này đã cho thấy Hermione có vẻ như đã thật sự tin tưởng Pansy, bởi Pansy nhìn thấy thái độ của Hermione trở nên phấn khởi lạ thường khi nghe mình nhắc đến cái tên Roiser. Rồi Pansy biết mình đã thành công lừa được con nhỏ Muggle hống hách ngạo mạn nhất nhà Gryffindor. Nhóm của Potter thật sự đúng là đang đi tìm Annette.
Pansy đón lấy cái khăn một cách tự nhiên và một lần nữa từ chối sự giúp đỡ của Hermione. Tuy nhiên, Hermione cũng không bận tâm nhiều lắm. Cô ta chỉ cho rằng Marietta Edgecombe là một cô gái kiêu ngạo, không thích người khác chạm vào mình mà thôi.
“Chúng ta vào trong đi.” – Hermione nói.
Đó là một căn nhà giống như bao căn nhà khác ở làng: đều khoác vẻ ngoài cổ kính, trang trọng, như thể có tuổi đời rất lâu. Bước qua cổng rào làm bằng đá là một lối đi được lát đầy sỏi. Khi bước lên bậc thang và đứng vững trên nền đất, Pansy nhìn thấy cửa sổ duy nhất được thắp sáng bởi ánh đèn bên trong, gió luồng trong không khí một mùi xúp thơm lừng, thoang thoảng. Pansy đứng yên, không nói lời nào, lặng lẽ quan sát Hermione gõ lên cánh cửa màu nâu nhạt và chờ đợi sự hồi đáp của người bên trong. Khoảng chừng một phút sau, tiếng mở khóa vang lên, cửa được mở và một chàng trai xuất hiện.
“Hermione, cậu trở về rồi! Mọi chuyện vẫn ổn chứ?” – Chàng trai đó nói với vẻ ngạc nhiên.
“Otis đã bị bắt rồi. Có vẻ như tối nay họ sẽ xét xử gã ta. Mình thấy mọi người rất vui vì bắt được Otis.” – Hermione vui vẻ trả lời, cô ta dắt tay Pansy vào trong.
Bên trong căn nhà mang một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu. Nhà có hai tầng: tầng trệt bao gồm phòng khách và phòng bếp, tầng lầu trên dành cho phòng ngủ và phòng đọc sách. Ở phòng khách lúc này ngoài chàng trai mở cửa thì còn có ba người, họ ngồi tụ tập ở dãy sofa uống trà. Lò sưởi được thắp sáng, reo vang tí tách rất vui tai. Trong không khí càng nồng đậm mùi hầm của món xúp, nó tỏa hương thơm lừng từ phía phòng bếp. Pansy cau mày trước mùi thơm ngọt ngào ấy. Rút tay mình khỏi tay Hermione, cô nàng nheo mắt và chăm chú nhìn từng người đang có mặt, như thể đang làm một bản đánh giá quan sát. Rồi một nỗi kinh tởm ánh lên trong đôi mắt cô nàng khi đoán được thân phận của tất cả mọi người.
“Này mọi người, chúng ta có một người bạn đến thăm. Đây là Marietta Edgecombe, bạn thân của Cho Chang. Cô ấy bị lạc khỏi nhóm và đang bị kiệt sức. Mình hy vọng chúng ta có thể giúp được cậu ấy.”
Hermione cao giọng giải thích. Rồi cô ta bắt đầu giới thiệu từng người cho Pansy.
“Edgecombe, đây là Harry.” – Hermione chỉ vào chàng trai bên cạnh mình và nói.
“Đây là Ginny Weasley.” – Một gái trẻ mặc trên người chiếc váy màu vàng khẽ gật đầu với Pansy.
“Đây là Neville Longbottom.” – Đó là một ông lão ngoài sáu mươi mặc bộ áo quần màu xám.
“Cụ ấy tên là Henry, Henry Gaseson, là một Muggle.” – Đoạn nói, Hermione cố ý đến gần và thì thầm vào tai Pansy. Đó là một cụ già tầm chín mươi tuổi đang ngẩn người trong bộ áo màu trắng.
Bỗng dưng Pansy cảm thấy bản thân mắc một sai lầm nghiêm trọng. Thoáng chốc, cô nàng cảm thấy hối hận vô cùng khi quyết định đi theo Hermione đến đây. Dù rằng cô nàng đã tự nhủ bản thân hành động lần này là vì muốn giúp đôi bạn thân của mình, nhưng cô nàng vẫn cảm thấy khó chịu vô cùng khi phải chung chạ với đám Potter. Sự căm ghét và khinh thường đó không đơn giản chỉ như một lời nói suông, Pansy cũng giống như Blaise, Draco và Annette không ưa bất cứ học sinh nhà nào chơi chung với đám Potter. Hơn nữa, cô nàng cũng ghét luôn tất cả học sinh nhà Gryffindor giống như tụi bạn của mình. Lúc này đây, trước việc bị bao vây bởi các thành viên của nhóm Harry Potter, Pansy phải cố gắng vô cùng để kiềm chế sự bài xích đầy căm ghét của mình, cô nàng đã nở một nụ cười đầy miễn cưỡng để chào hỏi những người mà Hermione đã giới thiệu. Cô nàng cũng cố nhớ những cái tên mà mình đã từ lâu chẳng thèm bao giờ nhớ. Đã từ lâu, ngoài bộ ba tam giác vàng của Gryffindor, những người chơi với họ đều được Pansy tự giác hiểu thành: đồng bọn của Potter. Cô nàng kiêu ngạo và khinh thường họ đến mức chẳng thèm nhớ tên của bất kỳ ai. Cô nàng bắt chước Draco, đặt cho họ những cái biệt danh quái gở nào đó rồi dùng chúng để gọi tên họ.
“Edgecombe? Cô là phù thủy thuần chủng?”
Pansy nhìn thấy cô gái trẻ nhất trong phòng đang tiến đến chỗ mình. Đốm tàn nhang trên má cô ta ửng đỏ, do hơi nóng từ lò sưởi. Chân mày cô ta hơi chau, đôi mắt híp lại cho sự hoài nghi, cảnh giác. Pansy cố nhớ lại cái tên mà Hermione vừa giới thiệu. Mắt cô nàng đảo quanh một cách lém lỉnh khi nhớ ra tên của cô gái trẻ. À, thì ra đây là một Bà Chằn của Gryffindor, cô ả em gái của những Kẻ Phản Bội Huyết Thống. Mình quên mất ả ta là thuần chủng và có thể nhận ra mình, Pansy thầm nghĩ.
