Chương 165: by the thread

Quá trình Pansy tìm về nhóm của mình có gian nan nguy hiểm hay không, chuyện đó chẳng có gì quan trọng. Điều rõ ràng nhất chính là cô nàng đã tìm được về nơi trú ẩn của nhóm mình. Cô nàng đã trở về đúng lúc khi đồng hồ điểm bảy giờ kém mười. Sau khi được Daphne bảo lãnh khỏi lũ quỷ nhỏ Muggles, Pansy bước vào căn nhà lớn với tư thế vội vã, gấp gáp. Daphne nói rằng, cả bọn đã nhận được tin của Pansy từ con quạ, và bây giờ “Zabini” đang ở cùng với một vài thủ lĩnh của những nhóm phù thủy khác. Thì ra ngay khi nhận tin được xấu của Pansy, “Zabini” đã liên lạc với các thủ lĩnh những nhóm phù thủy khác, lên kế hoạch giải cứu “Malfoy”. Bấy giờ, Pansy tạm gác chuyện động trời mà mình vừa nghe được từ đám Potter, cô nàng theo Daphne tiến thẳng ra sân vườn sau nhà, rồi nhìn thấy một đám người lạ mặt đang đứng tụ tập một chỗ với vài chiếc dù trên tay. Sân vườn lớn chừng khoảng chứa được mười lăm người trưởng thành, xung quanh trồng đủ loại hoa thơm cỏ lá. Lúc đó, do cơn bão nên trời đã tối nay lại tối thêm. Đèn vườn là một cái đèn nhỏ, được gắn ở dưới mái hiên ngay khu vực ra vào nơi cửa sau. Công suất đèn rất lớn, ánh sáng của nó mạnh và khó chịu đến mức khiến cho đôi mắt đau xót. Dưới ánh sáng chói lòa đó, Pansy chẳng thể nào nhận ra từng người trong đám đông trước mặt mình. Tất cả đều mang những khuôn mặt lạ lẫm, những ánh mắt xa lạ ấy lập tức dán vào Pansy khi cô nàng vừa xuất hiện. Rồi Pansy cuối cùng cũng nhận ra thằng bạn thân của mình khi anh ta bước ra với thân hình mập mạp gớm ghiếc.

“Pansy! Cuối cùng cậu cũng trở về! Tôi vẫn đang lo lắng cho cậu đây! Greengrass cứ một mực đòi tụi này đi tìm cậu mãi đấy!” – Draco vui vẻ nói, sau khi để Daphne đi chuẩn bị cho Pansy một chút trà nóng.

Pansy rất ngạc nhiên khi nhận ra Draco. Bởi vì lúc này trông anh rất kỳ quái với chiếc khăn che mặt. Cái khăn chẳng giúp Draco bớt đi chút xấu xí nào, mà còn nhìn thêm gian ác với cặp mắt xếch nham hiểm. Lúc đó, trông anh đáng sợ đến mức khiến Pansy không khỏi thốt lên.

“Cậu đang đeo cái quái gì thế? Mặt nạ? Khăn che mặt? Cậu bị điên à? Cậu đang chơi trò hóa trang trong lễ hội Halloween sao??”

Dường như thái độ ghét bỏ đầy khinh bỉ này của Pansy đã chọc Draco giận. Anh trợn mắt phẫn nộ nhìn cô nàng, đôi mắt nham hiểm ấy đã biểu lộ sự khó chịu của anh. Anh kéo Pansy ra một góc rồi tức giận gắt.

“Cậu im miệng đi! Cậu biết gì chứ? Chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm đấy! Tôi đang giảng kế hoạch giải cứu Blaise cho tụi nó! Cậu có muốn cứu cậu ta không? Muốn thì câm miệng lại và giữ im lặng! Còn nữa, đừng nhắc bất cứ điều gì về Annette trước mặt tụi nó!”

“Annette?” – Pansy chau mày, đoạn lại hỏi với vẻ mặt khó hiểu – “Nhưng cô ấy đâu rồi?”

“Cô ấy đang ngủ.”

Sau đó, Pansy đành gia nhập cùng Draco, chuẩn bị cho kế hoạch giải cứu Blaise. Có tổng cộng mười một vị thủ lĩnh của những nhóm phù thủy khác đang ở đây. Tất nhiên họ đã biết được sự thật tàn khốc đằng sau ngôi làng này nhờ Draco, họ có mặt ở đây là nhờ cậu ta liên lạc với lời mời hấp dẫn rằng sẽ giúp họ tìm hiểu nguyên nhân tại sao điểm thành tích của họ lại không được trọn vẹn, mà lại lúc lên lúc xuống một cách bất thường. Để đề phòng lũ hạc giám sát của các giáo sư, tất cả mọi người điều khiển lũ quạ, sai khiến chúng nó đuổi lũ hạc đi nơi khác. Hơn nữa, với thời tiết ngày càng trở tệ, lũ hạc cũng khó mà hoạt động được. Có một vài con không chịu nổi tiết trời khủng khiếp, nên đã ngỏm củ tỏi, rồi rơi đầy trên đường phố. Cũng nhờ đó mà cả bọn cũng không còn sợ gì nữa. Tuy nhiên, dù không có hạc giám sát, không một phù thủy trẻ nào lại tấn công Muggles mà không bị trừng phạt. Draco và Pansy được đồng bạn cho biết rằng, một học sinh nhà Hufflepuff đã bị ép rời khỏi bài thi sau khi chống trả một gã đàn ông Muggle say rượu. Dù rằng khi đó con hạc theo dõi nhóm cậu ta đã bị rớt mất, nhưng hành động vi phạm nội quy của cậu ta vẫn được ghi nhận. Điều này có nghĩa là, nội quy được đặt ra sẽ mãi tồn tại bằng phép màu nào đó, và cho dù không cần đến con hạc giám sát, mọi hành vi vi phạm hay gian lận vẫn được tính, học sinh vẫn sẽ bị trừ phạt theo như quy định. Biết được điều này, Draco cùng với đồng bạn khác của mình đã lập ra một kế hoạch khôn khéo. Đó chính là mượn tay dân làng để cứu Blaise.  

