Chương 20: knockturn, knockout lun

nghe nhạc đúng đoạn nhen bà con! canh ddiejp khúc ngay cảnh 2 đứa nó là ngon

Những tháng ngày sau đó không cần nhờ đến Narcissa phải nghĩ cách giúp cậu con trai làm lành với cô gái nó thích, thì chính nó đã tự nghĩ tìm một cơ hội thích hợp. Chuyện bắt đầu vào một ngày của tuần đầu tháng tám. Thu đã sắp đến, và chuẩn bị nhuộm hết lá trong khu vườn sang màu áo mới. Narcissa nhận được lá thư từ một người bạn ở Đức. Lá thư báo rằng, gia đình bà ấy mới có thêm thành viên mới, nên mong muốn Narcissa đến thăm gia đình mình. Trong lá thư còn gửi kèm vé sử dụng tàu bay tốc hành của phù thủy, có ghi rõ thời gian khởi hành là ngày tám, tháng tám.

“Mẹ sẽ đi trong bao lâu?” – Draco hỏi, khi nghe tin của mẹ. Lúc đó, chỉ còn cách ngày xuất phát ba ngày.

“Có lẽ, ta sẽ không trở về kịp ngày con khai giảng.” – Bà dịu dàng nói – “Nhưng con đừng lo, cha sẽ giúp con và Annette lo liệu mua sắm đồ dùng học tập trong năm nay.”

“Chắc có lẽ mẹ đã quên…” – Draco rầu rĩ – “Con bị cha cấm không được ra khỏi nhà đến hết hè. Con không thể nào đến Hẻm Xéo cùng Annette được.”

Rồi không đợi mẹ trả lời mình, Draco bỗng nghĩ ra cách nào đó. Thế là hai mắt cậu ta rực sáng, khuôn mặt hớn hở lạ thường.

“Đúng rồi! Tuyệt quá! Con sẽ xin cha đến Hẻm Xéo cùng với Annette!” – Cậu ta reo lên – “Đây là cơ hội để con làm lành với cô ấy!”

Trước ngày khởi hành, Narcissa đã gọi con trai đến phòng làm việc của cha nó. Và ba người đã nói rất nhiều chuyện. Narcissa dặn dò con trai đủ điều, căn dặn kĩ lưỡng về Annette. Bà dạy nó cách tôn trọng ước muốn của cô gái mà nó yêu thương, dạy nó cách nhẫn nại và thấu hiểu cảm xúc của Annette. Bà nhấn mạnh rằng, cô bé hoàn toàn khác với những người con gái khác. Chỉ có sự nhẫn nại, kiên trì mới có thể giúp nó có được tất cả.

“Ở Annette, con bé cần sự chân thành, minh bạch và rõ ràng.” – Bà nói – “Nếu con cứ giấu mãi những cảm xúc của con, con bé sẽ không bao giờ hiểu được. Con cần phải học cách để con bé dần hiểu con hơn. Nói chuyện thẳng thắn cũng là một cách hay.”

Draco lắng nghe lời mẹ dạy một cách chăm chú, tập trung. Thậm chí, cậu ta còn ghi chép tỉ mỉ cẩn thận vào sổ tay, không thiếu sót điều nào.

“Còn cây lược…” – Cậu ta hỏi mẹ, vẻ băn khoăn – “Cây lược mà con mua ở Hy Lạp, con có nên tặng nó cho Annette không, thưa mẹ?”

“Hiện tại chưa phải là lúc.” – Bà lắc đầu – “Con hãy chờ một thời cơ thích hợp, và hãy tặng nó lại cho con bé.”

Lúc đó, chưa bao giờ Draco tỏ ra ngưỡng mộ và kính trọng mẹ mình như thế. Bà gần như thay thế chồng, trở thành quân sư tình yêu của thằng con trai. Nó còn luyến tiếc, không muốn để mẹ đi. Nhưng có lẽ như ý thức được bản thân phải học cách trưởng thành, mạnh mẽ, nên Draco không nói lời nào về sự lưu luyến của mình vì phải rời xa mẹ. Vào ngày bà xuất phát, Draco đã ra đến tận cổng để tiễn cha mẹ lên cỗ xe ngựa. Hiển nhiên, Lucius sẽ đưa vợ đến tận cảng tàu bay của phù thủy, còn thằng con trai của ông sẽ ở lại, vì vẫn chưa được phép rời khỏi nhà. Annette cũng bày tỏ sự luyến tiếc trước sự rời đi của Narcissa. Cô bé đứng ở cổng, cạnh Draco, và lặng lẽ ngắm nhìn bà. Trước khi bà lên cỗ xe, cô bé còn tặng bà một lọ thuốc Phúc Lạc Dược. Narcissa khi đó đã cảm động đến mức, ôm cô bé vào lòng và âu yếm như cô con gái ruột. Cuối cùng, bà cũng chào tạm biệt cậu con trai bằng nụ hôn đầy yêu thương lên trán nó. Bà còn khẽ thì thầm nói với nó một lời chúc may mắn, tốt lành.

Khi cỗ xe ngựa bay lên trời, mây đen cũng bắt đầu kéo đến, mịt mù và tăm tối. Annette nhìn thấy Draco vẫn đứng yên một chỗ, đầu ngẩng cao, đôi mắt giăng đầy những đám mây đen, xám xịt. Khuôn mặt nhợt nhạt ngày thường nay lại thêm u ám, âm trầm và buồn bã. Annette chợt nhận ra cậu ta đã cao thêm, và còn thay đổi rất nhiều. Sự thay đổi ấy như thế nào, cô bé không biết nữa, và cũng không thể diễn tả thành lời. Lúc này, cô bé chỉ cảm thấy thương tiếc vì nỗi buồn cô đơn của chàng trai. Chưa bao giờ, cô bé chứng kiến dáng vẻ cậu ta như thế.

“Anne.”

Draco đứng cách Annette tầm năm mét. Cậu ta luôn tuân thủ lệnh cấm mọi lúc mọi nơi, nhưng suốt hai tháng qua, đây là lần đầu tiên Annette nghe thấy cậu ta bắt chuyện với mình. Cả hai đứa không thường xuyên gặp mặt nhau, nhưng Annette biết cậu ta luôn theo sau mình bất cứ nơi đâu tại thái ấp. Cậu ta ẩn mình một cách lặng lẽ ở đâu đó, luôn duy trì khoảng cách đã định và quan sát, dõi theo cô bé. Rất nhiều, rất nhiều lá thư được nhét dưới cửa phòng của Annette. Mỗi ngày cố định luôn là ba bức thư, và Annette đọc hết tất cả, không sót cái nào. Cô bé cất giữ cẩn thận, từng lá từng lá một. Nhưng những lá thư ấy không phải điều cô bé mong chờ. Bởi nỗi niềm bên trong những lá thư ấy, chưa bao giờ đủ chân thành bằng một lời nói thật lòng, chân chính từ miệng của chủ nhân nó.

Bấy giờ, Annette ngoảnh đầu, bắt gặp một khuôn mặt tai tái với đôi mắt xám cô đơn. Cô bé đứng yên, không đáp lời, mà chỉ lặng lẽ nhìn cậu ta, như thể chờ đợi.

“Tôi… có thể nói chuyện với cậu, được không?” – Cậu ta hỏi, giọng ngập ngừng, lo lắng – “Không mất nhiều thời gian của cậu đâu… Tôi chỉ muốn… nói lời xin lỗi cậu.”

Annette ngước mắt nhìn bầu trời. Những cánh chim trên cao đang vội vã tìm một nơi để trú ẩn. Chúng dan đôi cánh một cách tự do, lượn đi cùng bầy đàn và biến mất tăm sau làn mây. Annette bỗng ước gì mình có thể được tự do như chúng. Rồi mình sẽ xông vào đám mây xám xịt ấy, cô bé nghĩ, sẽ thách thức những tia sấm dữ tợn đang lẩn trốn. Rồi mình sẽ bỏ lại mọi cảm xúc bất ổn bấy lâu nay, bỏ qua tất cả, để tự do thăm thú thế giới rộng lớn này, trở nên mạnh mẽ và bất bại hơn bao giờ hết. Hệt như lời cha đã dạy vậy. Nhưng nếu như thế, mình sẽ rất cô đơn. Mẹ nói rằng, đại bàng dù mạnh mẽ và độc lập đến nhường nào đi nữa, nó cũng không chống lại được nỗi buồn của sự cô đơn, nó cũng cần một người bạn đời trong cuộc sống cô độc ấy. Có lẽ vậy. Có lẽ ta nên nghe lời bà, Annette nghĩ. Rồi cô bé cúi đầu, nhìn chàng trai trước mặt. Một nét dịu dàng nào đó sáng lên trong đôi mắt cô bé, và nụ cười trên cánh môi hồng làm Draco phải ngẩn người.

“Được.” – Annette mỉm cười – “Mình đang nghe đây.”

Draco cảm thấy vui sướng khôn tả như thể được khuyến khích. Cậu ta dợm bước lại chỗ Annette, và thoáng giật mình lùi lại về chỗ cũ.

“Tôi…” – Cậu ta hít một hơi sâu, như chuẩn bị lên chiến trường – “Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện xảy ra giữa chúng ta. Tôi rất ân hận vì những lỗi lầm đã gây ra, khiến cậu phải buồn. Nhưng tất cả cũng chỉ vì… tôi muốn cho cậu thấy tình cảm của mình. Tôi đã quá trẻ con, quá nôn nóng và thiếu kiên nhẫn.” – Cậu ta mím môi, nghiêm túc – “Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thích một ai đó… Tôi vẫn đang học cách kiểm soát cảm xúc của mình. Có thể tôi đã làm không tốt, và khiến cậu sợ hãi. Tôi xin hứa, điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Tôi sẽ luôn ở đây, chờ đợi câu trả lời của cậu. Tôi không quan tâm mình phải đợi bao lâu. Tôi chỉ muốn cho cậu biết rằng…”

“Tôi thích cậu lắm, Anne à! Cực kỳ, cực kỳ thích cậu!” – Gò má nhợt nhạt của cậu ta đỏ ửng.

“Tôi hi vọng… sẽ mãi mãi được ở bên cậu.”