“Đúng vậy! Cô là… em gái của Fred và George siêu quậy?” – Pansy trả lời, cố bắt chước cách gọi anh em nhà Weasley của những học sinh nhà khác.
“Tôi là phù thủy thuần chủng, cô cũng vậy!”
Ginny vẫn chưa hết hoài nghi Pansy. Cô ta vẫn trừng mắt nhìn chằm chằm cô nàng. Tuy hành động bất lịch sự này khiến Pansy rất khó chịu, nhưng cô nàng cảm thấy nhẹ nhõm khi biết rằng Ginny sẽ không bao giờ biết được mình là kẻ giả mạo. Đơn giản là bởi vì, Ginny chưa bao giờ chơi với những Ravenclaw lớn tuổi hơn, cô ta chỉ nhớ mỗi Cho Chang – cô gái khá nổi tiếng của Ravenclaw. Sự nghi ngờ của Ginny dành cho Pansy chỉ là một sự cảnh giác, là bản năng rất tự nhiên. Là thành viên của một gia đình phản bội huyết thống, Ginny không tin bất kỳ một phù thủy thuần chủng nào dù cho Hermione đã ra mặt cho Pansy. Hơn nữa, Ginny có vẻ cũng không tin Hermione cho lắm. Trước kia, khi mới trở thành bạn bè, Ginny và Hermione từng có khoảng thời gian không thân thiết với nhau, nhưng từ sau khi Hermione giúp Ginny tự tin hơn với tình yêu của mình dành cho Potter, cô ta mới bắt đầu thân với Hermione. Tuy nhiên, sự tin tưởng của Ginny dành cho Hermione chỉ có một phần nhỏ; một phần lớn đã chẳng còn nữa khi cô ta biết được Hermione luôn tìm cách kết bạn với Annette Roiser. Đối với Ginny mà nói, người con gái mà cô ta căm ghét nhất ở Hogwarts này chính là Annette Roiser. Ginny là một cô gái mạnh mẽ, có cá tính, cô ta luôn thể hiện rõ ràng cảm xúc của mình một cách tự tin, phóng khoáng. Và cô ta chưa bao giờ che giấu sự căm ghét của mình với Roiser. Trong mắt Ginny, Annette Roiser là một cô gái nham hiểm, độc ác không thua gì rắn độc thật sự. Và con rắn độc đó đã tấn công Harry Potter – người mà cô ta thầm thương trộm nhớ, đã cắn anh ta một phát rồi để lại một nọc độc chết người trong tim anh ta, làm cho anh ta phải ám ảnh mãi về mình. Vì lẽ đó, Ginny căm ghét sự ngưỡng mộ của Hermione dành cho Annette, căm hận chút cảm tình mù quáng của Harry đối với cô. Ginny rất yêu quý Ron, anh trai mình, và đồng ý với mọi ác cảm của anh trai dành cho Roiser.
“Được rồi, Ginny. Em thật thô lỗ khi nhìn Edgecombe như thế! Hãy để cô ấy ngồi xuống nghỉ ngơi, và uống một tách trà đã.”
Harry Potter lên tiếng khi nhận ra hành động của Ginny có chút quá đáng. Harry vỗ vai cô ta, như thể nhắc nhở cô ta phải tin tưởng Hermione. Cậu ta tin vào ánh mắt của cô bạn thân, chắc chắn Edgecombe này không có điểm nào đáng nghi ngờ nên Hermione mới sẵn lòng giúp đỡ cô ta.
“Được thôi! Tôi xin lỗi!”
Ginny bắt đầu buông lỏng sự cảnh giác, rồi cô ta nói lời xin lỗi một cách dứt khoát, mạnh mẽ.
“Dù sao thì cô là thuần chủng nên tôi khó mà lơ là đề phòng được. Cô biết mà, chúng tôi chẳng ưa gì đám quý tộc phù thủy đó!” – Ginny giải thích.
“Em chỉ thắc mắc là, Hermione, trông cô ấy có chút hoảng loạn. Cô ấy có từng gặp ai trên đường không? Cô ấy đã gặp đám quý tộc nhà Slytherin ư? Chị có thấy ai đi cùng cô ấy không?” – Đoạn nói, Ginny ngoảnh sang hỏi Hermione.
Hermione không trả lời câu hỏi của Ginny, mà chỉ nhìn Harry. Cái nhìn ấy của nàng làm cậu ta phải ngạc nhiên, nhưng rồi cậu ta cũng hiểu bạn mình muốn nói gì ngay sau đó.
“Edgecombe đã gặp Roiser?” – Harry khẽ hỏi.
Căn phòng khách ấm cúng bỗng dưng chìm trong bầu không khí ngột ngạt đầy căng thẳng. Tất cả mọi người, ngoài trừ Hermione và ông lão Muggle ở bên ghế đang vẻ mặt khó hiểu, bốn đôi mắt đều hướng về Pansy với cái nhìn đăm đăm đầy kinh ngạc. Mọi người im lặng một lúc lâu, chẳng ai nói với nhau một lời. Chừng vài phút sau, Ginny cuối cùng cũng phá vỡ sự yên lặng căng thẳng bằng một câu hỏi.
“Thì ra đây là nguyên nhân chị dắt cô ta về sao, Hermione? Kể cả khi chị không biết cô ta là phù thủy thuần chủng?”
“Nếu như cô ta thuộc phe cánh của tụi quý tộc đó thì sao?”
“Chị bỏ qua tất cả, là vì cái tên Roiser?”
Ginny trừng mắt phẫn nộ nhìn Hermione, dường như cái tên Roiser đã chọc cho một con sư tử cái phải giận dữ. Mặt cô ta tái mét, hai bàn tay nắm chặt thành đấm, cả người run lên từng đợt như thể đang chuẩn bị cho một trận cuồng phong sắp đến và cơn giận điên cuồng ấy khó mà kiềm chế được nữa.
“Chúng ta đã nói về chuyện này rồi, Ginny. Em bình tĩnh đi! Chúng ta đã thống nhất sau khi tìm Otis, giúp dân làng bắt gã ta, thì chúng ta sẽ đi tìm Roiser. Giao nộp cô ta cho dân làng…” – Harry điềm tĩnh nói.