Tất cả các Slytherin đều có chung một đặc điểm, đó chính là bất cứ ai đều cũng có thể trở thành một nhà lãnh đạo, một thủ lĩnh tài ba. Khi Draco nói ra kế hoạch của mình, chỉ với một vài câu đơn giản, các thủ lĩnh trẻ đã nghĩ được cách để thực hiện phương án đó sao cho hiệu quả nhất, thậm chí còn biết được sẽ dẫn dắt các thành viên trong nhóm mình để thực hiện kế hoạch. Họ có thể làm việc độc lập một cách hiệu quả với nhóm mình hơn sau khi biết được tình hình. Bằng những cách riêng của mình, họ đã có được tin tức về Otis, hay Malfoy, và biết được dân làng sẽ giải anh ta ra Hội đồng làng xét xử vào lúc chín giờ tối. Pansy đã tỏ ra kinh ngạc vô cùng trước kế hoạch của họ và Draco: sẽ điều khiển những Muggles mà mỗi nhóm đã thu phục được, biến họ thành những binh lính dũng mãnh để sẵn sàng cho một trận chiến lớn. Những Muggles trong tay các phù thủy trẻ đều là người lớn của làng, không có mặt bất cứ một đứa trẻ nào. Nhưng bây giờ thì không như thế nữa. Draco sẽ để Annette điều khiển tất cả lũ trẻ ở trong làng, một lần nữa biến chúng thành một vũ khí sắc nhọn và gia nhập cùng lũ người lớn Muggles của các nhóm phù thủy, trở thành một đội quân hùng mạnh, rồi cùng đi đánh cướp tên tử tù.

“Thật tuyệt khi biết được Roiser lại lợi hại đến thế! Tôi nói mà, tôi tin cô ta không phải là kẻ phản bội.” – Một chàng phủ thủy trẻ nói với giọng hớn hở khi biết được Annette là đầu lĩnh của nhóm trẻ Muggles.

“Tôi đề nghị hãy đột kích lũ mọi ấy vào lúc chín giờ tối, ngay giờ xét xử. Có như thế chúng sẽ không trở tay kịp, và chúng ta sẽ thuận lợi cứu được Malfoy.” – Rồi anh ta nói tiếp.

Nhưng Pansy không đồng ý điều này. Cô nàng cho rằng hành động như thế quá mạo hiểm. Bởi vì hình thức xét xử của dân làng đối với phù thủy thuần chủng bọn họ không phải là chuyện nhỏ: sử dụng giàn treo cổ để trừng phạt kẻ tử tù. Rồi chỉ cần chậm trễ một giây thôi, thế là người sẽ không còn nữa.

“Này, các anh đùa phải không? Hay các anh quá khinh địch? Đó là hình phạt treo cổ! Chúng ta lại là một phù thủy chân chính, các anh có biết hình phạt này đối với chúng ta chẳng khác nào địa ngục không? Các anh có nhớ những gì chúng ta từng được dạy chứ? Hơn ngàn năm trước! Thiêu sống và treo cổ phù thủy! Đó là 2 cách chết kinh khủng nhất, đày đọa linh hồn nhất mà lũ người khốn kiếp đó ban tặng cho chúng ta! Các anh muốn Malfoy chết giống như thế sao?” – Pansy gắt lên một cách giận dữ.

Pansy kịch liệt bày tỏ sự phản đối của mình, những gì cô nàng nói phải khiến cho các vị thủ lĩnh trẻ tái mặt. Draco im lặng, không nói gì cả. Nỗi lo của anh cũng giống như thế, anh không dám đảm bảo sẽ không có rủi ro nào xảy ra. Anh lo cho tính mạng thằng bạn mình không kém gì Pansy.

“Parkinson, chúng tôi biết hậu quả kinh khủng đến mức nào nếu như chúng ta chỉ cần chậm một giây. Chúng tôi biết chứ! Cô xem thường chúng tôi quá đấy, Parkinson. Cô đừng quên chúng ta quyền năng và lợi hại đến mức nào! Chẳng lẽ cô không có lòng tin vào người của mình? Một đám Muggles, có tư cách gì xét xử chúng ta chứ? Malfoy lại càng không!” – Một người trong nhóm lên tiếng, phản bác lại Pansy.

“Tụi này không cần cô xía vào, Parkinson. Này, Zabini, cậu im lặng như thế cũng vì lo lắng à? Cậu cũng nhát gan quá đấy! Tất nhiên sẽ không có rủi ro nào xảy ra! Malfoy không dễ chết như thế đâu! Nhưng nếu cậu còn chần chừ sợ sệt như vậy thì anh ta sẽ chết chắc đấy!” – Một người khác trong bọn nói.

“Parkinson, Zabini, hai người hãy thử nghĩ kĩ xem, nếu như bây giờ cùng nhau đi cướp tù, chuyện sẽ ra sao nếu chúng ta không tìm được nơi giấu Malfoy? Chúng ta sẽ đánh rắn động cỏ, làm cho chúng cảnh giác hơn hết thẩy! Hơn nữa, cậu đừng quên ngoài các quý tộc chúng ta theo phe Malfoy, còn có vây cánh bè bọn của Potter! Chúng nó làm việc cho lão già hách dịch ấy! Còn những phù thủy khác nữa! Chúng chả biết cái gì về ngôi làng này xấc! Chúng chỉ biết ngôi làng này là ngôi làng “tốt lành, thân thiện” mà lão già kia đã khắc họa cho chúng. Rồi chúng sẽ theo phe lũ Muggles đó, chống lại chúng ta! Cậu có nghĩ đến chuyện này không?” – Một người nữa lên tiếng, là một chàng trai có giọng trầm và quyết đoán.

Pansy không nói một lời nào trước ý kiến này. Cuối cùng, vì lời nói vô cùng hợp lý và đầy sức thuyết phục đó, Draco quyết định sẽ cướp tù nhân vào lúc chín giờ tối, ngay khi “Malfoy” bị hành hình.

“Anh là Leighton, Radley của nhà Leighton, đúng không?” – Draco hỏi chàng trai đã thuyết phục mình.

Trong thế giới Muggle, chàng trai tên Radley Leighton đó có vóc người cao gầy với đôi mắt xanh sáng rực. Anh ta nhìn Draco và mỉm cười.

“Ái chà! Thật vinh hạnh khi được Zabini nhớ tên. Tôi còn nhớ Zabini là một kẻ kiêu ngạo vô cùng, anh ta rất lười để ý đến bè bạn xung quanh mình. Những cái tên mà Zabini nhớ nhiều nhất thường là tên của các cô gái.”

Draco bật cười. Anh lắc đầu và bắt chước giọng điệu khinh khỉnh, mỉa mai của Zabini.

“Được rồi, mặc xác anh nghĩ cái gì. Tôi nhớ tên anh là vì tôi muốn giúp anh thôi! Anh có đầu óc lanh lẹ đó, nếu như Malfoy biết anh đã giúp anh ta cứu mình thì chắc chắn anh ta sẽ xem trọng anh.”

“Cảm ơn lòng tốt hào hiệp này của cậu, Zabini. Tôi chỉ tuân theo những gì tôi cho là đúng. Tôi không ưa Malfoy, nhưng tôi ủng hộ dòng máu thuần chủng lâu đời chảy trong cơ thể mình. Tôi ủng hộ cách gia đình anh ta chống lại Dumbledore, vì thế tôi không muốn Malfoy mất mạng oan uổng vì lũ mọi rợ dơ bẩn đấy.” – Leighton nói với giọng thản nhiên

Draco mỉm cười vui vẻ. Anh không nói thêm lời nào với Leighton nữa, mà bắt đầu quay lại nói với tất cả mọi người.