Chưa bao giờ, Draco cảm thấy hồi hộp đến thế. Cậu ta có cảm tưởng như mình có thể ngất xỉu ngay lúc này bởi vì quá căng thẳng, sợ hãi. Nhưng cậu ta nhớ đến lời mẹ dặn, phải đối mặt và không được phép sợ hãi. Chỉ cần con chùn bước trước nỗi sợ, con sẽ đánh mất con bé – bà đã nói như thế. Nhưng con vẫn sợ lắm, mẹ à! Draco thì thầm, tự trả lời. Con sợ cô ấy từ chối con. Bởi vì bấy giờ, con không dám chắc bản thân sẽ thành công. Cô gái ấy cứ đứng bất động, không nói lời nào. Làn tóc mượt mà như tơ đó, như giấu mất mọi cảm xúc trên khuôn mặt thiên thần ấy bởi cơn gió thoáng qua. Chỉ có đôi mắt xanh đó vẫn sáng, sáng với nét trong trẻo và long lanh giữa bầu trời u ám, tối tăm. Rồi Draco nghe thấy trái tim dồn dập mãnh liệt khi cô bé vén lại mái tóc, và nhìn thẳng vào mắt mình.

“Cậu thật sự sẽ chờ mình sao?” – Annette hỏi – “Cậu sẽ chờ đến khi mình sẵn sàng ư?”

“Đúng vậy.” – Draco trả lời, giọng run rẩy, xúc động.

“Cậu sẽ không thất hứa chứ?”

“Tôi xin thề!” – Draco nói lớn – “Tôi sẽ không bao giờ thất hứa! Tôi sẽ chờ đến khi cậu sẵn sàng và chấp nhận tình cảm của tôi!”

“Vậy…” – Annette mỉm cười, cô bé chìa tay ra – “Mình tha thứ cho cậu. Mình không giận cậu nữa.”

Draco cảm thấy thế giới bỗng bừng sáng hẳn lên bởi lời của Annette. Cậu ta vui sướng đến mức không giấu được nụ cười rạng rỡ trên môi. Rồi cậu ta bước đến, nắm lấy bàn tay mảnh mai ấy, kéo cô bé vào lòng và ôm thật chặt. Khoảnh khắc ấy, Draco xúc động đến mức, buông nhẹ người trong lòng và hơi cúi đầu, nâng cằm, tìm đến môi của cô gái. Nhưng lần này, như đã đề phòng từ trước, Annette chặn lại hành động của cậu ta bằng một ngón tay đặt lên môi, cùng với một cái cau mày cảnh cáo. Nhanh sau đó, chẳng những không xấu hổ, cậu ta còn bật cười vì hành động của mình. Thế là cả hai đứa làm lành với nhau. Cả hai có thể duy trì sự thân thiết như trước, nhưng Annette nói rằng, bởi vì biết được tình cảm của cậu ta nên cô bé không thể cho cậu ta chải tóc hoặc vuốt tóc mình nữa.

“Tại sao?” – Draco tái mặt, uất ức – “Chẳng phải cậu vẫn luôn cho tôi chạm vào tóc cậu từ trước sao?”

“Mình đã đọc một quyển sách nói về những dấu hiệu của một người con trai thích một cô gái.” – Annette lườm cậu ta – “Nó nói rằng, mái tóc của con gái rất quý giá. Hành động chải tóc chỉ dành cho bạn trai hoặc chồng của cô ấy mà thôi! Là do trước đây, cậu lừa mình nên mới như thế!”

Rồi không để Draco kịp phản đối, cô bé còn nói thêm.

“Kể cả những cái nắm tay.” – Annette nghiêm túc – “Mình thừa nhận, mình đã ngốc đến nỗi chẳng nhận ra những cái nắm tay là một trong những dấu hiệu đơn giản nhất của tình yêu. Quyển sách đó còn nói rằng, chỉ khi cô gái có tình cảm với chàng trai, họ mới cho anh ta nắm tay mình.” – Mặt cô bé đỏ ửng – “Mình nghĩ, để tránh hiểu lầm không đáng có… Chúng ta nên hạn chế luôn về khoảng đó…”

Khỏi phải nói, lúc này mặt mũi Draco xanh đến cỡ nào. Đây là một trong những điều mà cậu ta không muốn xảy ra nhất sau khi tỏ tình với Annette. Bởi vì cậu ta quá hiểu cô bạn thân của mình, biết cô bé nhất định sẽ rạch ròi mọi thứ một cách rõ ràng, minh bạch. Dù cho bấy giờ, cô bé vẫn chưa nhận ra tình cảm của mình dành cho thằng bạn, nhưng Annette vẫn không muốn bất cứ rủi ro nào xảy ra. Rõ ràng, cô bé là một người sáng suốt và lý trí. Tầm nhìn cô bé sâu rộng đến nỗi, có thể thấy trước những điều không hay sẽ xảy ra. Giả như bản thân cô bé không có tình cảm với Draco, vậy thì sự thân thiết gần gũi của cả hai chỉ làm cậu ta thêm hi vọng vô ích, thậm chí là làm cậu ta đau khổ và tổn thương. Đây chẳng phải là một điều công bằng đối với cậu ta, mà Annette lại không muốn như thế. Không bao giờ.

“Nhưng…” – Draco khá sốc – “… chỉ là những cái nắm tay tình bạn thôi. Chẳng phải trước đây chúng ta cũng như thế sao?”

“Bởi vì vậy nên chúng ta mới ở đây, nói về nó.” – Annette mím môi, kiên quyết – “Mình cũng đã hỏi Pansy. Cô ấy nói, đúng là cô ấy chưa bao giờ cho chàng trai nào nắm tay cả. Chẳng phải cậu cũng chưa từng nắm tay cô ấy sao?”

“Cậu ta làm sao so sánh được với cậu chứ?” – Draco phẫn nộ – “Chẳng phải cậu từng nói, tôi rất đặc biệt và quan trọng với cậu sao? Vậy thì một cái nắm tay có gì là lớn lao đâu chứ? Chúng ta vừa mới nắm tay nhau đó, Anne!”

Annette không nói gì nữa. Cô bé ngước mắt nhìn cậu ta, thoáng bối rối. Có vẻ như Annette đã đuối lý. Mọi lý lẽ cứ trôi tuồn tuột đi đâu mất trước sự bướng bỉnh của Draco. Cô bé còn cảm nhận được cõi lòng mình mềm cả ra vì một hành động nhỏ nhặt như thế. Rồi lần đầu tiên, Annette bắt đầu băn khoăn và tự hỏi liệu yêu cầu của mình có quá đáng hay không.

“Vậy…” – Annette hít một hơi sâu – “Nếu cậu thấy những cái nắm tay của chúng ta rất bình thường và không hoàn toàn liên quan đến chuyện cậu thích mình. Vậy cậu hãy chứng minh đi.”

“Được thôi!” – Draco đáp ngay, vẻ đắc thắng – “Cậu muốn tôi chứng minh như thế nào?”

“Bây giờ, chúng ta sẽ nắm tay nhau chừng một phút. Nếu như cậu có suy nghĩ hoặc cảm xúc khác, mình sẽ không bao giờ cho cậu nắm tay nữa.”

“Làm sao cậu biết tôi có cảm xúc khác với cậu?” – Thoáng chột dạ, Draco ngập ngừng hỏi.

“Mình sẽ đọc nó trong đôi mắt cậu.” – Annette nói khẽ – “Gia tộc mình có một năng lực rất đặc biệt được sở hữu qua nhiều thế hệ. Nói đơn giản là, chỉ với một ánh mắt, Roiser có thể nhìn thấy được điểm đen tối tận sâu trong tâm hồn mỗi người. Tuy rằng, mình còn rất non nớt và chưa sở hữu được năng lực ấy. Nhưng cha cũng dạy mình cách tiến vào ngoài rìa tâm trí của đối phương.” – Cô bé mỉm cười đầy tự hào – “Vì vậy, mình nghĩ mình có thể đọc cảm xúc trong mắt cậu.”

Lời giải thích của Annette nghe tuyệt diệu là thế, nhưng trông Draco lúc này chẳng có mấy tin tưởng vào lời của cô bé. Đúng là Roiser có năng lực đó, Draco tin điều này, nhưng nếu nói về riêng Annette thì cậu ta chẳng tin chút nào. Đơn giản là vì nếu thật sự cô bé học được chút kinh nghiệm từ người cha vĩ đại, thì cậu ta chẳng cần phải khổ sở bấy lâu nay, tìm biết bao nhiêu cách để biểu lộ tình cảm của mình. Tuy nhiên, Draco không biết rằng, cảm tình của cậu ta xuất phát ngọn nguồn từ trái tim, chẳng phải tâm trí. Mà Annette chưa bao giờ học được cách nhìn thấu trái tim của người khác – bởi chính bản thân cô bé, còn chưa học được cách hiểu trái tim của mình.

“Vậy sao?” – Draco nhếch môi cười khinh bỉ – “Vậy chúng ta hãy thử xem?”

Dứt lời, bàn tay của Draco chạm nhẹ vào tay Annette. Sự động chạm bắt đầu từ những đầu ngón tay, đến lòng bàn tay và cuối cùng kết thúc bằng sự bao bọc dịu dàng, trọn vẹn. Annette nhìn thấy người con trai ấy hơi cúi người, đặt môi lên bàn tay của mình một nụ hôn. Rồi khi ngẩng đầu, đôi mắt xám ấy cuốn lấy tâm trí Annette bằng một ngọn lửa cảm tình dữ dội. Nó mãnh liệt đến mức như xóa sạch mọi suy nghĩ và biến trí óc thành một nơi mơ màng, trống rỗng. Cuối cùng, chỉ còn lại một cảm giác rung động nhẹ nhàng trên từng nhịp đập ở nơi trái tim.

“Sao nào?” – Draco mỉm cười – “Cậu có nhìn ra được gì không?”

Annette cúi đầu, không trả lời. Bởi cô bé biết mình đã thất bại. Chẳng những không nhìn được gì, cô bé còn bị mớ xúc cảm của bản thân làm loạn trí.

“Thôi được rồi…” – Annette nhượng bộ – “Mình chịu thua. Lần này cậu thắng.”

“Vậy tôi sẽ được phép nắm tay cậu như trước, đúng không?” – Đôi mắt Draco bừng sáng.

“Đúng vậy.”

Nhưng sau đó, Annette lại tiếp tục chủ đề ban đầu, và thản nhiên chặt đứt cảm xúc vui vẻ hân hoan của thằng bạn.

“Tuy nhiên, còn chuyện những nụ hôn.” – Annette trừng mắt – “Cậu đã từng hôn lên má mình, ở trán và ở tay, và cả… ở môi.” – Gò má cô bé ửng hồng hấp hẫn – “Cậu còn thản nhiên như thể đó là điều bình thường. Cậu đúng là xảo trá, là kẻ lừa đảo!”