“Giao nộp?? Đúng là buồn cười! Thật sự anh muốn giao nộp cô ta sao, Harry?” – Ginny cắt ngang lời của Harry bằng một giọng khinh khỉnh, mỉa mai.
“Em không biết hai người một mực muốn tìm cô ta để làm gì? Cô ta là quý tộc, là người của phe cánh Malfoy. Hai người đừng có lôi cả nhóm tụi mình vào chuyện này! Đây là việc cá nhân của hai người, tại sao chúng tôi phải giúp đỡ hai người khi chuyện ấy không hề mang đến tí lợi lộc nào cho chúng tôi cả?”
“Ginny!! Em nói gì vậy? Giáo sư Dumbledore nói, Roiser đã thay đổi! Cô ấy sẽ ủng hộ chúng ta!” – Hermione kêu lên tức giận.
“KHÔNG-BAO-GIỜ-CÓ-CHUYỆN-ĐÓ!!!” – Ginny hét lớn.
“GINNY!!!”
Harry quát lớn, mặt mũi tái mét như thể bị chọc giận. Cậu ta nhìn Ginny bằng cái nhìn phẫn nộ, đầy dữ tợn.
“Đây là thỏa thuận ban đầu của nhóm! Nếu em không đồng ý, vậy thì em có thể rời đi. Anh không ngăn cản em đâu! Hãy đi đi! Rời khỏi chỗ này! Đi!!!!!”
Hermione và Ginny sửng sốt. Rồi trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người, Ginny giơ tay tát Harry, một cái bạt tay thật đau và vang dội, rồi cô ta quay người đi thẳng ra cửa, biến mất và bỏ mặc tiếng gọi với của Hermione và Neville.
“Để mình đuổi theo cô ấy!” – Neville nói vội, rồi đuổi theo Ginny.
“Nhờ cậu đấy, Neville.” – Hermione lo lắng nói trước khi bạn của mình sập cánh cửa lại.
Xung đột của nhóm Potter bất ngờ nổi lên hệt như một quả pháo, và biến mất nhanh chóng chỉ trong một vài giây với sự ra đi của Ginny. Trong căn nhà ấm cúng giờ đây chỉ còn lại sự im lặng căng thẳng của những người ở lại: Hermione tiến tới ghế sofa, dìu ông cụ già Muggle lên phòng nghỉ, Pansy thong thả ngồi ở cạnh lò sưởi để sưởi ấm và chờ đợi chuyện xui xẻo tiếp theo của nhóm Potter. Pansy không thấy Ron Weasley, cô nàng được Hermione cho biết rằng cậu ta đang ngủ trưa ở lầu trên. Còn Harry Potter, sau cú bạt tay đau điếng từ Ginny, cậu ta vẫn ngẩn ngơ không nói một lời, đứng bất động một chỗ, hệt như thằng ngốc. Trông cậu ta có vẻ mơ màng, như đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Dường như cái tát này của Ginny làm cậu ta chợt nhớ đến việc đây là lần thứ hai mình bị tát bởi một cô gái, và Annette Roiser là cô gái đầu tiên đánh cậu ta.
Thật ra, nói về chút tình cảm của Harry Potter dành cho Annette Roiser chẳng có gì đáng để nói. Ngay từ lúc bắt đầu cho đến kết thúc, Annette luôn chứng tỏ quan điểm và lý tưởng sống của mình. Cô biết bản thân là ai và cần những gì, cô biết tình yêu của mình dành cho người nào và biết làm thế nào để từ chối những người dành cảm tình cho mình. Đối với những nam sinh ngưỡng mộ và yêu quý cô, Annette luôn giữ thái độ lịch thiệp chuẩn mực với họ. Cô không gần gũi họ, không lợi dụng tình cảm của họ, nhưng cũng không cho họ một chút cơ hội nào để mơ mộng về một tương lai tươi sáng. Cô quyết đoán phân biệt ranh giới rạch ròi giữa những chàng trai mình quen biết, kể cả những cậu bạn thân. Cái nhìn của cô đi khá xa, cô đã giúp Draco dịu bớt sự ghen tuông vô lý của anh bằng sự tinh tế tuyệt vời của mình. Tuy nhiên, sự từ chối khéo léo đầy dịu dàng ấy có thể dành cho tất cả mọi chàng trai trên thế giới, nhưng lại không dành cho Harry Potter. Mối quan hệ thù địch ác liệt giữa Draco Malfoy và Harry Potter đã biến Annette trở thành một cô gái độc ác, lạnh lùng và vô cảm hơn. Cô bênh vực Draco đến mức vô lý, Harry Potter là người đầu tiên cô từ chối việc thấu hiểu suy nghĩ và cảm nhận của một người thầm mến mình. Cô phân biệt rõ ràng khoảng cách giữa mình và Harry bằng sự lạnh lùng, kiêu ngạo. Những năm học ở Hogwarts, cô không hùa theo Draco, nói xấu và bắt nạt Harry, không cùng với đám bạn bàn tán những lời lẽ khó nghe đầy khinh thường về cậu ta. Cô chưa từng làm gì để hại đến cậu ta cả, đơn giản là vì cô từ chối việc quan tâm đến cậu ta. Và thái độ lạnh lùng quyết liệt đó của cô đã khiến Harry phải tổn thương sâu sắc. Cậu ta đã tổn thương đến mức, phải mang trong mình một nỗi ám ảnh, khó mà chữa lành được.