“Được rồi, chúng ta giải tán thôi! Một lần nữa tôi thay mặt Malfoy cám ơn tất cả mọi người đã đến đây! Tôi cũng chân thành cảm ơn các anh đã tin tưởng Zabini tôi! Điều cuối cùng tôi muốn nhắc nhở các anh rằng, ngôi làng này là ngôi làng của những kẻ điên! Thời tiết ngôi làng này tệ như thế điều có nguyên do. Con người là nguyên nhân khiến đất trời phẫn nộ, căm phẫn. Có lẽ tội ác của lũ Muggles này phải khiến cho trời xanh giận dữ như thế! Chúng ta sẽ cứu được Malfoy, tôi tin chắc như thế. Những việc chúng ta làm không có gì sai trái cả, hãy để ngôi làng này nhận được sự trừng phạt thích đáng cho tội ác của chúng! Khi cơn điên trỗi dậy, khắp nơi xung quanh chỉ còn một mùi tanh của giết chóc, khi ấy các anh hãy tập trung trên đỉnh đồi – nơi cao nhất của ngôi làng. Tôi đã sắp xếp ổn thỏa nơi đó và biến nó thành nơi an toàn nhất! Được rồi, chúc may mắn! Chúng ta sẽ thành công và hoàn thành bài thi ngày hôm nay!”

Phát biểu xong cảm nghĩ của mình, Draco chia cho đồng bạn một chút Phúc Lạc Dược. Tất nhiên anh không chia cho họ nhiều, mỗi người chỉ được một ngụm để uống, để họ nhận được xíu may mắn cho việc hoàn thiện sức mạnh của món bảo bối thu phục Muggles. Còn các thành viên trong nhóm của họ, Draco không quan tâm. Đối với anh, một người thủ lĩnh thôi là đủ để cả nhóm đạt được điểm số hoàn thành bài thi. Bằng việc đổ lỗi cho Dumbledore, Draco đã cho họ biết lý do vì sao điểm số của họ lại không được ổn định. Rồi họ lại đâm ra biết ơn Draco khi đã cho mình biết điều này. Tất nhiên sự căm phẫn của họ dành cho Dumbledore lại lớn hơn trước. Sự xảo trá này của Draco đã làm Pansy ngứa mắt vô cùng. Cô nàng nhiều lần có ác ý muốn vạch trần thằng bạn mình, nhưng lại cố gắng bình tĩnh vứt bỏ suy nghĩ đó.

Sau khi giải tán mọi người, Draco kéo cô bạn của mình trở vào nhà. Tìm một căn phòng kín đáo, Draco bỗng dưng trở nên bối rối, căng thẳng một cách khác thường. Lúc bấy giờ, anh mới nói cho cô bạn mình nghe lý do vì sao anh lại đeo chiếc khăn che mặt.

  “Cái gì? Annette thật sự đã hoảng sợ vì vẻ ngoài của cậu?” – Pansy kêu lên ngạc nhiên.

“Chết tiệt, nhỏ tiếng chút xíu đi! Tất nhiên là không phải như thế!” – Draco gắt, cặp mắt như bùng lên ngọn lửa phẫn nộ.

Pansy cảm thấy buồn cười vô cùng khi nhận ra thằng bạn mình lúc này hệt như một thằng nhóc to xác, và nó đang sợ hãi người lớn không thích nó nữa. Tất nhiên người lớn này chính là Annette.

“Được rồi, bình tĩnh lại nào! Cậu hãy kể tôi nghe chuyện gì đã xảy ra giữa hai cậu.” – Pansy cố nín cười và nói.

Draco hừ khẽ một tiếng đầy bực tức. Sau một hồi băn khoăn với suy nghĩ của mình, anh cũng bắt đầu kể cho Pansy nghe.

Hóa ra mọi chuyện bắt đầu khi Pansy và Crabbe đi khỏi. Lúc đó, Draco ở trong phòng, trông chừng Annette vẫn đang bất tỉnh. Còn Goyle và Daphne, anh đã sớm dùng cái cớ nào đó đuổi hai người đi mất, để họ không quấy rầy mình và Annette. Draco bắt đầu lo lắng khi nhận ra Annette không tỉnh lại, mà theo lời gã Muggle chăn nuôi đã nói rằng, thuốc bột mà Crabbe và Goyle sử dụng chỉ làm cô hôn mê một tiếng mà thôi. Nhưng khi ấy, thời gian đã qua từ lâu nhưng cô vẫn chưa tỉnh lại. Điều này đã làm Draco lo sốt vó, thậm chí còn nghi ngờ gã chăn nuôi không bị dính bùa và còn lừa gạt mình. Rồi sau đó, Draco cũng bỏ được suy nghĩ vớ vẩn đó khi Annette tỉnh lại. Cô đúng là đã tỉnh lại, nhưng cô chỉ hé mắt nhìn Draco. Trông cô khi đó có vẻ mơ màng, mồ hôi tuôn đầy ra trán, cả người còn run lẩy bẩy không ngừng. Cô bắt đầu sửng sốt khi nhận ra người trước mặt mình. Khi đó, cô lắc đầu liên tục và lẩm bẩm.

“Đau quá, tại sao mình vẫn đang ở trong mộng thế này? Cơn mơ này thật mệt mỏi, nó đúng là một cơn ác mộng!”

Lời của Annette thì thầm rất nhỏ, Draco không nghe rõ ràng lời cô nói. Nhưng trùng hợp anh lại nghe được câu cuối cùng của cô. Lúc đó, anh đã sững sờ nhìn cô, người ngẩn cả ra, trông như thằng ngốc vậy. Rồi anh bắt đầu tức giận. Lời nói của anh bắt đầu trở nên lộn xộn vô cùng.

“Ác… ác mộng? Tôi sao? Em… em dám nói tôi là ác mộng của em hả, Anne? Vì sao chứ?” – Draco kích động, chất vấn Annette bằng giọng ấm ức.

“Vì vẻ ngoài ghê tởm giả dối mà tôi đang mang sao? Vậy là em ghét tôi hả?”