“Nhưng cậu đâu có ghét những cái hôn ấy!” – Draco bực bội cãi – “Đó chỉ là những cái hôn tình bạn mà thôi!”

“Cậu xem tôi là con ngốc hả, Draco Malfoy?” – Annette cau mày.

Lần này thì Draco im bặt, không dám nói lời nào. Có lẽ cậu ta đã nhận ra sự tức giận của Annette, và sẽ không hay lắm khi cậu ta vừa mới làm lành được với cô bé. Cuối cùng, Draco đành nghe theo yêu cầu của Annette, không dám phản đối nữa. Tuy nhiên, đổi lại cho sự nhẫn nhịn nghe lời ấy của cậu ta, là việc Annette đồng ý cùng cậu ta đến hẻm Xéo để sắm dụng cụ học tập. Thế là, cậu ta lại vui vẻ trở lại, không còn buồn bực nữa.

Ngày cả hai đứa đến Hẻm Xéo để mua sắm đồ dùng học tập là một ngày nắng cực đẹp. Từ sớm, trời đã lất phất mưa nhưng đến độ tầm tám giờ, nắng lại xua đi những đám mây đen ủ dột đó và bắt đầu lộng hành khắp nơi với sứ mệnh soi sáng của mình. Bằng cách nào đó, Draco đã cầu xin cha đồng ý cho phép bản thân được rời khỏi nhà một buổi, để cùng Annette đến Hẻm Xéo. Dường như ông luôn dễ dàng đồng ý với cậu con trai cưng bất cứ điều gì miễn là không vượt quá giới hạn của ông. Thằng bé bị cấm túc hơn hai tháng nay tại nhà, thái độ của nó rất ngoan ngoãn và nghe lời, vì vậy ông đã cân nhắc cho nó một ngày rong chơi thỏa thích trong chuyến đi đến London. Hẳn là ông cũng không yên tâm khi để nó ở nhà, trong khi mình lại dắt cô bạn thân của nó đi sắm sửa đồ dùng học tập. Cuối cùng, ông xuôi theo lời cầu xin của cậu con trai, mang nó và Annette cùng đến London, dạo chơi ở Hẻm Xéo.

Hẻm Xéo vẫn là một con phố sầm uất và nhộn nhịp. Sự sống rực rỡ của nó như tồn tại hơn nghìn năm. Nghe nói từ khi được xây dựng, nó được xem như biểu tượng phồn vinh của cộng đồng phù thủy nước Anh. Bất kể phù thủy ở xứ sở nào, hay đến từ nơi xa xôi nào đi nữa, cũng phải đến Hẻm Xéo một lần để được trải nghiệm sự sôi nổi, náo nhiệt và những điều kỳ thú mới mẻ của phù thủy nước Anh. Khi vừa bước xuống cỗ xe ngựa của Malfoy, Annette đã nghe thấy tiếng hét ầm ĩ nghịch ngợm của một đám trẻ con chạy ngang qua mặt mình. Một trong số đó, có đứa còn suýt tông phải cô bé. May sao, Draco nhanh tay, kéo cô bạn thân về phía mình nên đứa bé ấy không đụng trúng Annette. Đứa bé ấy tầm tám tuổi. Khi nhận ra mình mất đà, suýt đụng trúng người khác, nó nở nụ cười toe tóe và vui vẻ nói lời xin lỗi, xong rồi nó chạy biến theo đám bạn. Lucius đã cau mày. Ông càu nhàu và mắng rằng, lũ trẻ này thật vô phép tắc. Ngay cả Draco cũng bực mình đồng ý với ông.

“Trước khi đi mua đồ dùng học tập.” – Lucius dặn hai đứa – “Ta cần phải đến hẻm Knockturn lo một số việc. Nơi đó không phải là nơi dành cho lũ trẻ các con, vì vậy, các con hãy bám sát theo ta. Đừng có ngó nghiêng kẻo bị lạc đấy!”

“Đó là nơi nào vậy, thưa cha?” – Draco tò mò hỏi.

“Một nơi ít sáng sủa hơn nơi này.” – Ông trả lời.

Rồi ông chống cây gậy đầu rắn, đi trước dẫn đường. Ông không giải thích thêm gì về nơi mình sắp đến, làm cho Draco phải tò mò một cách phấn khích. Cậu ta kéo tay Annette bước theo cha, đi bên cạnh ông. Hôm nay, cậu ta mặc một bộ đồ màu đen, khoác bên ngoài là một chiếc áo chùng phù thủy. Khi đứng bên cạnh cha, không gì khó lắm khi nhận ra hai cha con y hệt nhau từ tóc tai đến phong cách ăn mặc. Thậm chí, cái vẻ mặt tự mãn hợm hĩnh ấy còn khiến người ta căm ghét hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, bởi vì là người trưởng thành sành sỏi nên khuôn mặt của Lucius lạnh lùng hơn cậu con trai. Một tay ông chống cây gậy đầu rắn, tay còn lại đặt lên vai thằng con trai và bước đi với phong thái kiêu hãnh, ngạo mạn. Hẻm Knockturn là một con hẻm tối tăm và nhỏ hơn hẻm Xéo nhiều. Không khí u ám của nó bao trùm khắp nơi, kể cả chuỗi cửa hàng ở hai bên đường. Dường như ánh sáng mặt trời không thể lọt vào nơi đây, hoặc là nó đã bị không khí hắc ám ở đây nuốt mất. Khi vừa đi vào con hẻm, Draco và Annette không nói chuyện với nhau nữa. Hai đứa trố mắt ngạc nhiên trước sự âm u của khung cảnh xung quanh. Lucius đã nhắc khẽ cả hai phải bám sát theo ông, và chớ dòm ngó khắp nơi như thế. Lời nhắc nhở của ông làm Annette hiểu được lý do vì sao. Bởi vì chỉ cần nhìn vào bất cứ căn tiệm nào trên đường, Annette cảm nhận được có một sức mạnh nào đó ùa đến và cố lôi kéo mình vào trong. Chỉ khi cô bé nhắm mắt, mọi thứ mới trở lại bình thường. Nhưng Annette nghe thấy một tiếng thì thầm nào đó vang lên bên tai một cách hưng phấn, kế đó là hàng loạt ánh mắt sáng rỡ của những lão phù thủy ăn mặc xấu xí đứng ở vệ đường. Họ nhìn chằm chằm cô bé như thể thấy một con mồi ngon lành nào đó.

“Này, đi sát vào tôi! Mặc kệ họ!” – Draco thì thầm, có lẽ cũng nhận ra những ánh nhìn nguy hiểm ấy.

Cuối cùng, những điều kỳ lạ cũng kết thúc khi Lucius dắt hai đứa vào một cửa tiệm lớn nhất khu này, tiệm Borgin & Burkes. Không khí bên trong tiệm cũng u ám không thua gì đường phố bên ngoài, nhưng ở đây khá yên ắng và tĩnh lặng vì không có một vị khách nào, ngay cả chủ tiệm cũng không có ở trong quầy. Annette nhìn thấy có đến hàng chục món đồ trưng bày ở khắp mọi nơi, từ trên những cái kệ thấp đến cao, bên trong những cái tủ kính và đến cả quầy tính tiền cũng trưng một mớ vật phẩm với những tờ giấy chú thích. Có một cái chuông nhỏ trên quầy, khi Lucius rung chuông để gọi chủ tiệm, ông dặn hai đứa đừng chạm vào bất cứ món đồ gì ở đây.

“Vậy tụi con được đi xung quanh tham quan chứ?” – Draco hỏi.

“Miễn là không động vào bất cứ thứ gì.” – Ông nói, giọng hơi lạnh lùng.

Ông chủ tiệm xuất hiện ngay sau đó. Đó là lão phù thủy già có cái lưng tôm, cong vòng, tay lúc nào cũng đưa lên vuốt ngược mái tóc trơn bóng. Ông ta có một cái giọng ngọt hơn cả mật ong. Khi cất tiếng chào hỏi ba vị khách, Annette lại bắt gặp trong đôi mắt của ông ta một ánh nhìn chằm chằm quen thuộc của những lão phù thủy ngoài kia. Đó là một ánh mắt nham hiểm, tham lam và độc địa.

“Ôi Merlin ơi! Một thiên thần nhỏ!” – Ông ta ré lên vui sướng – “Một cô bé xinh xắn, tuyệt đẹp. Hôm nay là một ngày phước lành khi được quý cô nhỏ tuổi đây ghé thăm chốn tồi tàn của tôi.”

“Coi chừng đôi mắt của ông đấy, ông Borgin.” – Lucius gằn giọng, cảnh cáo.

“Vâng, xin thứ lỗi cho tôi! Tôi chỉ là quá sung sướng khi được tiếp ba vị khách đặc biệt đây… Cậu Malfoy trông thật bảnh trai, khôi ngô với bộ cánh đen tuyền đó… Không biết quý cô đây là?” – Ông ta cười hớn hở.

“Đó không phải chuyện của ông đâu! Hôm nay tôi đến đây có việc.” – Lucius gõ gõ lên mặt kính của tủ quầy, hằn học nói.

“À… Được rồi! Được rồi!”

Draco không bận tâm đến cuộc trò chuyện của cha và ông chủ tiệm. Cậu ta kéo Annette đi xem những món đồ trưng bày trên kệ. Hai mắt cậu ta cứ rực sáng mãi khi đọc dòng chú thích ở một vật phẩm nào đó. Phần lớn đồ trong cửa tiệm đều là đồ vật hắc ám, nhưng nó đều có xuất xứ và lai lịch rõ ràng. Công dụng của nó đa dạng vô cùng, và trên tờ chú thích còn ghi rõ chủ nhân trước kia từng sở hữu nó là ai.

“Nếu sau này trưởng thành, tôi sẽ mua hết tất cả những món đồ trong tiệm này để tặng cậu.” – Draco nói với Annette, khi hai đứa đang xem một bông hoa phát sáng thần kỳ được đặt trong một lồng kính.

“Lỡ như mình chẳng thích món nào trong này thì sao?” – Annette mỉm cười.

“Vậy thì tôi sẽ tự chế tạo ra một món đồ cậu thích nhất.” – Cậu ta trả lời – “Giống như cái túi cậu đang đeo đó!” – Cậu ta hất cằm – “Cậu đã rất thích nó, phải không nào?”

Annette trả lời cậu ta bằng một nụ cười dịu dàng. Rồi nhanh sau đó, cô bé bị một món đồ chú ý. Đó là một trang sức cài tóc được đặt trong một cái hộp kính. Tờ chú thích nói rằng, đó là phụ kiện tóc bị ma ám của một cô gái Muggle nào đó.