Thực tế, Harry Potter chẳng phải là một kẻ ngu ngốc. Cậu ta đủ thông minh để nhận ra Annette Roiser là mẫu người như thế nào, cũng đủ tỉnh táo để nhìn thấy sự độc ác và lạnh lùng của cô dành cho mình. Cậu ta đã tự nhủ bản thân hàng trăm nghìn lần không được phép nghĩ đến cô nữa. Nhưng chẳng hiểu vì sao cậu ta không thể kiểm soát được tâm trí của mình. Trước đây, khi học Bế quan Bí Thuật, Severus Snape từng nói rằng Harry rất tồi trong việc điều khiển tâm trí nhưng cậu ta không tin điều đó. Cho đến khi, cảm xúc của bản thân cứ mãi bị đùa giỡn và trêu chọc bởi nỗi ám ảnh mang tên Roiser, thì lúc đó Harry mới công nhận những điều Snape nói. Đúng là cậu ta rất tồi trong việc kiểm soát tâm trí của chính mình, có lẽ ngay từ lần đầu tiên gặp mặt Annette, cậu ta đã giao quyền kiểm soát đó cho cô nhưng ngay chính bản thân cậu ta lại chẳng biết. Hình ảnh một cô gái nhỏ bé với vẻ đẹp còn duyên dáng hơn cả ánh mặt trời xuất hiện ở tiệm trang phục của Madam Malkin’s, đã để lại một ấn tượng sâu sắc cho một cậu bé lần đầu tiên biết đến thế giới phù thủy như Harry. Harry cảm thấy cuộc đời cứ như bước sang trang mới khi gặp cô gái nhỏ ấy. Thái độ lịch thiệp dịu dàng ấy đã làm cậu ta cứ ngỡ mình đang mơ. Rồi khoảng thời gian sau đó ở Hogwarts, mỗi lần đến Đại sảnh đường, chẳng biết từ bao giờ, Harry hình thành một thói quen là liếc nhìn sang dãy bàn ăn nhà Slytherin. Kể cả khi cậu ta biết cô gái đặc biệt đó đã thuộc về người khác, cậu ta vẫn không buông bỏ được thói quen của mình. Thậm chí thói quen đó còn đi kèm theo một cảm xúc tiêu cực khác: phẫn nộ, ghen tỵ, cáu kỉnh. Và sự đố kỵ ấy ngày càng mãnh liệt hơn khi nhìn thấy cô dành nụ cười mê hồn cho người con trai bên cạnh mình.
Sau trận chiến cuối cùng, Harry đã phải đóng cửa trái tim một khoảng thời gian. Khi đó, cậu ta đã tỉnh táo nhận ra nỗi ám ảnh cay đắng mà mình đang mang vẫn còn đó. Harry biết cô gái đó không phải mẫu người bản thân muốn, cậu ta đã được nhìn thấy bản chất thật sự của cô và cậu ta biết rằng mình không phù hợp với cô. Nhưng có một điều gì đó, một nỗi đau mang tên lòng tự trọng của một người con trai, nó cứ ở đó và ngày càng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Nó tổn thương đến chủ nhân của mình khi cậu ta đã thua trong trận đấu tay đôi ác liệt với Draco Malfoy, nó tổn thương chủ nhân của mình bằng việc nghe tin cô gái nhà Roiser đã tạo nên kỳ tích mới trong lịch sử thế giới phù thủy: mang một người từ tay Thần Chết trở về bằng sức mạnh của tình yêu chân chính. Vinh quang của Malfoy trong trận chiến đã biến Draco Malfoy trở thành chàng trai được cả thế giới biết đến, và sự nổi tiếng ấy đi cùng với bao ánh mắt ngưỡng mộ, thán phục của các chàng trai cô gái trẻ tuổi, của tất cả mọi người. Và cũng chính vì vinh quang này quá lớn, chiến thắng ấy quá nổi bật, đến mức đã đẩy cái tên Kẻ Được Chọn năm xưa xuống vực sâu thăm thẳm, đẩy một người từng ở đỉnh cao vinh quang rơi xuống hố sâu tăm tối, tuyệt vọng. Để rồi giờ đây cái tên ấy được biết đến là một tên hề – một trò đùa trong mắt tất cả mọi người, một kẻ vô dụng chẳng làm nên trò trống gì cả. Rồi bấy giờ, nỗi đau mang tên niềm kiêu hãnh của chàng trai đã khủng bố đến mức tưởng chừng như sắp nổ tung. Bên trong nỗi đau ấy, ngoài nỗi cay đắng, nhục nhã và căm thù, còn có sự tồn tại của một khối u ác tính có thể hủy hoại một con người lương thiện – sự đố kỵ, ganh ghét. Rồi kể từ đó, bởi vì nỗi tuyệt vọng của tình yêu nên trái tim giờ đây buộc phải đóng kín, rồi chẳng biết bằng cách nào, con quỷ mang tên Sự Đố Kỵ đó lại trỗi dậy, thoát ra và chiếm lấy quyền kiểm soát tất cả. Nó vùng dậy và lộng quyền đến nỗi, dường như trở thành nguyên nhân để chủ nhân nó giữ tỉnh táo lúc này.
Thế rồi, đứng trước một Draco Malfoy đang ở đỉnh cao của sự huy hoàng và chiến thắng, đứng trước một kẻ thù đang nắm trong tay quyền sở hữu tất cả và tước đoạt những thứ thuộc về mình: danh vọng, gia đình, hạnh phúc, và tình yêu, những điều ấy buộc một Harry Potter thông minh, tốt bụng phải thay đổi. Buộc Harry Potter, Cậu bé Vàng của Gryffindor, phải trở thành một kẻ trắng tay: không gia đình, không tình yêu, không sự công nhận, không một ai quan tâm. Chẳng còn gì ngoài những nụ cười giễu cợt châm biếm khi trở thành trò cười của tất cả mọi người, chẳng còn gì ngoài sự thương hại dành cho một kẻ vô dụng trong mắt bạn bè. Có quá nhiều thứ đã thay đổi, con người và thế giới. Thì ra bấy lâu nay giữa con người và con người luôn tồn tại một mối liên kết bí ẩn nào đó. Đó có thể là mối liên kết tốt lành, tươi đẹp, và cũng có thể là mối liên kết tăm tối, xui rủi. Có đôi khi sự liên kết đó ảnh hưởng đến bạn bè và những người khác xung quanh. Bởi vì một người thay đổi, nên chúng ta phải thay đổi. Một người vươn lên trở thành người đứng ở đỉnh cao thế giới, một người khác từ đỉnh cao ấy buộc phải nhường ngôi và lui về đáy tầng của xã hội. Rồi sự thay đổi đó buộc chúng ta phải quen thuộc và công nhận rằng: đó là quy luật của cuộc sống, của tự nhiên. Là quy luật tồn tại của xã hội, của vũ trụ này.
Đã đến lúc nhường lại niềm quang vinh ấy cho người khác sau bấy lâu ta nắm giữ. Đã đến lúc phải buông tay cho thời đại mới lên ngôi.