Thực tế thì, khi yêu, con người đều là những kẻ điên. Ai cũng là kẻ điên trong tình yêu của đời mình, và Draco cũng thế, Annette cũng vậy, kể cả Pansy và Blaise. Nhưng Draco và Annette là những tên điên nguy hiểm hơn hai người bạn của mình, bởi tình yêu của họ đã vượt qua cả ranh giới sống chết. Trước kia, Annette không phải là mẫu người nhanh nhạy chuyện tình cảm. Cũng nhờ Draco, cô đã học được cách hiểu bản thân mình hơn, hiểu được trái tim mình, học được sự đồng cảm, cách quan tâm và thấu hiểu người khác. Cô có thể là kẻ điên trong tình yêu, nhưng sự điên cuồng đó vẫn chưa bằng Draco. Draco luôn chứng tỏ mình rất có tài trong việc phân biệt cuộc sống và cảm xúc. Trong cuộc sống, anh là một phù thủy trẻ tài năng, ngạo mạn và xảo quyệt. Dù cho có rất nhiều người chẳng ưa gì anh, nhưng Draco vẫn phải khiến họ nể phục vì tài năng và sự xảo quyệt của mình. Còn trong chuyện tình cảm, bản chất của anh vẫn không phai nhạt chút nào, thậm chí nó ngày càng lộ rõ hơn khi yêu Annette, điều này đã góp phần biến anh thành một tên điên ngốc nghếch. Có đôi lúc, anh không tránh được những suy nghĩ mộng mơ, tươi đẹp về mình và người mình yêu. Trong đầu Draco có thể chứa đựng hàng tá suy nghĩ vớ vẩn nào đó, mà tất cả đều liên quan đến Annette. Có đôi khi, suy nghĩ của anh ngây thơ và trong sáng, chẳng khác nào đứa trẻ. Có đôi lúc, suy nghĩ của anh lại chín chắn và trưởng thành hệt như người đàn ông. Anh từng mơ rất nhiều về viễn cảnh tương lai của mình và Annette, rồi lại mơ về những đứa trẻ của hai người. Thậm chí, có đôi lần anh lại tự hỏi mình có phải đang mơ hay không, cớ vì sao mọi chuyện lại tuyệt vời đến thế? Rồi anh lại tự hỏi về lý do vì sao Annette lại chọn mình, rồi kế đó, anh lại đâm ra tò mò về tiêu chí chọn bạn đời của cô (dù cho bây giờ anh chân chính là bạn đời tương lai của cô), rồi tò mò những tiêu chí đó là gì. Có bao gồm ngoại hình hay chăng, và nếu như anh trở nên xấu xí, già cỗi, không còn hoàn mỹ nữa vậy liệu cô có còn yêu anh không. Những suy nghĩ vớ vẩn, vu vơ đó sẽ xuất hiện khi Draco ở bên cạnh Annette trong khoảng thời gian yên bình, vui vẻ. Như lúc này đây, sau bao nỗi nhớ nhung điên cuồng và hy vọng, Draco khó mà giữ được đầu óc tỉnh táo trước người mình yêu. Anh vừa vui mừng quá đỗi khi nhận ra liều Tình dược trên người Annette vẫn còn hữu dụng, anh vừa hớn hở mong chờ khi cô sẽ tỉnh lại và nhận ra mình, rồi cả hai sẽ như trước kia, không gì chia cắt họ được nữa. Nhưng khi Annette tỉnh lại, chỉ vì hiểu lầm nho nhỏ nên Draco đâm ra thất vọng, rồi lại sửng sốt, buồn bã, rồi lại tức giận. Bất chợt những suy nghĩ vu vơ, vớ vẩn từ thuở nào lại trỗi dậy, chạy nhảy khắp nơi trong tâm trí và buộc anh phải chú ý đến nó. Rồi anh lại nhớ đến tiêu chí chọn bạn đời của Annette.

Liệu cô ấy vẫn sẽ chọn mình chứ, nếu như mình trở nên xấu xí, không còn hoàn mỹ như trước nữa?

“Chuyện chỉ có thế thôi sao? Rồi cậu cho rằng cô ấy ghét bỏ cậu?”

Bấy giờ, khi nghe Draco kể, Pansy đã rất ngạc nhiên. Cô nàng không tin những gì thằng bạn mình nói. Chắc chắn có chuyện gì đó đã xảy ra, rất có thể Draco đã hiểu lầm Annette. Bởi theo Pansy biết, cho dù Annette mất trí, hoặc không còn nhớ Draco đi nữa, cô sẽ không bao giờ đánh giá người khác thông qua ngoại hình. Đặc biệt là khi người đó là Draco.

“Bình tĩnh nào, đồ đần! Rất có thể cậu đã hiểu lầm gì đó. Khi ấy, Annette chỉ mới tỉnh dậy, đầu óc cô ấy vẫn chưa tỉnh táo thôi. Hoặc cô ấy gặp ác mộng, và tình cờ cậu lại…” – Pansy suy nghĩ và nói.

“Gì cơ? Ý cậu là tôi dọa cô ấy sợ?” – Draco tái mặt gắt.

“Khoan nào…” – Pansy cau mày – “Chỉ vì chuyện cỏn con này mà cậu khư khư giữ cái mặt nạ đó sao?”

Lần này thì Draco không gắt gỏng nữa. Anh hừ khẽ một tiếng, rồi bực tức, không thèm trả lời Pansy.

“Cậu một mực không chịu thừa nhận bản thân đã dọa sợ Annette, nhưng lại đeo cái mặt nạ đó để che giấu vẻ ngoài xấu xí của mình? Ôi trời ơi, cậu bạn Malfoy thân mến của tôi ơi! Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Tám tuổi?”

Pansy bật cười khúc khích. Cô nàng bắt đầu khinh thường thằng bạn của mình trước những suy nghĩ ngu ngốc của anh ta. Đúng là một thằng nhãi to xác! Làm sao Annette lại chịu đựng được thằng nhãi này thế? Pansy thầm nghĩ.

Rồi sau đó, bởi vì muốn chứng minh rằng Draco đã hiểu lầm Annette, Pansy trực tiếp dẫn thằng bạn mình đến gặp cô. Khi đó, đúng lúc Annette vừa thức dậy. Lần này, trông cô khỏe khoắn và tỉnh táo hơn. Ít nhất, sự lạnh lùng của cô dành cho bạn bè của mình không còn như trước nữa. Pansy dường như nhìn thấy một vầng sáng thần kỳ nào đó đang tỏa ra trên người Annette, đôi mắt cô còn lấp lánh rạng rỡ khi nhìn thấy Draco. Rồi cô mỉm cười, dịu dàng chào hỏi hai người bạn của mình.

“Buổi tối tối lành, hai người bạn yêu quý của tôi. Hai cậu đã dùng bữa tối chưa?”

Trông Annette rất bình thường, vẫn sự dịu dàng và điềm tĩnh đáng mến đó, chẳng có gì khác lạ cả. Pansy còn ngỡ rằng cô đã hoàn toàn khỏi hẳn, không còn bị Dumbledore khống chế nữa.

“Buổi tối tốt lành! Annette, tâm trạng cậu khá tốt! Có chuyện gì sao?”