“Cậu thích nó hả?” – Draco hỏi.

Rồi không để Annette kịp trả lời, Draco la lớn nói với cha đang đứng tít ở ngoài quầy.

“Con muốn mua cái này!”

Ngay sau đó, ông Borgin hối hả chạy tới chỗ hai đứa. Vẻ mặt của ông ta trông có hơi hăm hở, xảo quyệt.

“A! Trang sức bị ma ám xứ Berlin! Món trang sức này có hơn hai trăm năm tuổi đời, nghe nói là bị một cô gái Muggle ám vào sau khi chết vì thất tình. Chắc chắn nó sẽ làm cho quý cô nhỏ đây trở nên lộng lẫy và xinh đẹp hơn bao giờ hết…” – Ông ta cười với Annette – “Cậu Malfoy đúng là có con mắt tinh tường! Món trang sức này sẽ làm mái tóc của quý cô đây đẹp rực rỡ!”

“Nhưng Malfoy chúng tôi không cần một món trang sức có thể khiến người ta chết vì thất tình!” – Lucius nghe vậy, cáu kỉnh nói – “Nó là một vật xui rủi! Malfoy cần gì một món đồ mang đến cảm giác xui xẻo đó chứ? Không ai trong chúng tôi muốn trải qua cảm giác tan nát cõi lòng đâu, thưa ông!”

“Thưa ngài, tôi không có ý xúc phạm, không hề…” – Ông Borgin bối rối đáp.

Ông Borgin quay lại quầy làm việc. Rồi ông ta tiếp tục nói chuyện với Lucius. Thỉnh thoảng, ông ta lại liếc nhìn hai đứa như thể canh chừng xem cả hai còn ưng ý với món đồ nào nữa không. Nhưng dường như Draco không còn hứng thú với món đồ lạ lùng nào nữa. Trông cậu ta có vẻ hứng thú với cô gái bên cạnh mình hơn. Đôi mắt xám cậu ta cứ đặt trên người Annette mãi, và đi theo cô bé đến bất cứ quầy hàng nào. Khi Annette đang quan sát một cái tủ màu đen, cậu ta cũng dõi theo nhìn. Đó là một cái tủ nhỏ, trông khá cũ nát. Dòng chú thích ghi bên ngoài tên và công dụng của cái tủ, làm mắt Annette bừng sáng khi nhận ra cái tủ ấy. Đó là tủ Biến Mất. Nhưng khi cô bé ngẩng đầu khỏi tờ giấy được dán trên cánh cửa tủ, cô bé chợt bắt gặp một đôi mắt xanh lục ở khe cửa. Đôi mắt ấy rất sáng, nó đang nhìn cô bé đăm đăm, không có lấy một lần chớp mắt. Khoảnh khắc ấy, Annette bỗng nhận ra người bên trong tủ là ai. Một cái tên chợt xuất hiện trong đầu cô bé: Harry Potter.

“Cậu thích cái tủ này hả?” – Draco lại hỏi.

Annette ngoảnh đầu nhìn Draco. Cô bé hơi ngạc nhiên khi thấy cậu ta đứng gần mình như thế. Hoặc là cậu ta vẫn luôn đứng sát bên cạnh, chỉ là Annette say sưa ngắm nhìn đồ vật xung quanh và không nhận ra điều đó thôi.

“Sao cậu đứng gần mình vậy?” – Annette hỏi.

“Sao tôi lại không được đứng gần cậu?” – Draco nhếch mép cười – “Xung quanh đây toàn đồ vật hắc ám. Tôi đang trông chừng cậu đó!”

“Trông chừng mình?” – Annette lườm cậu ta – “Xem tên nhóc mười hai tuổi nào đang nói chuyện kìa! Cậu đừng nghĩ, cậu chỉ cao hơn mình được một chút thì lại tự cho rằng, cậu trưởng thành hơn mình!”

Draco chống một tay lên cánh tủ, tay còn lại chống lên eo và nghiêng đầu nhìn Annette với vẻ ngả ngớn, kiêu ngạo.

“Nhưng ít ra, tôi cũng trưởng thành hơn ai đó khi có thể nhận ra tình cảm của bản thân.” – Cậu ta mỉm cười – “Và chủ động, bày tỏ với cô ấy.”

Không rõ vì nhớ lại hôm được tỏ tình ở đêm sinh nhật thằng bạn thân, hay là vì bị một đôi mắt kín đáo theo dõi, khuôn mặt Annette bỗng ửng hồng. Cô bé mím môi, ném cho Draco một cái lườm cảnh cáo. Dáng vẻ ấy hấp dẫn và đáng yêu đến nỗi, Draco phải duỗi tay, véo một cái lên gò má xinh xắn đó. Cậu ta còn cười hớn hở khi thấy vẻ giận dỗi của cô gái.

“Nếu cậu thích cái tủ này như thế, lần sau tôi sẽ bảo cha mua nó cho cậu.” – Cậu ta nói, gõ vài cái vào tủ.

“Không cần đâu.” – Annette lắc đầu – “Bây giờ, mình vẫn chưa cần đến nó.”

Có lẽ thật sự chưa cần đến cái tủ, nên Annette bỏ đi sang quầy khác để xem, Draco cũng lập tức theo sau. Khi cả hai đứa vừa đi, Harry Potter vừa thở dài một hơi nhẹ nhõm. Cậu ta vẫn tiếp tục ghé mắt qua khe cửa để quan sát đôi trai gái ấy đang ở quầy đối diện. Không hiểu sao, Harry có cảm giác rằng, Annette nhận ra cậu ta. Nhưng dù phát hiện ra trong tủ có người ẩn nấp, cô bé vẫn không vạch trần. Nhiêu đó thôi cũng đủ làm Harry biết ơn lắm rồi. Bởi cậu ta không muốn bị Draco Malfoy bắt gặp trong hoàn cảnh éo le như bây giờ. Không còn gì tệ hơn nếu như bị đứa mình căm ghét nhất trần đời phát hiện ra bản thân – thằng Potter ngu đần – trong mắt nó, đang bị lạc, mũi thì bầm dập và kính thì bể nát, người tơi tả toàn là bồ hóng, bẩn thỉu. Trông thảm hại vô cùng. Nhưng sự xuất hiện của Malfoy thôi đã bất ngờ đến nhường nào rồi, hãi hùng hơn nữa là có cả Annette Roiser theo sau. Nếu như để cô ấy thấy cái dáng vẻ tơi tả của mình bây giờ, chắc cô ấy sẽ chán ghét lắm, Harry thầm nghĩ. Cậu ta vẫn không quên được khoảnh khắc vừa nãy. Giây phút bắt gặp ánh mắt của cô bé, Harry có cảm giác như tim ngừng đập. Đầu óc trống rỗng, mũi bỗng ngưng thở và không khí như bị nghẹn lại trong lồng ngực. Cậu ta rất sợ Annette sẽ mở cửa tủ, và lôi mình ra ngoài để hả hê chế giễu, nhục mạ như Draco. May sao, cô bé lại không làm thế. Đôi mắt xanh đó lại ánh lên cái nhìn lành lạnh như bao ngày, và chủ nhân của nó cũng hờ hững chẳng quan tâm đến người trốn bên trong tủ. Thật may mắn làm sao.

Tuy nhiên, ngay sau đó, Harry lại phải chứng kiến và nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của đôi trai gái ấy. Không khó để Harry nhận ra cái thằng Malfoy xấu xa đó có cực kỳ thích Roiser. Cái ánh mắt đắm đuối say mê của nó đã nói lên tất cả, thậm chí nó còn cố ý đến gần cô bé hơn, liên tục ra vẻ hào phóng muốn mua quà tặng cho cô bé. Harry nhớ Roiser từng nói rằng, Malfoy là bạn thân của cô bé. Nhưng cái dáng vẻ của nó bấy giờ chẳng ra dáng bạn thân bình thường chút nào cả. Rõ ràng, nó có ý khác với Roiser, Harry thầm nghĩ. Nó dám lợi dụng tình bạn để có ý đồ xấu với cô ấy. Nó không phải là người bạn tốt. Nó gạt cô ấy. Harry nghiến răng, nó không xứng với cô ấy.

“Hai đứa lại đây!” – Lucius gọi – “Chúng ta đi thôi!”

Lúc này, Draco và Annette đang xem một bức tranh gần quầy. Cả hai lập tức ngẩng đầu nhìn Lucius và bước tới chỗ ông. Khi ra khỏi cửa tiệm, Annette còn nghe thấy giọng ngọt ngào xu nịnh của ông chủ tiệm.

“Tạm biệt! Cảm ơn các ngài đã ghé thăm! Tạm biệt quý cô bé nhỏ xinh đẹp! Ngày mới tốt lành!”

Rất nhanh chóng, Annette và Draco được dẫn đi, rời khỏi hẻm Knockturn u ám và trở lại hẻm Xéo. Bấy giờ, trước ánh nắng chói chang với bầu không khí nhộn nhịp, lành mạnh, Draco mới buông lỏng sự cảnh giác của mình. Cậu ta nhìn Annette, hít một hơi sâu và nói.

“Tôi từng đọc bài báo nói rằng, từng có một nhóm phù thủy chuyên bắt cóc những cô gái xinh đẹp và bán cho những quý tộc ở nước khác làm vợ.” – Mặt mũi cậu ta hơi tái – “Con hẻm mà chúng ta vừa đi rất nguy hiểm. Nhưng sẽ nguy hiểm hơn nếu cậu là một cô gái, và đi một mình vào đó.”

“Vì vậy, sau này nếu có vào con hẻm đó lần nữa, tôi sẽ đi theo bảo vệ cậu.”

Annette mỉm cười trước lời hứa hẹn ngốc nghếch đó của Draco. Cô bé lắc đầu từ chối, và nói rằng chính mình có rất nhiều cách tự bảo vệ bản thân nếu gặp nguy hiểm.

“Gì cơ?” – Draco nhăn mặt – “Cậu làm sao thoát được nếu bị rơi vào tay đám người đó?”

“Cha mình rất giỏi Thuật Giả Kim. Ông đã chế tạo cho mình rất nhiều vật phẩm phép thuật. Công dụng của nó rất lợi hại.” – Cô bé mỉm cười – “Thuật Giả Kim của mình cũng là do ông dạy, vì vậy mình rất tự tin. Mình chẳng sợ bất cứ ai nếu có trong tay những món đồ thần kỳ của ông. Hoặc nếu như trường hợp rất khẩn cấp, mình chẳng ngại đôi bàn tay dính máu để thoát khỏi nguy hiểm.”