“Harry, ta hi vọng trò hãy lắng nghe con tim của chính trò, lắng nghe những điều tốt lành đang mách bảo. Ta đã kể tất cả với trò, về Voldemort, về nỗi lo mà ta đã mang nhiều năm. Ta muốn rèn luyện trò, muốn trò trở thành một người tốt hơn, đi đúng con đường tốt đẹp của chính mình. Ta mong trò đừng hiểu lầm ta, Harry yêu quý! Dẫu thế giới này có thay đổi ra sao, thì sự thật vẫn ở ngay trước mắt, ngay trong tim trò và trò hiểu điều đó…”
Đó là một đêm mưa bão bùng, Harry được đánh thức sau một giấc mơ kinh hoàng. Cậu ta nhớ rằng mình bị một ánh sáng xanh tấn công, và đi lạc trong vùng đất vô tận nào đó, trắng xóa, chẳng có điểm dừng và cũng chẳng có một ai. Harry nhìn thấy cụ Hiệu trưởng già kính yêu ngồi ở bên giường mình. Cụ trông sao hiền lành quá đỗi với đôi mắt nhân hậu và nụ cười từ ái trên môi. Rồi cụ ngồi đó, kiên nhẫn dành cả đêm kể cho Harry nghe tất cả mọi chuyện: về nỗi lo của cụ, về những gì cụ đã làm để cứu lấy thế giới phù thủy, về Trường sinh linh giá của Voldemort, về chuyện các quý tộc phù thủy đang làm và về bản thân cậu ta – Trường sinh linh giá cuối cùng, đã may mắn sống sót. Cụ thật vĩ đại làm sao, cụ đã chịu đựng rất nhiều khổ sở vì tất cả, khi đó Harry nghĩ như thế. Nhưng tiếc là Harry chẳng hay biết rằng chính cụ già vĩ đại đó lại giúp con quỷ bên trong cậu ta sống dậy. Cụ đã nói với Harry rất nhiều, rất nhiều. Và cụ thích nhất là nói về cô bạn nhỏ mà cụ rất quý: Annette Roiser.
“Harry, trò không biết đâu. Có một chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Ta cứ ngỡ mọi chuyện sẽ ổn thỏa và tốt đẹp vô cùng, nhưng rồi chuyện kỳ lạ ấy xuất hiện. Nó xảy ra quá nhanh, làm ta không kịp trở tay. Ta chẳng biết nó bắt đầu từ bao giờ, Harry à! Ta không biết được ta đánh mất quyền kiểm soát mọi chuyện từ bao giờ, kế hoạch của ta không nghe theo lời ta nữa. Voldemort không bị tiêu diệt như cách ta đã nghĩ, quý tộc phù thủy lại hóa thành những thiên sứ áo trắng, thậm chí họ còn tốt đẹp hơn cả chúng ta. Ta suy nghĩ nhiều về họ, con trai ạ! Ta lo lắng họ đang có một kế hoạch nào đó, ta không muốn đề cập nhiều vì ta mong con không phải mang gánh nặng này trong mình. Con đã quá mệt mỏi, Harry…”
“Quý tộc phù thủy trỗi dậy với hình hài mới của cái tên Chính Nghĩa, nhưng bản chất của họ vẫn luôn mục nát và đen tối như năm nào. Ta đã thấy được kẻ đang điều khiển họ, đã tìm ra được kẻ bí ẩn đằng sau dẫn dắt họ. Những kẻ đó đã phá vỡ quy luật cuộc sống, đã lợi dụng cái tên Tình Yêu Chân Chính, biến nó thành của riêng mình, phục vụ cho ý đồ xấu của mình. Ta mong con đừng bị tình yêu tăm tối đó dụ dỗ. Đó không phải là tình yêu khi con người lại ích kỷ muốn chiếm đoạt nó, giữ nó cho riêng họ. Đó không phải là tình yêu khi con người muốn kiểm soát, làm chủ người khác bằng mọi thủ đoạn hèn hạ, bỉ ổi. Nhưng bây giờ, những kẻ đó, lại nhân danh tình yêu để làm ô uế cái chân thiện mĩ của con người…”
“Trò biết không, Harry? Cái thiện sẽ luôn chiến thắng kể cả khi nó bị cái ác vùi dập đến mức nào đi nữa. Chuyện kỳ lạ đã xảy ra mà ta muốn nói với con… chính là cô gái đó. Cô gái ấy là chìa khóa, con trai ạ. Sau tất cả mọi chuyện, cô gái đó là điểm khởi đầu tất cả. Rồi một con ác quỷ ngoài kia, đang nắm trong tay chiếc chìa khóa mà nó chẳng bao giờ cần đến. Đó là một con quỷ tham lam, độc ác và ngạo mạn. Nó yêu thích chiếc chìa khóa, nó đã xảo quyệt đến nỗi muốn giấu chìa khóa đó cho riêng mình dù rằng nó biết nó đang dần hủy hoại chìa khóa đó… Con quỷ không cần một chìa khóa nào cả, chúng ta mới là người giữ khóa.”
“Ta hi vọng trong những ngày hè ở Hogwarts sẽ giúp con thoải mái và vui vẻ hơn, con trai… Thật lòng mà nói, ta mong con và cô gái ấy có thể giống như ta, trở thành bạn tốt của nhau. Một ngày nào đó, ta tin chắc cô gái ấy sẽ hiểu được tấm lòng của con, sẽ biết được đâu là quỷ dữ và đâu là thiên thần. Chúc con may mắn, Harry.”
Và đó, là một nhiệm vụ, một sứ mệnh mới mà Harry Potter được giao trong khóa học hè ở Hogwarts. Nhưng liệu cậu ta có thực hiện nó không, chẳng một ai biết được. Harry Potter giờ đây đã trở nên xa lạ quá đỗi, ngay cả bạn bè thân thiết bên cạnh như Hermione và Ron cũng không biết cậu ta nghĩ gì.
“Này, Harry, bồ ổn chứ?”
Lúc này đây, sau khi đưa cụ già Muggle lên phòng nghỉ ngơi, Hermione đã quay trở lại phòng khách cùng bạn của mình. Cô ta nhìn thấy Harry đứng bất động giữa sảnh, gần như cậu ta chẳng cử động gì nhiều kể từ khi Ginny bỏ đi. “Edgecombe” thì vẫn ngồi yên trên ghế, tự rót cho mình một tách trà và thưởng thức nó một cách thản nhiên, tao nhã. Harry Potter giật mình trước tiếng gọi của cô bạn thân. Nhưng cậu ta không nói gì nhiều, mà chỉ khẽ lắc đầu, lặng thinh. Sự kín đáo này của cậu ta làm Hermione phải buông một tiếng thở dài buồn bã.