Pansy lập tức tới bên giường Annette, ngồi xuống cạnh cô bạn thân mình. Còn Draco, anh vẫn đứng bất động tại cửa phòng. Đầu anh hơi cúi, như không muốn cô nhìn thấy mặt mình, nhưng đôi mắt anh lại rực sáng và nhìn Annette đăm đăm.

“Mọi chuyện vẫn ổn. Thật kỳ lạ, Pansy ạ! Mình đã mơ thấy một cơn ác mộng rất khủng khiếp, khi mình thức giấc, cơn ác mộng đó vẫn ám theo mình đến hiện thực. Rồi khi thiếp đi lần nữa, mình lại cảm thấy dễ chịu hẳn. Đó là một giấc mơ lành, Pansy ạ! Lần này, trong mơ, mình đã nhìn thấy có ai đó luôn ở bên cạnh mình khi mình ngủ. Sự che chở ấm áp đó, làm cho mình cảm thấy rất an toàn, rất dễ chịu. Mình còn cảm thấy rất hạnh phúc và bình yên. Mình không thể thấy được mặt người đó, thật kỳ lạ. Nhưng người đó đã giúp mình xua đi cơn ác mộng khủng khiếp kia, bảo vệ mình khỏi bóng tối. Cảm giác đó thật tuyệt! Mình cảm thấy bản thân không nặng nề và mệt mỏi như trước nữa…”

Pansy liếc mắt nhìn thằng bạn mình trong lúc nghe Annette kể. Cô nàng nhếch môi, nở nụ cười khinh bỉ khi nhận ra sự kích động và phấn khích của Draco. Rồi Pansy nắm tay Annette, và nói.

“Nghe thật lãng mạn đấy, Annette. Vậy bây giờ cậu cảm thấy thế nào?”

“Mình khá tỉnh táo. Dường như trước kia mình bị mất ký ức…” – Annette cau mày – “Mình không nhớ được gì cả ngoại trừ lần cuối gặp các cậu ở căn nhà của… của ai nhỉ? Ai đã dẫn mình đến đó nhỉ? Mình không nhớ được gì cả… Đầu mình đau quá…”

Draco bắt đầu lo lắng khi thấy Annette đau đớn, anh lập tức bước lại chỗ cô. Anh cuống quýt cầm tay cô và hỏi.

“Em đau đầu sao? Em không sao chứ?”

Annette ngẩn người nhìn Draco. Khi bóng hình của anh phản chiếu trong đôi mắt cô, khi ấy, dường như có điều gì đó đã thay đổi. Rồi Draco nhìn thấy Annette mỉm cười. Đó là nụ cười dịu dàng quen thuộc, một nụ cười mê hồn chỉ dành cho riêng anh.

“Blaise? Cậu có đúng là Blaise không? Vì sao tôi lại cảm thấy cậu rất quen thuộc. Quen thuộc đến mức… tôi cảm thấy rất dễ chịu khi cậu ở trong tầm mắt tôi…” – Annette nói như thì thầm, rồi cô chợt nhận ra những gì mình nói là sai lầm. Annette bắt đầu hoảng hốt. Cô rút tay mình ra khỏi tay Draco, nhìn Pansy và lập tức sửa lời.

“Không, Pansy! Thật bậy bạ quá! Mình bị điên rồi! Pansy, mình không hiểu sao lại nói những lời đó! Mong cậu hãy tha thứ cho mình! Nếu cậu đồng ý, chúng ta có thể chấm dứt tình bạn ngay bây giờ! Mình cảm thấy mình không xứng làm bạn của cậu nữa…”

Annette đứng bật dậy và nhìn Pansy. Trông cô cực kỳ nghiêm túc, như thể chỉ cần Pansy gật đầu đồng ý thôi là cô sẵn sàng chấm dứt tình bạn của cả hai, và bỏ đi ngay tức thì. Tuy nhiên, trước sự hiểu lầm đáng yêu đó của cô bạn, Pansy không nói gì cả. Cô nàng chỉ nở nụ cười vui vẻ, rồi nắm lấy tay Draco, đặt tay cô bạn mình vào tay của anh.

“Không phải đâu, cô ngốc ạ! Cậu đã đúng rồi, cậu ta không phải là Blaise. Đừng lo lắng quá! Hãy ở bên cậu ta nếu cậu cảm thấy dễ chịu, Annette yêu quý! Cậu phải tin rằng, người này chính là liều chữa lành của cậu. Cậu ta sẽ bảo vệ cậu, hệt như người hùng trong giấc mộng đẹp mà cậu vừa mơ. Tin mình đi, đừng ngạc nhiên như thế! Hãy làm theo những gì trái tim mách bảo! Bởi nó đang giúp cậu đi đúng hướng. Hãy tin vào nó!”

 …

“Đó là toàn bộ câu chuyện.”

Giữa cơn điên cuồng của bão tố, tại nơi cao nhất của ngọn đồi cưu mang ngôi làng nhỏ Fous, Pansy kết thúc câu chuyện của mình bằng một giọng thoải mái, tự nhiên. Bấy giờ, Blaise vẫn chưa thôi cái nhìn trìu mến của mình dành cho cô nàng. Cậu ta ngồi bất động, mặc cho cô bạn gái yêu quý giúp mình mặc áo mưa. Draco bên cạnh vẫn ngồi che chắn cho đôi bạn của mình khỏi ánh mắt của đồng bạn xung quanh. Anh ngẩn người trước những lời kể của cô bạn thân. Dường như bí mật mà Pansy có được từ đám Potter buộc anh phải ngẩn ngơ suy nghĩ.

“Lại là đám Potter chết tiệt ấy! Thì ra chính chúng nó dồn tôi vào chỗ chết sao? Tôi sẽ bắt chúng trả giá!”

Blaise rít lên giận dữ. Cậu ta bức xúc bày tỏ sự phẫn nộ khi biết được nguyên nhân vì sao dân làng lại tìm được mình ở quán trọ Bia Bơ. Cậu ta giận điên khi nghĩ đến giây phút kinh hoàng trên giàn treo cổ, rồi lại bực tức nhẫn nhịn khi được Pansy quan tâm, an ủi. Nhưng rồi Blaise lại chú ý đến chuyện hiểu lầm của Draco, sau đó, cậu ta lại phá ra cười.

“Cái quái gì thế? Chỉ là một chuyện cỏn con mà cậu né tránh Annette suốt, dù cho cậu vẫn ở bên cô ấy? Cậu bao nhiêu tuổi thế? Tám tuổi à?”

Lời giễu cợt của cậu ta buộc Pansy phải bật cười khúc khích và hùa theo sự châm chọc của cậu ta. Nhưng Draco không quan tâm đến điều đó. Lúc này, anh quan tâm đến bí mật của đám Potter hơn tất cả.

“Cậu nghiêm túc chứ? Thật sự tụi nó đã nói như thế hả?” – Draco hỏi Pansy, giọng anh chẳng che giấu được sự kích động và run rẩy.