Nghe đến đây, mặt mũi Draco trông khó chịu hẳn. Cậu ta trừng mắt nhìn Annette và tức giận trách móc như thể cô bé vừa nói ra một chuyện gì đó khủng khiếp lắm vậy.

“Cậu nói bậy bạ gì đó? Đôi tay dính máu?” – Cậu ta chợt cầm tay của cô bé lên và gắt – “Tôi không cho phép đâu! Tôi muốn bao giờ cậu cũng phải sạch sẽ, cho dù dính một hạt bụi cũng không được!”

“Mình chỉ ví dụ thôi.” – Annette thản nhiên trả lời – “Cha dạy, có đôi khi mình phải tàn nhẫn với đối thủ hơn bao giờ hết. Quy tắc xưa nay của Roiser là, diệt cỏ tận gốc, không được phép nương tay với kẻ thù.”

“Sao cơ?” – Draco sửng sốt.

“Hai đứa đừng nói nữa.” – Chợt, Lucius lên tiếng, cắt ngang cuộc trò chuyện của cả hai. Bấy giờ, tụi nó mới nhận ra là đã đến tiệm sách Phú Quý và Cơ Hàn.

“Cái quái gì đang diễn ra thế?” – Chân mày Draco cau chặt khi thấy đám đông bu quanh cửa tiệm.

Khi cả ba người đến gần, họ nhìn thấy một tấm biểu ngữ bự tổ chảng giăng ngang phía trên cửa sổ với dòng thông báo cho buổi ra ra mắt ký tên của Gilderoy Lockhart. Đám đông bu quanh phần lớn là các bà phù thủy có tuổi, đâu đó xen kẽ là các cô gái trẻ trung hơn. Một vài góa phụ cũng chen chân vào cho bằng được để gặp cái người tên Gilderoy Lockhart ấy. Rồi một người đàn ông bước ra bên trong tiệm sách, thông báo buổi ký tên bắt đầu và dặn tất cả mọi người phải xếp hàng, không được chen lấn. Thế là một hàng dài toàn người là người xếp rồng rắn từ bên trong, ra đến bên ngoài và tận cuối tiệm sách. Thậm chí còn lấn sang cửa hàng bên cạnh. Draco càu nhàu bực tức khi thấy sự ngưỡng mộ phấn khích của các bà phù thủy. Cậu ta cũng cố ngó nghiêng nhìn vào trong để xem cái người tên Lockhart là ai. Khi nhìn ra đó là một người đàn ông với vẻ ngoài bảnh bao, sắc mặt Draco lại thêm nhợt nhạt.

“Sách của các con học năm nay, chẳng phải đều là sách của gã ta sao?” – Lucius hỏi hai đứa.

“Đúng vậy, thưa cha.” – Draco gật gù, nhưng có vẻ không vui – “Nhưng con thà chết chứ không muốn xếp hàng xin chữ ký cái tên đó đâu!”

“Còn con thì sao, Anne?” – Lucius lại hỏi – “Con có muốn xếp hàng lấy chữ ký chứ? Trông cái gã đó có vẻ đẹp trai đấy!”

“Con không nghĩ đó là ý hay đâu, thưa cậu Lucius.” – Annette lắc đầu, thoáng cau mày – “Hơn nữa, con có thể thấy Lockhart là một cái tên bịp bợm, lừa đảo. Thật thất vọng làm sao khi năm nay ông ta lại dạy tụi con môn Phòng chống Nghệ Thuật Hắc Ám.”

“Ồ?” – Lucius ngạc nhiên, ngay cả Draco cũng tò mò nhìn Annette – “Con quen Lockhart à?”

“Cậu đừng nói thế, thưa cậu.” – Annette lắc đầu – “Quen một người như thế đúng là một sự sỉ nhục đối với con. Con biết ông ta là một kẻ bịp bợm, lừa đảo, bởi vì con có thể nhìn thấy điều đó qua đôi mắt của ông ta.”

Sau đó, Annette không nói thêm gì nữa về Lockhart, mà lại đề nghị vào trong tiệm mua những quyển sách khác. Cả ba đi ngang qua hàng người đang xếp, bước vào trong tiệm và nhanh chóng đến khu vực ít người hơn. Ngoài khu vực sảnh đang có đông người nôn nóng xếp hàng đợi chờ chữ ký, thì những khu vực để sách khác lại khá yên tĩnh, ít người. Lucius dặn hai đứa trẻ chia nhau ra tìm từng loại sách, ngay cả ông cũng giúp chúng một tay. Cả ba người đều có mong muốn duy nhất là nhanh chóng rời khỏi chỗ này. Và khi đó, hiếm hoi Annette cũng không còn hứng thú ở lại để xem sách, cô bé chỉ muốn rời khỏi đây một cách nhanh chóng mà thôi.

“Roiser?”

Khi đứng ở khu vực sách lịch sử, Annette nghe thấy ai đó gọi tên mình. Rồi cô bé bắt gặp một người quen mà bản thân cũng khá ấn tượng. Cậu trai ấy bước đến trước mặt Annette, với vẻ mặt bừng sáng, đôi mắt xanh đen lấp lánh như sao đêm. Hôm nay, cậu ta không ăn mặc trang trọng như ở buổi tiệc Giáng Sinh năm nào tại nhà Malfoy nữa, cũng không mặc những bộ đồng phục của nhà Slytherin. Theodore Nott mặc trên người một bộ áo quần màu xanh đậm, khoác bên ngoài áo choàng cùng màu với sắc nâu trên tóc cậu ta. Vẻ rạng rỡ của Nott làm Annette chợt nhớ đến, mình đã từng nhận được thư của cậu ta vào tháng trước. Đó là một lời mời đến thăm dinh thự Nott. Tuy nhiên, lúc đó, Annette không nghĩ mình đủ thân thiết để đến chơi nhà một người như cậu ta. Hơn nữa, vì một lý do nào đó, suốt học kỳ còn lại ở Hogwarts, cô bé rất ít khi nhìn thấy cậu ta trong đám bạn cùng năm.

“Nott? Xin chào! Thật trùng hợp.”

Theodore Nott mỉm cười. Trông cậu ta bớt lạnh lùng hơn khi cười, và khuôn mặt cũng ưa nhìn hơn rất nhiều. Dường như cậu ta rất vui khi gặp được Annette, đôi mắt ấy cứ nhìn cô bé mãi.

“Đúng là trùng hợp.” – Cậu ta nhẹ nhàng cúi người chào – “Nhưng đó là với cậu. Còn với tôi, thì là may mắn.”

“Tôi có thể được phép hôn tay cậu chứ?” – Cậu ta hỏi, rồi giải thích khi thấy vẻ hoài nghi của Annette – “Để bày tỏ lịch sự thôi! Cậu không biết cậu đẹp đến nhường nào khi xuất hiện trong bộ váy trắng này đâu.” – Cậu ta nháy mắt – “Màu trắng luôn là màu của thiên thần, và cậu cũng đẹp như một thiên thần vậy. Đôi mắt thiên thần của cậu, cũng luôn xuất hiện trong mọi giấc mơ của tôi.”

Annette im lặng, không đáp lời. Ôm chồng sách nặng trên tay, Annette vẫn có thể đứng thẳng với tư thế lạnh lùng, kiêu hãnh. Sự yên lặng ấy đã nói rõ lời từ chối yêu cầu xin phép được hôn tay đầy lịch thiệp của Nott. Cô bé chỉ nhẹ giọng bảo rằng, cả hai là bạn học và không cần phải trang trọng lịch sự như thế. Lời tán tỉnh lộ liễu với ánh mắt nồng cháy của Nott vẫn không thể xoay chuyển được nét điềm tĩnh thản nhiên của Annette. Trông cậu ta có hơi hụt hẫng trước lời cảm ơn của cô gái. Bởi cậu ta nào có muốn một lời cảm ơn phải phép lịch sự đó chứ?

“Cậu luôn lạnh lùng với mọi người như vậy!” – Nott nói, vẻ buồn bã – “Cậu cũng lãnh đạm với tôi nữa. Lẽ ra chúng ta đã có cơ hội nói chuyện nhiều hơn. Nếu không phải do Malfoy, thì có lẽ, cậu trở thành bạn gái tôi rồi.”

“Có lẽ cậu đang hiểu lầm gì đó.” – Annette cau mày – “Làm ơn, xin hãy cẩn thận lời nói. Tôi không phải là bạn gái của ai cả, và chưa bao giờ muốn trở thành bạn gái cậu.”

Như chẳng nhận ra bản thân đã làm Annette tức giận, nét mặt Nott vẫn thản nhiên như thường. Nhưng sự lạnh lùng của cô bé đã làm tắt ngúm nụ cười trên môi cậu ta. Nott lặng thinh, nhìn Annette chằm chằm như đang có suy tính gì đó.

“Thật ra, Malfoy là một thằng tồi đấy, Roiser ạ!” – Cậu ta bỗng nói – “Nó là một kẻ khốn, hợm hĩnh và độc ác.”

“Cậu không biết nó đã làm gì sau lưng cậu đâu.”

“Tao đã làm gì tồi tệ với mày hả, Nott? Mày có thể tâm sự với tao ngay bây giờ.” – Chợt, một giọng ngạo mạn hống hách vang lên. Annette nhìn thấy Draco xuất hiện và bước về chỗ mình. Trông cậu ta khá phẫn nộ, mặt mũi hằm hằm, tai tái, rất khó coi.

“Cậu đi đi, đừng để ý đến nó.” – Draco nói với Annette – “Tôi nói với nó vài câu thôi, rồi sẽ tìm cậu sau.”

Nott bắt đầu khó chịu ra mặt khi thấy Draco. Cậu ta bỏ đi vẻ ngoài lạnh lùng, thờ ơ, thay vào bằng sự giận dữ, căm thù dữ dội. Nhưng cậu ta cũng không ngăn cản khi Annette rời đi. Có lẽ cậu ta cũng không muốn để cô gái mình thích chứng kiến dáng vẻ bây giờ của bản thân. Đôi mắt xanh đen ấy như u ám hẳn bởi lòng thù ghét mãnh liệt, ngay cả khuôn mặt Nott cũng vặn vẹo một cách khó coi.

“Mày!” – Draco trừng mắt giận dữ, vẻ hống hách cao ngạo – “Mày đừng tưởng rằng, cô ấy ở đây thì tao không dám làm gì mày!”