“Edgecombe, chúng mình có chuyện cần cậu giúp đỡ.”
Bỏ qua sự kỳ lạ của thằng bạn thân, Hermione bắt đầu giải thích cho Pansy về lý do tại sao nhóm mình lại đi tìm Annette Roiser. Kế hoạch ban đầu của nhóm là tìm Roiser và giao nộp cô cho dân làng, để đổi lấy sự tin tưởng của họ, hoàn thành tốt bài thi giống như lúc giao nộp Otis. Nhưng Harry và Hermione lại có ý định khác (Ginny đã biết tỏng điều này, đó cũng là lý do tại sao cô nàng lại giận dữ như thế khi nhắc đến Roiser). Hai người đều là những kẻ thông minh, cả hai không ngu xuẩn đến mức đi giao nộp đồng bạn của mình cho Muggles. Cả hai đoán rằng ngôi làng này còn có bí mật nào đó, mà bí mật này liên quan đến Roiser. Vì thế, cả hai quyết định để nhóm mình đi tìm cô và khám phá bí mật mà ngôi làng đang che giấu. Hai người muốn bảo vệ cô, muốn tìm hiểu vì sao cô lại bị truy nã. Trước đó, nhóm Potter đã gặng hỏi cụ chủ nhà già cỗi Muggle, nhưng cụ ta im thin thít, mồm kín như bưng, chẳng thèm nói lời nào cả. Dù rằng cả nhóm rất tức giận, nhưng họ vẫn nhớ mình đang được cụ giúp đỡ và cưu mang. Thế là họ bỏ qua, quyết định tìm cách khác.
Đó là lý do mà Hermione nói với Pansy, nhưng ước mong thật sự trong lòng của Hermione và Harry lại khác. Sau khi biết tin Roiser ủng hộ Dumbledore, Hermione đã mừng rỡ vô cùng. Thế là ý định trở thành bạn tốt của Annette một lần nữa trỗi dậy trong ước muốn của Hermione. Hermione không những là một cô gái tốt, mà còn là người rất quan tâm đến bạn bè. Cô ta ngưỡng mộ sâu sắc Annette Roiser, muốn trở thành người bạn lý tưởng của cô. Nhưng cô ta lại chẳng nhận ra chính cô gái này đã thổi bùng trong mình một tham vọng. Và nó càng mãnh liệt hơn hết khi chứng kiến bạn bè của mình phải chịu đựng sự khinh miệt, phân biệt đối xử bởi những quý tộc phù thủy. Hermione tỉnh táo biết rằng, có một cách rất hữu dụng để giúp đỡ bạn bè của mình, giúp họ giải quyết mọi lo toan khó khăn một cách dễ dàng: đó chính là quyền lực. Nhưng Hermione không phải là người đam mê quyền lực, cô ta cũng căm ghét sự xấu xa mà nó mang lại. Voldemort là một tấm gương sáng cho cái giá của sự tham mê quyền lực. Tuy nhiên, trước những chiến thắng vẻ vang của phe cánh quý tộc phù thủy, Hermione đã nhìn thấy tương lai tăm tối của mình ở thế giới phù thủy nếu như phe cánh của họ trở nên mạnh mẽ và huy hoàng hơn. Hermione đã suy xét kĩ lưỡng, chuẩn bị cho một kế hoạch lâu dài, một kế hoạch cho tương lai. Cô ta muốn trở thành người đứng đầu Bộ pháp thuật. Chỉ cần cố gắng phấn đấu để trở thành Bộ trưởng Bộ Pháp thuật, thì khi ấy, Hermione sẽ có thể phân tách quyền lực và địa vị của các quý tộc phù thủy, sẽ có thể bảo vệ các phù thủy Muggle khác như mình. Đó là ước mong của Hermione. Và người mà cô ta chọn để đồng hành cùng mình trong quãng đường khó khăn đó, chính là Annette Roiser – một cô gái tài hoa, nổi tiếng khắp thế giới với cái tên Kẻ Hồi Sinh, và đặc biệt là khi cô là một phù thủy thuần chủng, là con của một gia đình quý tộc có địa vị không thua kém gì Malfoy.
Pansy biết Hermione rất ngưỡng mộ Annette. Trước kia, khi biết được điều này, Pansy đã phải bật cười thật lớn, cười lớn một tràn đầy khinh thường, châm biếm. Lúc đó, Pansy đã nói với Draco và Blaise.
“Ấy chà, xem kìa! Tôi biết bộ mặt thật của con nhỏ đó! Nó là một kẻ tham lam, kiêu ngạo. Lòng tham của nó chưa bao giờ được thỏa mãn dù đã trở thành bạn thân của Potter! Hãy nhìn xem cách nó giúp đỡ nhiệt tình người xung quanh nó đi, nó đang lấy lòng bạn bè của mình vì đâm ra lo sợ họ sẽ căm ghét nó và bỏ nó đi mất! Nó là một con nhãi hèn nhát! Hèn nhưng lại kiêu ngạo! Không một ai có thể kết bạn được với nó trừ đám Potter. Chắc chắn người xung quanh cũng nhận ra nó là một kẻ tham lam, đáng ghét vô cùng. Dường như nó cũng biết điều đó, nên bắt đầu tôn sùng đám bạn mà mình có hiện giờ, tôn sùng họ rồi đánh mất luôn tham vọng của bản thân. Nhưng giờ tham vọng đó lại được Annette yêu quý của chúng ta thắp sáng! Annette đã giúp cô ả được trở lại làm chính mình! Tuyệt vời! Draco, cậu nhìn mà xem, cô ả luôn sáng mắt khi nói chuyện với Annette. Trông cái cách cô ả nịnh bợ cô ấy kìa! Chẳng thua gì cậu! Hahaha! Cô ta thèm muốn được trở thành giống chúng ta! Cô ả thèm muốn được liếm chút xíu mùi từ thân phận cao quý của Annette, rồi biết đâu cô ả lại mong rằng cô ấy sẽ giúp mình trong tương lai?”
Rồi bây giờ, trước những lời giải thích của Hermione về mục đích của nhóm mình cho việc tìm kiếm Roiser, Pansy đã phải cố gắng lắm mới không thốt lên một lời khen ngợi. Cô ả thật gian xảo, Pansy thầm nghĩ, cô ả muốn lợi dụng việc tìm kiếm để lấy lòng Annette. Thật ghê tởm. Nếu như Blaise biết được chuyên này, chắc chắn cậu ấy sẽ tởm đến mức phải chạy mất hút mỗi khi nhìn thấy cô ta. Còn Potter, tên đần này có mục đích gì chứ?