Pansy ngả đầu lên vai Blaise, cô nàng biết thằng bạn mình nhắc đến chuyện gì. Sự kích động của Draco làm Pansy phải hả hê một phen. Rồi cô nàng còn trả lời bằng một nụ cười khinh bỉ.

“Tất nhiên rồi! Bây giờ thì, Malfoy nên trả ơn tụi này như thế nào đây?”

“Nhưng tại sao bây giờ cậu mới nói cho tôi biết về chuyện Weasley và cuộn giấy đó? Tại sao cậu không sớm nói hả?”

Draco kích động đến mức phải đứng bật dậy, quên luôn cả việc che chắn cho đôi bạn của mình. Mắt anh trừng lớn, dưới ánh chớp của trời nó không che giấu được cảm xúc hỗn loạn của chủ nhân nó. Pansy ngẩng đầu nhìn anh. Cô nàng rít lên một cách phẫn nộ.

“Đấy! Cái thái độ này! Đó là lý do tại sao tôi không sớm nói cho cậu! Bây giờ mọi chuyện đã sắp kết thúc, cậu có thể lên cơn điên được rồi đấy! ÍT NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ KHI CẬU PHẢI ĐỐI MẶT VỚI HÀNG TÁ VẤN ĐỀ! Mới đây thôi, chỉ mới có mấy tiếng đồng hồ! Cậu quên khi đó việc quan trọng nhất là gì à? LÀ CỨU THẰNG BẠN THÂN CỦA CẬU ĐẤY, ĐỒ NGU!”

Pansy hét lớn, đôi mắt cô nàng long lên sòng sọc khi nhìn Draco. Bởi vì không còn lo lắng về chuyện của Blaise nữa, nên cô nàng chẳng thèm nhẫn nhịn thằng bạn thân của mình thêm giây phút nào. Cô nàng thẳng thắn bày tỏ sự phẫn nộ của mình mà chẳng thèm quan tâm đến sắc mặt xấu tệ của anh ta.

Tuy nhiên, tiếng hét giận dữ của Pansy sớm bị át bởi tiếng sấm điên loạn của bão tố. Dường như ông trời ngày càng điên cuồng hơn bao giờ hết. Tiếng sấm ngày một rền vang với tiếng thét loạn lạc của cuộc chiến đẫm máu dưới trần gian. Mây mưa ngày thêm dữ dội cuốn sạch mọi dấu vết của con người và chiến tranh. Rồi một cơn lũ xuất hiện. Nó xuất hiện như một hình phạt mà thiên nhiên ban tặng cho con người, xuất hiện như một biểu tượng của sự gột rửa. Nước bắt đầu dâng cao, núi bắt đầu sạt lở, con đường mòn nay đã bị nhấn chìm bởi sự xâm phạm của nước lũ. Rồi tiếng người gào thét, tiếng động vật kêu than. Cơn lũ cuốn trôi đất đá, cuốn trôi những bờ tường rào, những chậu hoa cây cỏ, những ngôi nhà có lịch sử hàng trăm năm. Đàn bò, đàn vịt, muôn thú gia súc gia cầm cũng gào thét cầu cứu trong dòng nước lũ. Rồi lốc xoáy một lần nữa trỗi dậy. Một, hai, ba, những cái vòi rồng khổng lồ lại đến, liên tục xoay trên không trung, hô biến mất cả con người lẫn động vật. Dường như ông trời đã bị chọc giận. Thiên nhiên đang phẫn nộ vô cùng trước sự tồn tại của con người và muốn dốc hết sức mạnh, một lần tẩy sạch, xóa đi những tội lỗi mà con người đã gây ra. Tuy nhiên, trước sự giận dữ kinh hoàng đó của thiên nhiên, tại nơi cao nhất trong làng – chốn cư ngụ của các phù thủy trẻ Hogwarts, lại chẳng hề có dấu hiệu nào của sự sập đổ. Những con lốc xoáy kinh hoàng đó không đả động gì đến nơi đó của họ, dòng nước lũ cũng không thể xâm phạm đến nơi họ nghỉ chân. Đâu đó trong tiếng sấm rền vang của trời, một ai đó đã thông báo rằng, chỉ còn mười phút nữa nơi này sẽ sụp đổ. Mười hai giờ, là giờ bắt đầu một ngày mới, cũng là thời điểm kết thúc tất cả – kết thúc sự tồn vong của ngôi làng Fous bé nhỏ. Thế giới này sắp bị sụp đổ, đất mẹ thiên nhiên đã chối bỏ sự tồn tại của các Muggles nhỏ bé và ngôi làng Fous tốt đẹp, yên bình.

“Đi tìm Annette đi! Hãy đưa tôi cái mặt nạ xấu xí đó của cậu! Tôi cần dùng nó hơn là cậu đấy, đồ đần! Tôi muốn ở bên Pansy, tôi cần món đồ che mặt đó của cậu!”

Draco vứt cái khăn che mặt của mình cho Blaise. Rồi ném cho đôi bạn một câu nhắn nhủ an toàn và cẩn thận, anh rời đi, tìm Annette.

giờ thì mở nhạc nghe được roài, chương này chủ yếu lấy cảm hứng từ bài hát này nho

Dưới sự giận dữ kinh hoàng của thiên nhiên, các phù thủy trẻ đã chứng kiến một ngôi làng đã biến mất ngay trước mắt mình. Không có tiếng nói nào vang lên trước âm thanh của bão tố. Các phù thủy trẻ ngồi cạnh nhau, vây quần cùng nhóm bạn của mình, rồi ngẩn người trước sự hủy diệt của tự nhiên. Mắt họ tăm tối, mịt mù, ẩn chứa những nỗi sợ kinh hoàng của hiện thực. Mặt họ trắng bệch, người họ run rẩy, cảm xúc của họ bị nỗi khiếp đảm lấn át. Họ nắm chặt tay bạn của mình, ôm lấy nhau mà chẳng buồn phân biệt ai là ai. Họ cứ bất động ở cạnh nhau, và chờ đợi, hy vọng rằng thời gian sẽ kết thúc. Rồi chuyện sẽ tốt đẹp như chưa bắt đầu. Không có máu, không có Muggles, và cũng không có chiến tranh.

“Anne.”

Draco tìm thấy Annette ngồi ở bên mỏm đá hướng về phía biển cả. Không có ai bên cạnh cô. Cô ngồi đó, một mình, cô độc và lặng lẽ. Đôi mắt cô chói lòa như ánh sao trong màn đêm u tối. Dưới ánh chớp của trời, Draco nhìn thấy đôi mắt đó ánh lên bóng hình của anh. Đó là anh, là bản chất của anh, là chính con người anh, chứ không phải một ai đó xa lạ, cũng chẳng phải là lớp ngụy trang xấu xí nào đó mà anh đang mang.