“Ở trường, tao có thể bắt nạt mày! Thì bây giờ tao cũng có thể!” – Cậu ta hung hăng đến mức đẩy mạnh vào vai Nott – “Tao cấm mày bén mảng đến gần cô ấy!”

“Bởi vì cô ấy là của tao!” – Cậu ta tuyên bố.

Sự ngạo mạn khó chịu đó làm Nott nhớ đến khoảng thời gian qua ở Hogwarts. Hiển nhiên, theo lời của Draco, Nott đã bị cậu ta bắt nạt suốt cả học kỳ còn lại. Nhưng nói rõ về những lần bắt nạt đó, Draco khôn lanh đến nỗi chẳng thèm xuất hiện và đích thân ra tay. Cậu ta chỉ làm theo gợi ý của Pansy và Blaise, dùng quyền lợi của Thủ Tịch năm Nhất để ra lệnh cho những đứa học cùng năm, cố ý chèn ép và gây sự với Nott nếu như Nott có ý đồ muốn tiếp cận Annette. Draco còn thản nhiên nói với lũ bạn cùng năm rằng, đây là cơ hội tốt để rèn luyện sự cứng rắn và tâm tính kiên định của một học sinh năm Nhất như tụi nó. Thế là xong. Suốt học kỳ còn lại, Nott thường xuyên bị quấy rầy bởi một nhóm bạn học chung nhà. Tuy rằng, Nott chẳng phải kẻ tầm thường, dễ chọc. Nhưng những trò bắt nạt ấy cũng làm cậu ta phải mệt nhọc vì phải tìm cách đối phó, trả đũa. Rồi cậu ta cũng chẳng còn cơ hội và thời gian để tìm cách đến gần cô gái mình thích. Vì vậy, Theodore Nott càng căm thù Draco Malfoy. Và bấy giờ cũng vậy. Một cơ hội duy nhất, một sự trùng hợp được vũ trụ sắp đặt, ấy thế mà cái thằng khốn ấy lại xuất hiện, phá đám tất cả!

“Malfoy!!” – Nott giận điên, rít một hơi dài phẫn nộ.

“Cô ấy không phải của ai hết! Chỉ có mày mới nghĩ như thế! Mày đang ảo tưởng!”

“Ồ thế à?” – Draco nhếch mép cười ngạo nghễ – “Vậy thì sao cô ấy lại cho tao nắm tay? Thậm chí, cô ấy còn cho tao hôn cô ấy!”

“Mày nói láo!!” – Nott gườm mắt nhìn Draco như kẻ thù.

“Tao không nói láo! Chẳng phải mày cũng từng thấy rồi sao? Cái đêm dạ hội Giáng Sinh ở nhà của tao! Tao đã hôn cô ấy trước mặt mày!” – Vẻ mặt Draco tự mãn.

“Mày câm miệng!!” – Nott gầm gừ giận dữ – “Cho dù mày có nói gì đi nữa, tao cũng cóc tin! Tao sẽ theo đuổi cô ấy! Cho dù mày có ngăn cản, và chơi những trò hèn độc ác đến mức nào đi nữa, tao vẫn sẽ tìm ra cách! Luôn luôn tìm ra cách!”

Ngay lập tức, Nott bỏ đi, không ở lại thêm giây phút nào. Nhưng Draco giận tái mặt trước lời tuyên bố của Nott. Cậu ta quay lại tìm Annette với một tâm trạng khó chịu, cáu kỉnh.

“Cậu sao thế?” – Annette hỏi, khi thấy vẻ mặt cộc cằn của Draco.

Draco không đáp lời cô bé. Cậu ta hừ mũi, tức giận và hất cằm một cách kiêu ngạo. Chẳng hiểu sao, sự điềm tĩnh của Annette lại làm cậu ta cảm thấy giận hơn bao giờ hết. Cô ấy chẳng biết gì cả, Draco thầm nghĩ, hàng tá thằng con trai thích cô ấy mà cô ấy chẳng biết gì cả. Mình phải cực nhọc đối phó và cam chịu ánh mắt của tụi nó rất mệt mỏi! Nhưng rồi, một suy nghĩ nào đó vút qua, Draco lại nhớ đến phản ứng dễ thương và trong sáng của cô bạn thân khi lần đầu nhận được mình tỏ tình; nhớ đến những phút giây gần gũi thân thiết của hai đứa khi ở cạnh nhau. Thế rồi, Draco bỗng cảm thấy dễ chịu hơn bao giờ hết khi nhận ra mình đặc biệt và quan trọng đến mức nào với cô bé. Trong khi có hàng chục đứa con trai vây quanh, mà Annette chẳng để ý đến đứa nào, mà chỉ quan tâm mỗi cậu ta thôi.

“Không có gì.” – Draco đáp, vẻ mặt dịu hơn rất nhiều – “Chỉ là tôi nhận ra, chúng ta còn sách của gã Lockhart gì đó đó!” – Cậu ta chỉ sang quầy sách được trưng bày ở ngoài cửa tiệm – “Chúng ta phải chen ra ngoài và lấy, rồi phải quay vô trong quầy để thanh toán.”

Draco vừa dứt lời, cả hai đứa bỗng nhìn thấy gã đàn ông tên Lockhart đó đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ký tặng, và bước thật nhanh, băng qua sảnh, ra đến cửa. Ông ta hớn hở kêu lớn tên của Harry Potter. Tiếp đến, cả hai đứa nhìn thấy rất nhiều phóng viên phù thủy bu quanh họ, và Lockhart cũng tự mãn kéo Harry đứng bên cạnh mình để họ chụp ảnh. Rất nhiều ánh đèn chớp lên, tiếng tanh tách của máy chụp ảnh cứ vang lên không ngớt. Họ còn yêu cầu cả hai đổi sang chỗ khác để chụp. Thế là Lockhart lại kéo Harry Potter vẻ mặt khó chịu sang cửa hàng bên cạnh để tiếp tục chụp hình. Draco tỏ ra khinh thường trước vẻ mặt hăm hở của Lockhart. Cậu ta còn lầm bầm mắng chửi Harry một cách thù ghét. Khỏi phải nói, những lời lẽ ấy khó nghe đến nhường nào rồi. Annette không nói gì cả, cô bé chỉ nhanh chân bước ra ngoài cửa tiệm sách, đến bên quầy và lấy cho hai đứa sách của Lockhart sử dụng cho năm học sắp tới. Nhưng không may cho Annette lúc đó, bởi vì Lockhart đã sang cửa hàng bên cạnh, nên những người hâm mộ đang xếp hàng cũng lần lượt bỏ theo ông ta. Họ chen lấn, xô đẩy làm Annette suýt nữa đánh rơi hết cả chồng sách trên tay. Cô bé nghe thấy thằng bạn thân liên tục gọi tên mình một cách lo lắng. Khi vừa ngẩng đầu, bỗng một ai đó kéo tay của Annette, lôi cô bé đi xoành xoạch một cách thô bạo vào trong đám người, khiến cho sách trên tay bị rớt một vài cuốn xuống đất. Người kéo Annette đi là một cậu nhóc trạc tuổi cô bé. Có vẻ như cậu ta đã nhận nhầm người. Nhưng không hiểu sao, Annette nhận thấy ở cậu ta có một nét quen thuộc nào đó, rất giống một người mà cô bé quen biết. Khi cậu ta ngoảnh đầu, cả cậu ta và Annette cùng sửng sốt. Ngay lập tức, cậu trai ấy đẩy cô bé ra như một phản xạ tự nhiên. Cú đẩy ấy cũng khá mạnh, ắt hẳn cậu ta rất bất ngờ. Thế là Annette bị xô ra khỏi dòng người, đập lưng vào kệ sách và té ngã. Sách trên tay cô bé rơi hết trên sàn. Annette cau mày khi nhìn thấy cậu trai ấy luống cuống hoảng hốt đạp lên sách của mình.

“Weasley!!!!” – Draco hét lớn.

Khi đám đông đi khỏi, Draco lập tức tới chỗ của Annette, đỡ cô bé dậy. Cậu ta ngoảnh đầu nhìn Ron Weasley, khuôn mặt nhợt nhạt nay càng thêm tái vì giận dữ.

“Mắt mày để trong quần hả?” – Draco quát lớn – “Hay là mắt mày bị chuột rỉa mất rồi? Có cái việc đi đứng mày cũng đụng trúng cô ấy là sao hả? Mày cố ý phải không?”

Ron Weasley lúc này vẫn còn hơi ngơ ngác. Nhưng trước sự giận dữ của Draco, mặt cậu ta cũng đỏ lên hệt như màu tóc trên đầu.

“Mày im miệng, Malfoy!” – Cậu ta nói lớn, thoáng phẫn nộ – “Là do nó không cẩn thận. Tao chẳng hề cố ý!”

Bấy giờ, Annette đã đứng dậy. Cô bé huơ tay một cái, toàn bộ số sách rơi trên sàn đã dịch chuyển, bay vào tay cô bé. Trừ quyển sách đã bị Ron giẫm lên, nó vẫn còn nằm dưới chân của cậu ta. Annette dùng phép triệu hồi để lấy một quyển sách mới khác từ xa. Khi quyển sách bay vào tay cô bé, Ron trố mắt nhìn một cách ngạc nhiên, như thể lần đầu tiên nhìn thấy phép thuật. Sau đó, cô bé chẳng thèm nhìn Ron lấy một lần, hoàn toàn lờ tịt sự xuất hiện của cậu ta. Cô bé tìm trong túi khăn tay của mình, nhưng chợt nhận ra đã đánh mất nó. Thế là cô bé cau mày, lạnh lùng ngẩng đầu nhìn Ron.

“Một lời xin lỗi tử tế có thể nói lên sự giáo dục của một người.” – Annette điềm tĩnh nói – “Tôi không lấy làm lạ khi không có một lời xin lỗi nào đến từ cậu.”

“Cậu có thể cho mình mượn khăn tay chứ?” – Trước vẻ giận dữ của Ron, cô bé quay sang Draco và khẽ hỏi – “Mình đã đánh rơi chiếc khăn ở đâu đó rồi!”

Draco nhanh chóng lấy khăn tay ra và cho Annette mượn. Cô bé đón lấy chiếc khăn từ thằng bạn, dùng nó để lau cánh tay của mình, đặc biệt ở vị trí bị Ron vô ý nắm phải.

“Cái khăn này cũng bẩn rồi.” – Annette nói khẽ – “Mình có thể tặng cậu chiếc khăn mới chứ?”