Bởi vì không biết được nỗi ám ảnh của Harry dành cho Annette nên Pansy chẳng đoán ra được mục đích của cậu ta. Trước kia, cô nàng cũng không biết một người như Potter lại giống như bao chàng trai khác ở Hogwarts, thầm mến Annette. Thật ra thì Pansy chẳng biết điều này là lẽ đương nhiên, Annette chưa bao giờ quan tâm đến Potter để có thể kể cho cô nàng nghe, còn Draco, anh quá kiêu ngạo về bản thân nên cho rằng Potter không đủ tư cách để được anh xem là tình địch. Annette luôn quan tâm đến anh và chỉ để ý đến mỗi mình anh, trong mắt cô chưa bao giờ có người con trai nào khác. Điều này đã làm Draco kiêu ngạo và phấn khích đến nỗi đôi khi quên mất việc Potter cũng từng thầm mến cô gái của mình.
Thời gian Pansy ở cùng đám Potter không lâu lắm. Cô nàng còn muốn trở về cùng bạn của mình đi cứu Blaise, hơn nữa, bản thân Pansy cũng không biết được mình sẽ còn kiên nhẫn nữa không nếu cứ tiếp tục chung chạ với đám Potter. Cuối cùng, cô nàng đã lẻn bỏ đi sau khi biết được một bí mật động trời: một bí mật có thể giúp ích được cho đôi bạn thân của mình.
Việc phải kể đến là khi Neville đã mang được Ginny trở lại, rồi Pansy cùng hai người họ ngồi nghỉ ở phòng khách, dùng bữa trà chiều. Còn Hermione, Ron và Harry thì ở trong bếp, chuẩn bị thêm chút bánh mì và bơ. Ron không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Pansy lắm, dường như cậu ta đã được Hermione thuyết phục bằng cách nào đó, nên vì thế cậu ta không phản ứng dữ dội như em gái mình. Cậu ta chỉ nói gọn câu chào của mình, rồi lầm lủi vào phòng bếp cùng cô bạn thân. Bộ ba tam giác vàng ở trong bếp một lúc lâu, như đang bàn tính cùng nhau chuyện gì đó. Pansy muốn biết ba đứa nó đang nói chuyện gì, cô nàng thông minh nhận ra rằng những kẻ ngu xuẩn như Ron Weasley là đối tượng dễ khai thác thông tin nhất. Còn Ginny và Neville, bởi vì Ginny vẫn chưa thôi đề phòng cảnh giác nên Neville cũng không muốn kể thêm bất cứ chuyện gì về nhóm của mình cho Pansy nghe. Ginny tỉnh táo và khó đối phó hơn so với Hermione nhiều, nên Pansy quyết định tìm cách đi nghe lén bộ ba Tam giác vàng ở trong bếp. Cô nàng giả vờ hỏi thăm Nevillie để đi nhờ đi toilet, rồi sau đó, cô nàng bí mật đứng nghe lén bộ ba ở ngoài cửa. Pansy nghe thấy ba đứa nó đang cãi nhau, rất dữ dội. Tất nhiên là về chuyện của Annette Roiser.
“Không đời nào! Hermy, bồ bị điên rồi!” – Tiếng của Ron vang lên.
“Lúc đó mình không được tỉnh táo, rất có thể đó chỉ là giấc mơ, bồ biết mà!!!” – Cậu ra gào lên, như đang rất tức giận.
“Đó chẳng thề nào là mơ được! Bồ đã vào được phòng của cụ ấy, thấy tất cả và thậm chí còn rớ lên cuộn giấy hắc ám đó!”
Tiếng Hermione vang lên, nghe có vẻ khá bực tức. Rồi dường như cô nàng đang bận rộn sửa soạn mớ chén dĩa, tiếng lách cách va chạm giữa dao nĩa với đĩa ăn vang vẳng khắp nhà bếp.
“Mình…” – Giọng Ron bắt đầu nhỏ lại, như đang chột dạ vì một điều gì đó.
Rồi kế đó là tiếng của Harry. Giọng cậu ta trầm và nhẹ nhàng, rất bình tĩnh.
“Được rồi, Ron. Dường như bồ còn chuyện muốn giấu tụi mình, đúng không?”
Ron không trả lời câu hỏi của Harry, sự im lặng của cậu ta như ngầm thừa nhận. Rồi Harry tiếp tục nói, vẫn giọng điềm tĩnh đầy thuyết phục đó.
“Là về Roiser đúng không?”
Ron vẫn im lặng, chẳng nói lời nào. Nhưng dường như sự im lặng này của cậu ta đã cho hai người bạn của mình một câu trả lời hoàn chỉnh.
“Ron, bồ đã từng hứa là sẽ không bao giờ lừa mình bất cứ chuyện gì, khi chúng ta làm lành với nhau từ hồi ở cuộc thi Tam pháp thuật. Bồ vẫn còn nhớ chứ?”
Chẳng biết Ron có phản ứng như thế nào với lời nhắc nhở này của Harry. Cậu ta lại tiếp tục im lặng một lúc, sau đó mới lên tiếng. Nhưng giọng cậu ta rất giận dữ.
“ĐƯỢC RỒI! KHÔNG LỪA BỒ CHỨ GÌ? TÔI CÒN NHỚ ĐƯỢC!”
“Hai bồ đã muốn nghe như thế, được thôi, tôi sẽ kể cho hai người nghe chuyện gì đã xảy ra!” – Ron gào lên.
“Lúc ấy, sau khi đến thăm Harry, cụ đã nghỉ lại một đêm ở chỗ chúng ta. Đúng rồi, cụ đã ở lại, trong căn phòng của anh Billy (Billy Weasley đã dọn ra ngoài ở cùng với người đẹp tiên nữ Fleur Delacour).” – Ron bắt đầu kể – “Khi đó, độ khoảng hai giờ sáng, mình đi vệ sinh và nhìn thấy cửa phòng của cụ hé mở. Đầu mình rất là đau, cả người vẫn rất mệt, vì thế mình không quan tâm đến điều này. Nhưng khi xong chuyện và trở về phòng, mình vẫn nhìn thấy cửa phòng cụ hé mở. Rồi mình chợt cảm thấy tò mò, nên đã ngó mắt nhìn lén. Được rồi, Hermy, đừng trợn mắt nhìn mình như thế! Nếu mình không làm vậy thì làm sao biết được bí mật chứ?”