“Cuối cùng anh đến rồi, Draco yêu quý.”

Draco nghe trái tim mình đập vang từng hồi vui sướng, mừng rỡ trước tiếng gọi thân thuộc dịu dàng đó. Khuôn mặt anh bừng sáng giữa trời đêm với bao niềm xúc động, hạnh phúc. Rồi một ánh chớp lóe lên, chỉ trong nháy mắt, Draco đã ở bên cạnh Annette. Anh nắm lấy tay cô, ôm cô vào lòng.

“Ôi, Anne! Cuối cùng thì em cũng đã nhớ ra tôi!” – Draco thì thầm xúc động.

“Lần này tôi cứ ngỡ em thật sự đã quên mất tôi! Chẳng còn nhận ra tôi nữa… Dù chúng ta đã ở cùng nhau một buổi tối… nhưng em vẫn… Ôi, em đã làm tôi sợ biết bao!”

Giây phút đó, Draco gần như quên bẵng tất cả. Anh chẳng nhớ gì về Muggles, về dân làng, về lý tưởng mới của bản thân, hay về Dumbledore, về nỗi lo sợ vớ vẩn nào đó về ngoại hình của mình. Trong mắt anh bây giờ chỉ có người con gái ấy. Giây phút đó – dù chỉ trong một khoảnh khắc nhưng đối với Draco, sự tồn tại của người con gái ấy hệt như một liều Tình dược. Cô chẳng cần làm gì cả, chỉ cần xuất hiện và đợi chờ, thế là người cô yêu sẽ đến bên cạnh cô. Liều Tình dược mà Draco làm cho Annette, có lẽ là liều thuốc an toàn nhất thế giới này. Bởi nó đã giúp anh một lần nữa nghe thấy trái tim người mình yêu. Rồi giây phút tiếp sau đó, anh như vỡ òa trong niềm vui sướng.

Còn Annette, cô như ngạt thở trong niềm hạnh phúc trước cái ôm của Draco. Đầu óc cô rỗng tuếch, trái tim cô đập loạn nhịp, cơ thể cô run rẩy trong niềm vui sướng. Annette chủ động siết lấy Draco, trao cho anh cái ôm thật chặt. Rồi cô áp môi mình lên môi anh, với bao cảm tình chân thành mãnh liệt. Annette không giỏi biểu lộ cảm xúc hay tình cảm của mình, cô chỉ biết dùng hành động để thổ lộ cảm tình của bản thân, thổ lộ bao điều cô muốn nói.

“Cảm ơn anh, Draco yêu quý.”

“Cảm ơn anh vì đã kiên trì cho đôi ta, cám ơn anh vì đã luôn tìm thấy em ở nơi tăm tối nhất.”

Dường như khi đứng bên bờ ranh giới giữa sự sống còn và hủy diệt, con người ta trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Một sức mạnh nào đó đã trỗi dậy, một phép nhiệm màu đã xuất hiện và giúp họ có thêm niềm tin và lòng can đảm. Đối với Annette Roiser, sức mạnh ấy chính là người con trai trước mặt mình, Draco Malfoy. Ở giữa nơi điên cuồng của bão tố, ở trước giây phút kinh hoàng của thiên nhiên, Annette đã lấy lại được quyền kiểm soát bản thân mình. Cô cảm nhận được lời nói của tâm trí, sự thanh thản của tâm hồn và sự giải thoát từ con tim. Xiềng xích trói buộc tuy vẫn còn đó, nhưng nó không còn hung tợn và tàn bạo như trước nữa. Nó đang run rẩy, đang buông lỏng và bắt đầu sợ hãi cô. Dường như chủ nhân của nó đang gặp nạn, nên nó đã bắt đầu trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết. Nó muốn chạy trốn, nhưng vì sứ mệnh của mình nên đã từ chối việc đó. Rồi giây phút đó, giây phút yếu ớt vì một lý do quái dị nào đó, con quỷ dữ đã buông một cánh tay giữ chặt món mồi ngon của mình. Nó đã để cô có được tự do.

“Draco yêu quý, bây giờ chúng ta đang chứng kiến một thế giới đang dần sụp đổ. Nhưng không gì có thể làm hại được chúng ta. Dumbledore không, hắc ám không, kể cả lũ người Muggles và biết bao tham vọng của quý tộc phù thủy cũng không thể. Ngay tại nơi này, em xin hứa với anh bằng tất cả những gì mình đang có, rằng em sẽ không bao giờ để anh phải đau khổ nữa. Anh không cần phải chịu tổn thương vì bất cứ điều gì, em không cho phép điều đó xảy ra. Draco của em phải đứng ở nơi cao nhất thế giới này, hưởng thụ hết thẩy những điều tốt đẹp nhất trên thế giới. Em sẽ trở thành lá chắn cho sự kiêu ngạo của anh, anh sẽ đứng ở nơi cao đó, kiêu hãnh và ngạo mạn ngắm nhìn hết thẩy. Và không một ai có thể tổn thương được anh. Không gì trên thế giới này quan trọng bằng anh!”

“Draco yêu quý, em yêu anh. Rất yêu, rất yêu và yêu rất nhiều! Yêu một cách điên cuồng hệt như cơn dông tố bão bùng ngoài kia, yêu một cách mù quáng mà quên mất bản thân mình, kể cả sự hồi đáp. Anh là tất cả của em, là thế giới của em, là của riêng mình em.”

Sấm trời vẫn điên cuồng gào thét, mưa gió vẫn tiếp tục thô bạo từng đợt giận dữ. Ngay tại nơi cao nhất của đỉnh đồi, ngay tại mỏm đá mong manh với biết bao nguy hiểm, Annette thổ lộ tất cả tấm lòng của mình, thổ lộ bao cảm xúc từ trước đến nay cô không giải bày. Tình yêu của cô dành cho Draco luôn mang theo một sự dịu dàng, kín đáo. Cô không giỏi nói những lời ngọt ngào để lấy lòng người mình yêu, cũng chẳng giỏi để biểu đạt tấm lòng của mình. Nhưng ngay giây phút đó, một sức mạnh nhiệm màu nào đó đã bùng lên, giúp cô bộc lộ hết thẩy. Cô chưa bao giờ cảm thấy tỉnh táo như thế. Cô biết mình muốn gì ngay lúc này và mình phải làm gì. Tất cả đều không liên quan đến những gì cô cần phải quan tâm: Dumbledore, định kiến của quý tộc phù thủy, cuộc sống Muggles, thậm chí kể cả thế giới này. Cô để cho trái tim của mình cất tiếng nói, để cho nó giúp cô tìm kiếm hạnh phúc thật sự thuộc về mình. Cô nói từng lời, từng lời một cách chậm rãi, rõ ràng, quyết đoán và mạnh mẽ. Cô nhìn thẳng vào mắt người mình yêu, siết chặt người anh bằng vòng tay ấm áp. Cô mỉm cười khi nhìn thấy bóng hình của chính mình trong đôi mắt anh, cô hạnh phúc khi cảm nhận được niềm vui sướng điên cuồng từ tận sâu trong trái tim của anh. Rồi một lần nữa, cô lại áp đôi môi mình lên môi anh, cùng anh chia sẻ cảm xúc hân hoan đang trỗi dậy khắp cơ thể. Cô sẵn sàng nhường anh nắm quyền chủ động, để anh hớn hở tìm cách đáp trả tình cảm của chính mình.