“Tôi rất vui lòng.” – Draco mỉm cười, liếc sang Ron một cách khinh thường, ngạo mạn – “Đằng nào nó cũng bị lũ chuột nhắt nghèo nàn làm bẩn? Weasley! Tao thắc mắc tại sao mày lại có mặt ở một hiệu sách? Nhà mày nghèo đến nỗi ba má mày phải bán hết gia tài để mua sách cho anh em mày, đúng không?”

Đúng lúc Ron sắp nổi điên, thì hai người bạn thân của cậu ta vừa đến. Harry Potter và Hermione Granger bỗng quay trở lại với một chồng sách trên tay. Cả hai tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Ron đứng cùng Annette và Draco. Trái ngược với vẻ bình tĩnh của Harry, trông Hermione có vẻ như rất vui sướng khi thấy Annette. Cô nàng chạy ùa đến, phấn khích cất lời chào.

“Ngày mới tốt lành, Annette!!” – Cô nàng nhe hai cái răng thỏ – “Thiệt là may mắn khi được gặp cậu ở đây! Còn ở một hiệu sách! Cậu đến xin chữ ký của ngài Lockhart đúng không?”

Draco nhếch mép khinh khỉnh nhìn sự hâm mộ của Hermione. Cậu ta liếc nhìn cô nàng với ánh mắt dè bĩu, đầy khinh miệt. Sự khinh thường ngạo mạn đó của cậu ta lọt hết vào mắt của Harry Potter. Rồi bỗng, Harry lại nhớ đến khoảnh khắc khi thấy Malfoy và Roiser ở hẻm Knockturn. Một cảm giác bức bối giận dữ xộc đến, không rõ từ đâu và khiến Harry phải gườm mắt phẫn nộ nhìn Malfoy chằm chằm.

“Xin chữ ký của một người nông cạn như gã ta á?” – Harry nghe Malfoy mỉa mai nói – “Mắt cô bị mù hả, Granger? Úi chà! Đúng rồi, một Muggle thiếu hiểu biết như cô làm sao biết nhìn người chứ?”

Harry bước tới bên cạnh Ron, hít một hơi sâu như thể cố kiềm lại cơn giận để khỏi phải xông vào Malfoy. Nhưng khi đứng cạnh thằng bạn, việc đối mặt trực tiếp với Annette làm tim Harry như lệch đi một nhịp. Đôi mắt xanh ấy đã từng nhìn qua khe cửa chật chội ở tiệm Borgin & Burkes, và giờ vẫn ánh mắt đó – nhưng nó càng thêm lạnh lùng, không cảm xúc, hệt như chủ nhân của nó lúc này vậy. Sự lãnh đạm, điềm tĩnh của Annette không chỉ làm Harry cảm thấy bối rối, ngay cả Hermione có tỏ ra nhiệt tình đến mức nào đi nữa thì cũng bắt đầu cảm thấy hụt hẫng, hoang mang.

“Chào Roiser…” – Harry hít một hơi sâu, hoàn toàn lờ đi Draco – “Thật trùng hợp.”

Nhưng Draco chưa bao giờ để cho bất cứ ai làm lơ sự tồn tại của mình, dù cho người đó có cố ý hoặc cố gắng đến mức nào đi nữa. Bằng cái giọng khinh khỉnh, độc địa, cậu ta đáp lại vẻ lờ tịt của Harry một cách gắt gỏng.

“Tao chưa chết, Potter à!” – Draco nheo mắt, chế nhạo – “Còn nữa, đây không phải là trùng hợp đâu! Mà là xui xẻo! Cực kỳ xui xẻo đấy!”

“Được rồi.” – Annette vỗ nhẹ lên tay Draco, như để nhắc nhở. Có lẽ cô bé đã nhìn thấy một ngọn lửa căm giận đang dần bừng lên trong đôi mắt Harry. Annette hơi nhún người, nhẹ nhàng làm một cái chào lịch thiệp với Harry và Hermione.

 “Ngày mới vui vẻ, Hermione, Potter.” – Annette chậm rãi nói – “Gặp hai người có thể là trùng hợp. Nhưng gặp cậu ta…” – Cô bé nhìn Ron – “… thì là một điều xui xẻo đối với tôi. Sách của tôi, cậu ta vẫn đang giẫm đạp một cách vô tri, thổ bỉ. Cú đẩy cậu ta dành cho tôi khi nãy, và cả sự thiếu giáo dục cũng không thể làm tôi cảm thông và nhẫn nại ở đây thêm giây phút nào nữa.”

Ngay từ đầu, sắc mặt của Ron đã kém. Khuôn mặt ngây ngô ấy càng thêm phẫn nộ khi thấy hai người bạn thân xuất hiện bên cạnh với một lời chào thân thiết dành cho Annette. Trông cậu ta như thể bị sốc, vì không ngờ đến hai đứa bạn của mình lại kết bạn với con nhỏ mà cậu ta ghét cay ghét đắng. Rồi bấy giờ, lời lẽ kiêu ngạo đầy khinh thường của Annette đã thành công chọc Ron phải nổi điên.

“Mày nói cái gì?” – Cậu ta hét lớn.

Ron quăng mớ sách trên tay vào cái vạc của Hermione, và xông đến chỗ của Annette. May sao, cậu ta còn chưa kịp làm gì, thì đã bị một người đàn ông ngăn lại. Chỉ với một cái kéo tay nhẹ nhàng, ông ta đã dễ dàng ngăn cản được Ron. Người đàn ông ấy có mái tóc đỏ hệt như cậu ta, theo sau là một người đàn bà và một cô bé cũng có mái tóc đỏ rực rỡ. Dường như họ là gia đình, và Ron là một trong những cậu con trai út của họ.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” – Người đàn ông đó hỏi.

Từ đằng xa, Annette chợt nhìn thấy cha của Draco đang bước về phía này. Nhưng trên tay ông cầm một quyển sổ nhỏ nào đó, và cẩn thận một cách kín đáo bỏ nó vào vạc sách của cô em gái út của Ron. Song, ông bước một cách chậm rãi và khoan thai về phía cậu con trai. Đi ngang qua mặt người đàn ông tóc đỏ, ông còn nở nụ cười khinh khỉnh đầy tự mãn.

“Ồ! Chào ông Weasley!”

Dường như bầu không khí bắt đầu căng thẳng hơn bao giờ hết khi Lucius xuất hiện. Khuôn mặt người đàn ông tóc đỏ ấy hơi tái, như thể khó chịu dữ dội vì phải chạm mặt ông.

“Chào… ông Malfoy.” – Ông ta chào một cách miễn cưỡng.

Tưởng chừng như sắp có một cuộc chiến nào đó, đang diễn ra trong vô hình giữa hai người đàn ông. Lucius đứng sau lưng cậu con trai, hất cằm với vẻ kiêu ngạo, tự mãn. Còn ông Weasley, ông ta đứng bên cạnh vợ và hai con, vẻ cộc cằn gắt gỏng. Draco thì thầm nói với Annette rằng, nếu như cả hai người đánh nhau, cậu ta rất tự tin cha mình sẽ thắng. Sự sùng bái ấy đã làm Annette phì cười. Nhưng cô bé không có hứng thú trước sự tranh đấu căng thẳng của hai người đàn ông. Cô bé nói nhỏ với Draco rằng, còn thiếu một quyển sách mà cô bé cần phải lấy. Thế là cô bé rời đi, trước khi cuộc đọ sức nồng nặc mùi thuốc súng sắp xảy ra. Annette không biết chuyện gì đã xảy ra giữa hai nhà Malfoy và Weasley sau khi mình rời đi. Bởi vì cô bé biết bản thân còn có một việc quan trọng hơn là quan tâm đến không khí giao tranh giữa hai nhà họ. Quyển sổ mà Lucius bỏ vào vạc cô em gái của Ron, Annette muốn bí mật lấy nó về. Cô bé nghi ngờ, đó là quyển Nhật Ký của Riddle, một vật hắc ám cực kỳ nguy hiểm. Nó là một trong những Trường Sinh Linh Giá của Chúa tể Hắc Ám. Chỉ cần giải quyết nó, năm học thứ hai của cô bé tại Hogwarts sẽ diễn ra một cách bình yên hết thẩy. Tuy nhiên, giải quyết nó như thế nào, lại là một chuyện khác. Bấy giờ, lợi dụng đám đông đang cuồng nhiệt ngóng trông Lockhart gần đó, Annette trà trộn vào chỗ họ và tìm một khoảng cách thuận tiện để triệu hồi quyển sổ trong vạc của cô bé Ginny Weasley. Quyển sổ hơi động đậy trước lời kêu gọi, rồi nó bay lên và vút đi vào tay người chủ mới mà chẳng một ai hay biết. Cầm quyển nhật ký trên tay, Annette bỗng cảm thấy bất an lạ thường. Một sức mạnh nào đó rất dữ dội, thôi thúc cô bé phải mở nó ra, và dùng phép giao lưu với nó. Annette hít một hơi sâu, như thể để giữ bình tĩnh và ổn định lại cảm xúc trong tâm trí, rồi nhét nó vào túi xách không gian của mình. Cuối cùng, cô bé lặng lẽ trở lại chỗ thằng bạn thân.

“Tốt nhất ông nên im miệng đi, ông Malfoy!”

Giọng hằm hè, giận dữ của ông Weasley lúc này nghe rất đáng sợ. Annette nhìn thấy mặt mũi ông ta bấy giờ đỏ bừng, hệt như cậu con trai út. Chỉ có Lucius vẫn giữ vẻ ngạo mạn, kiêu căng và lạnh lùng hệt như khi ông vừa xuất hiện.

“Họ đã luôn cãi nhau kể từ khi mình đi sao?” – Annette hỏi Draco, chân mày cô bé cau lại khi thấy hai người đàn ông trưởng thành sắp sửa lao vào nhau đánh nhau.

“Đúng vậy.” – Draco đáp, hai mắt cậu ta vẫn chăm chú dõi theo cha – “Tôi cũng không biết nên làm gì nữa.”

Bấy giờ, Lucius lại nói thêm một tràn những lời chói tai và cực kỳ khó nghe. Ông hạ nhục ông Weasley khi nói đến cái đạo luật bảo vệ Muggle gì đó. Lời của ông độc địa và ác ý đến nỗi làm ông Weasley phải đỏ bừng cả mặt vì giận dữ, ngay cả đôi mắt cũng long lên sòng sọc hệt như một con thú. Rồi từng thành viên nhà Weasley cũng trừng mắt nhìn Lucius như một kẻ thù, ngay cả Harry Potter cũng lạnh lùng tức giận với hai mắt trợn lên, tay nắm chặt thành đấm.