“Phòng của anh Billy có cửa sổ và lò sưởi nhỏ, mấy bồ cũng biết mà! Mình nhìn thấy cụ ấy thì thầm trò chuyện với ngọn lửa trong lò. Mình cứ ngỡ cụ đang liên lạc với ai đó bằng bột Floo, nhưng khi nhìn kĩ, mình phát hiện ngọn lửa trong lò đang ôm một cuộn giấy gì đó. Cuộn giấy đó có bìa đen tuyền, viền đỏ, mặt trong của giấy cũng màu đen với dòng chữ màu xanh lá. Cụ đang nói chuyện với cuộn giấy đó, dường như rất hài lòng về điều gì đó. Sau khi trò chuyện với cuộn giấy, cụ thu lại nó và để lên bàn đọc sách. Rồi cụ ngồi bất động một lúc lâu, ngẩn người hệt như bị mất trí. Khi cụ đứng dậy và bước về phía cửa phòng, mình lập tức chạy lên lầu, núp một bên và quan sát cụ. Dường như cụ đi ra ngoài hóng gió, cửa phòng cụ vẫn để mở. Mình không biết cụ đi đâu, nhưng hình như cụ sẽ trở lại ngay thôi và mình biết mình sẽ làm điều gì đó. Đúng rồi, Harry, khỏi cần trừng mắt to như vậy! Đúng là mình đã lẻn vào phòng cụ, mình đã tò mò muốn biết cái cuộn giấy đó là cái gì. Nhưng cuộn giấy này thật quái dị. Nó biết người đang cầm nó là mình, nên nó không chịu mở ra cho mình xem nội dung bên trong. Sau đó, mình bắt chước cách cụ làm lúc nãy, quẳng nó vô lửa rồi dùng phép nâng nó lên cao. Mình chỉ thử thôi, mình cố gắng để mở cuộn giấy đó, nhưng lại thất bại. Mình đã làm sai cách. Bỗng dưng nó bùm một tiếng, rồi ngọn lửa vụt tắt, cuộn giấy bắn ra tia sáng gì đó vô mắt của mình! Làm mình đau chết đi được! May là âm thanh của nó không chấn động lắm, ít ra không đủ lớn để đánh thức tất cả mọi người trong nhà!”
“Mình lầm bầm vài tiếng mắng chửi… Mấy bồ cũng biết… Mình đã sáng tác ra những câu chửi bằng tên của con nhỏ chết tiệt đó. Không ngờ chuyện này đã giúp mình mở được cái cuộn giấy đó! Cuộn giấy nghe đến tên của nhỏ đó, thì nó bỗng dưng phát ra ánh sáng lục, rồi lăn đến chân mình, rồi lại tự động mở ra, trải dài mặt giấy bên trong. Lúc đó mắt mình vẫn còn đau, khá mờ, lại còn hơi tối nên không thể đọc được dòng chữ bên trong cuộn giấy. Rồi tiếng bước chân của cụ Dumbledore vang lên ngay sau đó, mình cuộn lại cuộn giấy đó và đặt lại chỗ cũ trên bàn, rồi phi ra khỏi phòng, chuồn êm. Mình chỉ kịp nhận ra một vài chữ trong tờ giấy đó… gì mà… Annette Roiser… Phù thủy, ân huệ, nô lệ… Hình như có cả chữ Inexpresiv, inexpresi gì đó, mình chẳng hiểu gì cả… Toàn bộ là ngôn ngữ nào đó mà mình không đọc được! Còn mắt của mình, mãi đến sáng hôm sau mới đỡ hơn một chút!” – Ron kêu lên tức tối.
Sau đó, phòng bếp không còn tiếng nói nào vang lên nữa. Pansy kiên nhẫn chờ đợi thêm một lúc, thì lại nghe Hermione nói.
“Cuộn giấy đó là gì? Tại sao lại có tên của Roiser?”
“Làm sao mình biết được? Nhưng nhìn vẻ ngoài cuộn giấy đó, nó không phải món đồ tầm thường! Nó giống đồ vật hắc ám hơn!” – Ron nói.
“Đồ vật Hắc ám? Làm sao có thể?” – Hermione kêu lên phản đối.
“Chắc chắn đó không phải là đồ Hắc ám đâu, Ron. Mình nghĩ đó là hợp đồng ma thuật nào đó… Cụ Dumbledore từng nói rằng, Roiser sẽ ủng hộ chúng ta chống lại tụi quý tộc phù thủy. Biết đâu, đó là hợp đồng hợp tác giữa cụ và cô ấy?” – Hermione nói tiếp.
Lời giải thích này của Hermione khá hợp lý, bởi sau đó Harry đã lên tiếng ủng hộ ý kiến này của cô ta.
“Chúng ta sẽ biết mọi chuyện khi gặp Roiser thôi! Edgecombe đã nói với bồ rằng cô ta từng gặp Roiser hả, Hermy?” – Harry hỏi.
“Đúng vậy, mình nghĩ chúng ta phải nhanh hỏi cậu ấy. Trời sắp tối rồi, chúng ta không nên lãng phí thời gian nữa.” – Hermione trả lời.
Tiếng nói vang lên tiếp theo là lời của Ron. Cậu ta đã bày tỏ sự giận dữ của mình đối với việc đi tìm Annette. Tuy nhiên, chẳng biết cậu ta đã bàn tiếp với tụi bạn của mình như thế nào, Pansy chẳng quan tâm nữa. Cô nàng đã lặng lẽ rời khỏi khi nghe ba đứa nhắc đến cái tên Edgecombe. Cô nàng tìm thấy một cửa sổ bên trong phòng vệ sinh, và dùng nó để bỏ trốn khỏi đám của Potter, tìm đường về chỗ nhóm bạn của mình.
***
Xời, Dumbledore thiệt là chính nghĩa :3
15.05.2026 vẫn chưa có thời gian để ra chương mới huhuhu
típ đi c sảng khoái qa yass
ThíchĐã thích bởi 1 người
mai c dậy đăng tiếp choa~ Giờ lên giường đọc roàii
ThíchĐã thích bởi 1 người
ng đẹp ới ời ơiii típ đi ạ
ThíchThích
rùi ó bé iu oyy
ThíchThích