Ngay giữa tiết trời loạn lạc, có đôi tình nhân trẻ đang yêu nhau. Trời đang điên, họ cũng đang điên. Họ điên trong cơn say của chính mình, điên và chìm đắm trong cảm xúc tuyệt vời vì có nhau.

Không một từ ngữ nào có thể diễn tả cảm xúc của Draco lúc này. Nó hạnh phúc quá, sung sướng quá. Anh cảm thấy tất cả mọi lời nói thốt ra từ mình lúc này bỗng trở nên vô nghĩa. Không gì quý báu bằng giây phút chính tai nghe thấy Annette thổ lộ lòng mình. Niềm vui sướng ấy quá hân hoan, nó lâng lâng và tuyệt đến nỗi Draco phải ngây ngất, choáng ngợp. Sau khi cả hai kết thúc nụ hôn điên cuồng giữa cơn dông tố, Draco lần đầu tiên bối rối khi phải tìm cách diễn đạt sự hạnh phúc của mình. Rồi anh cứ thì thầm, liên tục gọi tên cô mãi. Gọi tên cô như một cách để giãi bày niềm vui, như một cách để khẳng định cô là của riêng mình.

“Annette Roiser, Annette, Anne…”

“Anne, Anne, Anne… Ôi Anne yêu quý!”

“Em lại một lần nữa làm tôi phải choáng ngợp vì sự nhiệm màu của em, Anne yêu quý” – Draco thì thầm một cách xúc động.

“Nếu như tôi có chiếc nhẫn trong tay lúc này, tôi sẽ quỳ xuống cầu hôn em, và biến em trở thành cô dâu đẹp nhất thế giới này! Em là cô dâu của riêng mình tôi!”

Draco ôm siết Annette, ôm chặt đến mức không một khoảng cách nào thừa thãi giữa cả hai. Anh nắm tay cô, nhiều lần đặt lên bàn tay nhỏ một nụ hôn trìu mến. Annette tựa đầu vào vai anh, nép mình vào vòng tay vững chãi ấm áp ấy. Cô mỉm cười và hỏi.

“Đó là điều dĩ nhiên rồi, đồ ngốc! Anh có thể dùng thứ khác thay thế. Chẳng hạn như một sợi cỏ. Em không bận tâm đâu! Em chẳng đòi hỏi gì nhiều. Chúng ta có thể bện sợi cỏ đó thành chiếc nhẫn, rồi anh đeo nó vào tay em.”

Draco nhìn thấy đôi mắt xanh trong trẻo đó lấp lánh dưới tia chớp hung tợn của trời. Đó sẽ là một ý tưởng tuyệt vời, lãng mạn vô cùng đối với bất cứ cặp tình nhân nào trên thế giới. Còn gì tuyệt vời hơn chiếc nhẫn hứa hẹn về một tương lai tươi đẹp dành cho cả hai? Tuy nhiên, đối với Draco, đây là một ý tồi. Anh không muốn hứa hẹn, anh muốn biến tương lai đó thành sự thật.

“Không được! Một chiếc nhẫn cỏ không xứng đáng để được em đưa vào tay! Ngay cả chỗ này cũng vậy!” – Draco không vui nói – “Cái thế giới bẩn thỉu này không phải là nơi để tôi chân chính ngỏ lời rước em về! Đó sẽ là một nơi lãng mạn, tuyệt đẹp và thơ mộng nhất! Em xứng đáng được nhận lời cầu hôn ở thiên đường hơn là ở một thế giới dơ dáy, đen tối như nơi đây, em yêu quý!”

Annette bật cười, rồi không nói thêm lời nào nữa. Cô im lặng, nhắm mắt và cảm nhận sự yên bình ít ỏi mà mình có. Cô siết chặt vòng tay của mình hơn, và tự hỏi mình nên làm thế nào để giữ mãi sự bình yên tươi đẹp đó. Dumbledore đang nổi điên, Annette biết điều đó. Cô còn biết rằng, mình sẽ đến gặp lão ta sau khi kết thúc. Cô không sợ Dumbledore, cô chưa từng sợ lão già nham hiểm đó làm hại mình. Giờ đây, cô biết mình sẽ dùng vỏ bọc nào khi đối mặt với lão, biết được mình sẽ trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết dù cho lão vẫn còn đó.

Rồi mọi chuyện sẽ kết thúc, nhanh thôi, nhưng một cuộc chiến khác vẫn đang chờ ta. Đã đến lúc bắt đầu cho một thời đại mới.

“Chỉ còn vài giây nữa thôi, Draco yêu quý. Hãy ôm lấy em, nhắm mắt lại và chúng ta sẽ cùng đếm ngược. Đếm từng hồi cho sự kết thúc của một cuộc chiến, và một cuộc chiến sẽ bắt đầu.” – Annette nói khẽ.

Ngay tức thì, Draco cảm nhận được sự ấm áp trên bờ môi mình. Anh mỉm cười và nhắm mắt, cúi đầu, càng thêm siết chặt người con gái trong lòng. Rồi anh nghe thấy nhịp thở của mình, của Annette, rồi tiếp đến là tiếng đập từ trái tim của cả hai. Giây phút ấy, bên tai hai người không còn tiếng cuồng loạn của bão tố, không còn tiếng la thét rền vang của sấm trời, chỉ còn lại hơi thở và nhịp đập của cả hai.

“Năm.”

Tiếng thì thầm vang lên trong đầu Draco. Anh chợt cảm thấy hồi hợp, khẩn trương.

“Bốn.”

“Ba.” – Annette cảm nhận được vòng ôm của Draco ngày càng thêm siết chặt. Cô có cảm giác như cả hai đang hòa làm một cùng nhau.

“Hai.”

“Một.”

Rồi sau đó, đôi tình nhân trẻ không còn cảm giác gì nữa. Họ cùng với tất cả các phù thủy trẻ Hogwarts bắt đầu chìm vào cơn mê ngắn ngày. Một cơn mê nhiệm màu mang theo sức mạnh phép thuật. Và chính cơn mê đó đã giúp họ biết được rằng, họ đã hoàn thành xong bài thi đầu tiên tại thế giới Muggle.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “Chương 165: by the thread

Bình luận về bài viết này