“Chúng ta nên bảo cha cậu trở về thôi!” – Annette thì thầm với Draco – “Sẽ không hay lắm nếu có một cuộc xung đột ở đây, chúng ta sẽ bị mất mặt trước đám đông dù kết quả có thế nào đi nữa.”

“Hơn nữa, mình không muốn chúng ta tiếp tục ở đây…” – Cô bé lạnh lùng nói – “… lãng phí thời gian với một nhà toàn chuột lông đỏ.”

Có vẻ như lời của Annette khá đúng, Draco im lặng và không đáp lời. Cậu ta đút tay vào túi quần, một tay kéo tay cha, rồi lớn tiếng nói với ông bằng một vẻ giễu cợt, châm biếm.

“Chúng ta nên rời khỏi đây thôi, thưa cha!” – Cậu ta cười ngạo nghễ, nói lại lời của Annette – “Chúng ta không nên tiếp tục ở đây, lãng phí thời gian với một đám người thấp kém không ra gì!”

Khỏi phải nói, sự ngạo mạn hống hách đó của Draco đã làm người nhà Weasley giận đến mức nào rồi. Kéo theo đó, nụ cười mỉa mai khinh thường của người cha càng khiến người ta phải điên tiết. Lucius vuốt ve cây gậy của mình, vỗ vai thằng con trai và hất cằm, hùa theo lời của nó.

“Ái chà! Con trai ta thật sáng mắt!” – Ông tươi cười – “Đúng là chúng ta không nên ở đây tốn thời gian với một đám người nghèo hèn! Thật là tổn hại danh dự của Malfoy mà!”

Ngay sau đó, Lucius lập tức dắt theo hai đứa trẻ, bước vào tiệm sách thanh toán, rồi chỉ trong một hai phút ngắn ngủi, cả ba bỏ đi, để lại các thành viên nhà Weasley đứng đó với cơn giận kinh hoàng. Ông Weasley giận đến mức không thể kiềm chế được nữa. Ông ta chực đuổi theo sau ba người, nhưng lại bị vợ cản lại.

“Bỏ đi, Arthur ơi! Lũ trẻ đang nhìn anh đấy!” – Vợ ông nói.

Khi ngoảnh đầu, ông Weasley mới nhìn thấy vẻ mặt hằm hằm uất ức của lũ con. Đặc biệt là Ron, mặt mũi cậu ta bấy giờ tái nhợt và xanh xao. Cậu ta dõi theo bóng của Annette từ xa, nhìn chằm chằm với đôi mắt căm hờn, thù ghét. Ngay cả Harry Potter vì giận nên mặt mũi cũng khó chịu, cộc cằn. Trên đường đến tiệm may của phu nhân Malkin, Harry nói nhỏ, kể với Hermione và Ron về chuyện đã xảy ra ở tiệm Borgin & Burkes. Cậu ta còn tỏ ra tiếc nuối rằng, vì mãi chú ý đến Malfoy và Roiser nên cậu ta quên mất phải nghe xem ông Malfoy đến căn tiệm hắc ám này để làm gì.

“Lẽ ra mình nên tập trung hơn để nghe lén ông Malfoy đó đang ám toán cái gì.” – Harry nói – “Không hiểu sao mình cảm thấy hai cha con nhà họ đáng ghét kinh khủng!”

“Cháu cũng thấy vậy sao?” – Chợt, ông Weasley quay lưng, nhìn lũ trẻ. Dường như ông cũng nghe thấy lời kể của Harry.

“Đúng vậy, thưa bác.” – Cậu ta trả lời, vẻ tò mò – “Cháu thấy bác cũng vậy. Có chuyện gì vậy ạ?”

“À! Chuyện người lớn ấy mà!” – Ông Weasley xua tay – “Nhưng cái nhà Malfoy đó cũng thối nát lắm rồi! Quý tộc phù thủy bấy giờ chẳng còn một ai ra hồn cả!”

Sự tò mò càng thôi thúc Harry hỏi thêm chuyện về ông Weasley. Cậu ta cũng nhìn thấy trên khuôn mặt cô bạn thân vẻ tọc mạch hóng chuyện. Từ hồi mới chơi với nhau, Harry đã nghe Hermione ca ngợi phong thái quý cô của Annette như thế nào. Cô nàng hiếm khi tỏ ra ngưỡng mộ một ai như thế. Thậm chí, có lần, Harry còn bắt gặp cô nàng đọc một quyển sách về các quy tắc cư xử của quý tộc thời nay, và dường như cô nàng còn muốn học theo nó. May sao, cô nàng cũng ngưng cái việc bắt chước khi mà nhận ra nó chẳng hoàn toàn phù hợp với mình. Harry đã giơ hai tay đồng ý với việc cô nàng từ bỏ, và trở về với phong cách cũ. Có lẽ những lời nhạo báng của hai anh em sinh đôi Weasley hay của mấy đứa ác mồm nào đó ở nhà Ravenclaw hoặc Hufflepuff đã làm Hermione xấu hổ, tự ti. Thế rồi khi trở về mới phong cách vốn có của mình, cô nàng cảm thấy nhẹ nhõm và tự nhiên hơn khi bắt gặp ánh nhìn bình thường thân thiện của mọi người xung quanh.

“Vậy còn Roiser thì sao ạ?” – Harry nghe Hermione hỏi, giọng nôn nóng – “Bác có biết gì về nhà Roiser không?”

Ông Weasley nhìn Hermione, đưa tay gãi đầu và đảo tròng mắt lên trên như cố suy nghĩ, moi móc điều gì đó trong trí nhớ.

“Tiếc quá, cháu ạ! Ta chỉ nghe sơ qua nhà Roiser một vài điều thôi.” – Ông nói.

“Đó là gì ạ?”

“Người đứng đầu Roiser từng nắm giữ chức vụ tối cao nào đó của Bộ, nhưng sau đó ông xin tạm dừng công tác, cho đến bây giờ. Ta cũng không rõ, nhà ấy bí ẩn và kín tiếng lắm.”

Có vẻ như không muốn nói tiếp về các gia đình quý tộc, nên ông Weasley quay lưng lại, tiếp tục sánh bước cùng vợ. Còn Hermione, cô nàng hụt hẫng dữ dội vì không nắm thêm thông tin nào từ gia đình cô bạn siêu việt. Để giữ cô nàng khỏi sự buồn bã, hoặc cũng để mình không tập trung vào cái tên duyên dáng ấy nữa, Harry bắt đầu nói xấu Malfoy với hai đứa bạn thân. Cũng không hẳn là nói xấu, cậu ta chỉ cảm thấy hối hận tột cùng khi để Malfoy giúp lão Hargid vụ con rồng Alvena. Quá hời cho nó rồi, Harry nghiến răng tức giận.

“Một ngày nào đó, mình sẽ đập chết cái thằng Malfoy ấy!” – Harry gằm gừ, tuyên bố.

“Cả con nhỏ Roiser đó nữa!” – Ron nói thêm, vẻ căm phẫn – “Mình chưa bao giờ ghét một ai như con nhỏ đó! Ác độc, xấu xa! Các cậu đừng có bị vẻ ngoài của nó dụ dỗ, chắc chắn lòng dạ nó độc ác không thua gì Malfoy đâu!”

Lời này của Ron làm cả Harry và Hermione cau mày, không vui. Nhưng cả hai không nói lời nào. Có lẽ hai đứa cũng biết sự căm ghét của Ron dành cho Annette. Có đôi khi, hai đứa không hiểu vì sao bạn mình lại tỏ ra thù ghét dữ dội với cô bé. Tụi nó đoán, hẳn là Ron vẫn chưa thể nào nguôi ngoai sự kiện hồi đầu năm, khi cậu ta bị cả nhà Gryffindor xa lánh và ghét bỏ.

“Mình đoán là Malfoy rất thích Roiser.” – Harry thì thầm với Hermione, cố để cho Ron không nghe thấy – “Khi ở cửa tiệm Borgin & Burkes, mình đã thấy nó say mê cô ấy đến mức nào!”

“Mình cứ tưởng, Annette bảo rằng Malfoy chỉ là bạn của cô ấy.” – Hermione ngạc nhiên, như nhớ lại sự kiện con rồng Alvena – “Lúc Annette đưa Malfoy đến để cùng tụi mình đi xem quả trứng của bác Hargid, cô ấy đã nói rằng nó là bạn thân của cô ấy.”

“Vậy là…” – Harry mím môi tức giận – “Đúng như mình nghĩ, cô ấy xem nó là bạn, nhưng nó lại dám…”

“Nhưng Harry, mình thấy cậu rất để ý đến Roiser đó!”

Cơn phẫn nộ bỗng bay biến đâu mất bởi lời vạch trần đột ngột của Hermione. Ngay tức thì, mặt mũi Harry lại đổi sang màu đỏ ửng. Rồi cậu ta đâm ra lúng túng, bối rối một cách khác thường.

“Nào có…” – Cậu ta cố phân bua – “Mình chỉ cảm thấy bất công thay cho Roiser thôi… Malfoy không xứng là một người bạn tốt! Nó đã lừa gạt cô ấy!!”

“Được rồi! Mình biết cậu không chịu thừa nhận đâu.” – Cô nàng nháy mắt, trêu ghẹo – “Nếu cậu muốn, mình sẽ viết thư hỏi thăm Annette giúp cậu.”

Harry lắc đầu, từ chối. Tuy nhiên, Hermione biết tỏng thằng bạn chỉ từ chối ngoài mặt như thế thôi. Nhưng cô nàng không trêu bạn nữa, bởi lúc này Hermione nhìn thấy cha mẹ mình đã trở lại sau chuyến đi tham quan khắp hẻm Xéo.

***

Bắt đầu từ chương này trở về sau mình sẽ set pass nhé mọi người. 20c đầu đã public trên watt để mọi người đọc thử, sau c20 trở đi là set pass toàn tập. Tất nhiên mình sẽ đưa gợi ý cuối chương rồi, chớ lo nha.

Gợi ý chương sau: anne thích ăn j nhất?

––> Chương tiếp theo: Chương 21

Một suy nghĩ 12 thoughts on “Chương 20: knockturn, knockout lun

      1. bà cố ơi bà cố, có đọc có hiểu k mà đoán k ra đc pass d, câu hỏi dễ ẹc d mà hong trl đc mấy chương sau sao bà trl đc pass

        Thích

Bình luận về bài viết này